Chưa Tường Nhân Quả - Chương 43: Điều đáng ngờ

Cập nhật lúc: 2026-02-20 15:28:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy

"Vừa nãy hình như thấy ai đó bảo bói toán là trò l.ừ.a đ.ả.o giang hồ thì ?" Thẩm Thường Đằng mặc vest bảnh bao, tay cầm chiếc quạt giấy vẽ tranh sơn thuỷ mực tàu che nửa khuôn mặt, “Thẩm mỗ sống ngần năm, đây là đầu tiên dám nghi ngờ thuật bói của đấy."

Thẩm Thường Đằng chậm rãi bước trụ sở của đội trinh thám, giọng điệu đầy ý : "Các bạn nhỏ, là kỹ thuật bói toán của Hà Minh nhà các cũng là do dạy ?"

"Cuối cùng thì nhóc Ngụy nhà cũng gặp đối thủ hả!"

Ngay lúc đó, Hà Minh và Phong Vạn Lý thong thả bước . Hà Minh vẻ mặt bất lực vỗ vai Phong Vạn Lý, rõ đang với với Thẩm Thường Đằng, là cả hai: "Đừng bắt nạt trẻ con nữa."

Ngụy Hằng năm nay hai mươi ba, gọi là "trẻ con" thì định phản bác, nhưng nghĩ mặt sống cả ngàn năm, so với thì đúng là trẻ ranh thật, thế là ngậm miệng .

Cố Tình Thâm vội vã xoa dịu: "Ngài Thẩm, thật nhóc Ngụy nhà chúng tính tình thế đấy, ý gì . Giống như lão Xuyên , bùa chú của nhóc Ngụy bắt bẻ bao nhiêu , cứ bảo là phản ứng hóa học thôi!"

Thẩm Thường Đằng vẻ chẳng mảy may bận tâm. Vừa thấy Hà Minh và Phong Vạn Lý, ánh mắt liền dán c.h.ặ.t hai , còn "chậc chậc" hai tiếng, đầy ẩn ý: "Tiểu Hà , ... đó chứ?"

Các nhân viên trong đội: ??? Là tụi tui nghĩ đúng ?

Phong Vạn Lý: "Không nha! Tại mặc định chứ!"

Khóe miệng Hà Minh co giật, cuối cùng nhịn hét lên: "Đây là vấn đề!"

Thẩm Thường Đằng thấy thì đủ, phe phẩy quạt, thảnh thơi xuống ghế như thể chuyện nhạy cảm .

Mấy còn thì thi bày vẻ hóng chuyện, ánh mắt như dán c.h.ặ.t Hà Minh và Phong Vạn Lý.

Phong Vạn Lý thấy thế liền dứt khoát nắm tay Hà Minh, mặt mày rạng rỡ tuyên bố: "Hì hì, đây! A Minh, cũng chính là đội trưởng yêu của , giờ là của nha!"

Sau một hồi im lặng là tiếng ồn ào và... tiếng Lý Trường Xuyên với Cố Tình Thâm sang đòi Ngụy Hằng trả tiền cá cược. Hà Minh với Phong Vạn Lý , trong mắt cả hai đều đầy dấu chấm hỏi.

Đợi mấy chia tiền xong xuôi, họ mới sang chúc phúc cho Hà Minh và Phong Vạn Lý... Đương nhiên, nhân tiện cũng Hà Minh chất vấn chuyện tụ tập đ.á.n.h cược lưng sếp, khiến đỏ mặt. cũng chỉ miệng thế thôi, chứ thật sự phạt thì cũng dám, dù gì cũng Luật Lao động cản .

Sau một hồi ồn ào, rốt cuộc cũng chịu bàn chuyện chính. Thẩm Thường Đằng lấy chiếc quạt xếp gõ nhịp tay: "Tình hình bây giờ mơ hồ. đoán trận chiến tránh nổi, sớm sắp xếp bố trí để đến lúc đ.á.n.h thì dễ thở hơn chút."

"Ừm, câu đúng là thừa thật." Phong Vạn Lý nhịn chen ngang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chua-tuong-nhan-qua/chuong-43-dieu-dang-ngo.html.]

"Ồ?" Thẩm Thường Đằng ngẩn một chút, đó khẽ , chiếc quạt ngừng , tay từ lấy ba đồng tiền cổ: "Câu đúng là thừa, nhưng phần mới là chính nè."

Anh ném ba đồng xu lên bàn, kỳ lạ là cả ba đều dựng , đó tròn như con phân tán rơi xuống. Hà Minh một cái, sắc mặt lập tức đổi, sang Thẩm Thường Đằng, đợi giải thích.

" gieo quẻ... để đoán phúc họa của chúng trong trận chiến ." Thẩm Thường Đằng chậm rãi , ánh mắt tràn đầy lo lắng về phía Hà Minh, lông mày nhíu c.h.ặ.t: "Trong trận chiến sắp tới, một kiếp t.ử... Nếu vượt qua , từ đây trói buộc sẽ tan, bình an vô sự. nếu vượt ... sẽ là hồn phi phách tán, vạn kiếp bất phục."

Thẩm Thường Đằng lớn, nhưng câu từ nặng nề như tiếng chuông cổ vang lên trong ngôi chùa vắng, dội thẳng lòng khiến tai ù , cả như rơi băng tuyết, lạnh buốt đến tận xương.

Người duy nhất vẫn bình tĩnh là đương sự Hà Minh. Anh chỉ nhíu mày lập tức trở bình thường: " ."

"Đội trưởng..." Ngụy Hằng nỡ: "Hay đừng tham gia nữa, tụi em mà."

Phong Vạn Lý Hà Minh, lo thì lo, nhưng tính , chắc chắn thể bỏ mặc đám trẻ nhúng tay . Mà nếu cho , kiểu gì cũng lén theo, khi đó còn nguy hiểm hơn.

Nghĩ tới đây, Phong Vạn Lý đưa tay nắm lấy tay Hà Minh gầm bàn, chăm chú, nhỏ giọng cam đoan: "Em tôn trọng quyết định của . Nếu , thì em sẽ chịu trách nhiệm bảo vệ ."

Nghe , Hà Minh mỉm . Là một nụ dịu dàng như gió xuân, khiến cả đám đồng nghiệp tròn mắt nghi ngờ sếp tráo hồn, vì sếp họ giờ dính dáng gì đến hai chữ "dịu dàng" !

Thẩm Thường Đằng thì xòe quạt che mặt, "chậc chậc" hai tiếng: "Tình yêu khiến đổi thật. Lần đầu tiên thấy Tiểu Hà như đấy."

“Trận chiến sẽ nguy hiểm hơn nhiều, đại thắng, thể chỉ là một trong những chiến lược của Huyền Chi Diệp.” Thẩm Thường Đằng thu ba đồng xu bàn, tiếp tục phân tích: “Năm đó, quân phản loạn từng bước đ.á.n.h bại. Huyền Chi Diệp nhất định lập kế hoạch để khiến chúng quên ông . Ông dám , chắc chắn là điều gì đó, nên cố tình phong ấn để chờ thời cơ.”

Lý Trường Xuyên thắc mắc: “Tại là ông trốn dưỡng sức? Lúc sắp thua, chọn bỏ chạy còn giả vờ đầu hàng cũng nhiều vị vua thế mà.”

Cố Tình Thâm lắc đầu: “Cách đây ngàn năm, liên quân áp đảo vẫn thể xoay chuyển tình thế. Ngàn năm trôi qua, nhờ dưỡng sức trong thời gian ông phong ấn, liên quân cũng cơ hội phục hồi. ông lúc đó thể chỉ huy trực tiếp, cũng nguồn lực, nên tập hợp lực lượng cũng khó. Vượt qua liên quân thì , ngày dưỡng sức đủ.”

“Nhìn xem, những năm đó chiến đấu với quân phản loạn, nào mạnh hơn . Trong những năm tháng chôn vùi lòng đất thể di chuyển, những đối thủ hẳn thư giãn mà luyện võ.” Cố Tình Thâm ôm tay, chỉ Hà Minh : “Ví dụ như sếp Hà, trải qua ngàn năm, từ thời trẻ nổi loạn bướng bỉnh tới giờ chín chắn điềm đạm .”

Mọi đều im lặng, Ngụy Hằng thì bất ngờ bật một câu: “Chị Tình Thâm, em thấy chị chuyện rõ ràng rành mạch ?”

Cố Tình Thâm vẫn giữ im lặng, còn Hà Minh : “Tình Thâm đúng. Hơn nữa Huyền Tri Diệp là vị tướng trăm trận trăm thắng, cực kỳ kiêu ngạo. hiểu hết ông , nhưng đoán ông là loại ‘thà c.h.ế.t cũng cam chịu sống tạm.”

Thẩm Thường Đằng gật đầu công nhận: “Tiểu Hà đúng đấy. Chính vì ông thà c.h.ế.t chứ nhận thất bại và phong ấn, nên đoán ông cố ý để phạt, chờ đúng thời cơ.” Thấy còn hiểu, Thẩm Thường Đằng bổ sung: “Một kiêu ngạo đến nỗi thể chấp nhận thất bại của , nhưng nếu thất bại cũng trong kế hoạch của ông thì ?”

“Ý là khi đó ông cố tình phong ấn, để đợi tới một thời điểm nào đó trong tương lai sẽ lật ngược tình thế ?” Phong Vạn Lý một tay gõ lên mặt bàn theo tiết tấu, còn tay nắm c.h.ặ.t lấy tay Hà Minh: “Thời điểm đó là gì mà đáng để ông chờ đợi cả ngàn năm như ? Điều gì khiến ông hy sinh danh tiếng trăm trận trăm thắng của giả bộ thất bại như , rốt cuộc là gì đây?”

 

Loading...