Chưa Tường Nhân Quả - Chương 46: Kẻ tên Toái Ngọc
Cập nhật lúc: 2026-02-20 15:28:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy
“Ý em là, cái c.h.ế.t của tộc trưởng đời liên quan đến tên tộc trưởng mới ?” Hà Minh trầm ngâm một lúc hỏi tiếp: “ việc đó thì gì liên quan đến chuyện gia nhập liên quân?”
Câu hỏi dứt, Hà Minh như chợt nhận , ánh mắt bừng sáng như thông suốt điều gì. Phong Vạn Lý thấy thế thì : “Đoán ?”
“Mười năm chính là lúc giáo phái Phản Thiên bắt đầu nổi lên.” Hà Minh nhíu mày, “Ra là lên kế hoạch từ sớm .”
Phong Vạn Lý gật gù như thể đang khen con học giỏi: “ là A Minh nhà em, đoán trúng phóc!”
“Nói thì võ đoán, nhưng em thấy chuyện mưu sát tộc trưởng cũ, cái tên Cô Giác đó chắc chắn đủ gan một , lưng hẳn là chống lưng. Ban đầu em còn tưởng là đám Yêu tộc khác, nhưng giờ nghĩ , lẽ chính là giáo phái Phản Thiên .”
Nói đến đây, thấy Hà Minh vẫn dừng bước thì ngạc nhiên hỏi: “Em tới mức đó , vẫn còn thử thuyết phục ?”
“Không, giờ mà lôi kéo Cô Giác thì chẳng còn ý nghĩa gì nữa.” Hà Minh vẫn bước chậm rãi phía , đến khi thấy Phong Vạn Lý dừng thì mới dừng theo, “ chúng diễn, ít là để tên nghi ngờ.”
Phong Vạn Lý gì, chỉ lặng lẽ áp sát mặt Hà Minh đưa tay bắt đầu sờ soạng lung tung...
Hà Minh:?!
Anh vội chụp lấy bàn tay đang loạn, vẻ mặt xưa nay vẫn lạnh như sương nay bỗng rạn nứt, lộ rõ ràng sự ngượng ngùng và bối rối. Phong Vạn Lý cực kỳ hài lòng với biểu cảm đó, gương mặt lúc nào cũng tỉnh bơ vì mà đổi sắc, đúng là cảm giác như phát hiện sinh vật quý hiếm, hèn chi Thẩm Thường Đằng thích trêu Hà Minh đến thế.
“Em gì ?” Hà Minh chắc chắn tiếp tục giở trò mới chịu buông tay.
.
Nhà của tộc trưởng Hồ tộc trông khá mộc mạc. Hà Minh đeo mặt nạ, cùng Phong Vạn Lý ghế sofa trong phòng khách. Đối diện là tộc trưởng Cô Giác, tay bưng cà phê mời hai , chính cũng nhấp một ngụm.
Phong Vạn Lý xưa nay thích cà phê, bây giờ còn đang ở giữa sào huyệt của địch, tất nhiên sẽ ngu mà đụng đến đồ đối phương đưa. Cậu chỉ vắt chân lên, thẳng chủ đề: “Tộc trưởng Cô, đây là sứ giả do Thiên Đế phái đến, đến bàn chuyện hợp tác phòng thủ giữa Hồ tộc với Thiên giới và Ma giới.”
Cô Giác gật đầu: “Ngài đây xưng hô thế nào?”
“Tộc trưởng Cô khách sáo . chỉ là một thần quan trẻ mới tu luyện phi thăng gần đây, gọi Toái Ngọc là .” Hà Minh thản nhiên bịa đại, nhưng Phong Vạn Lý bí mật trong đó.
Hai chữ ‘ngọc’ (玉) hợp thành chữ ‘giác’ (珏), chữ giác nghĩa là một món đồ bằng ngọc tạo thành từ hai mảnh ngọc, mà Hà Minh lấy tên giả là Toái Ngọc (碎玉 - ngọc vỡ), Cách đặt tên chẳng khác nào bảo thẳng: “Tao tới là để phá mày đó.”
Cô Giác dĩ nhiên chẳng nhận ẩn ý , vẫn tươi xã giao: “Thần quan Toái Ngọc đừng thế. Không Thiên giới bỗng bàn chuyện hợp tác phòng thủ?”
“Không giấu gì tộc trưởng Cô, dạo gần đây Thiên Đế mới tin tộc trưởng tiền nhiệm qua đời. Nghe tộc trưởng Cô giống cũ, quá câu nệ lề lối cũ, nên mới gấp rút phái đến bàn bạc chuyện hợp tác.”
“Cái ... cần thêm thời gian suy nghĩ. Hay là để dẫn ngài dạo quanh tộc nhé?” Cô Giác giả lả, “Dù Vạn Lý còn , tiện theo. Có của cùng, cũng yên tâm hơn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chua-tuong-nhan-qua/chuong-46-ke-ten-toai-ngoc.html.]
Hà Minh và Phong Vạn Lý liếc , trong đầu cùng hiện lên một ý nghĩ: Biết ngay mà.
“Đã , đành nhận lời.” Hà Minh đáp với vẻ mặt thể giả hơn.
Phong Vạn Lý cũng dậy, khoác vai Hà Minh luôn: “Sếp bọn cũng trốn , cũng rảnh lắm, thấy vị thần quan Toái Ngọc đây hợp ý, theo luôn nha!”
Cô Giác sững , nặn nụ : “Vậy thì càng , cùng cũng yên tâm.”
Hai liền theo một thuộc hạ chỉ định. Đợi khi họ rời khỏi, nụ mặt Cô Giác lập tức biến mất, bằng vẻ âm trầm dữ tợn. Hắn lẩm bẩm: “Toái Ngọc, Phong Vạn Lý, xuống địa ngục mà gặp lão già cố chấp !”
.
Hai dẫn đến một bãi đất hoang. Trên mặt đất trồng đầy những cây non, cây cao v.út thành cổ thụ, tạo bóng râm rậm rạp đến mức ánh sáng nào lọt xuống, cỏ cây bên cũng chẳng mọc nổi, khí nơi đây âm u lạnh lẽo đến rợn .
“Đây là nghĩa địa của bọn .” Phong Vạn Lý giới thiệu, “Những khuất sẽ chôn ở đây và trồng thêm một cây bên , mong rằng thiên nhiên thể tiếp tục nuôi dưỡng thế hệ . Theo ngôn ngữ hiện đại là bảo vệ môi trường để con cháu còn cái mà xài.”
Tên thuộc hạ dừng : “ thế, trừ tộc trưởng các đời chôn trong lăng riêng, còn đều an nghỉ tại đây.”
Hắn dứt lời thì hai họ. Đằng Hà Minh và Phong Vạn Lý một nhóm mặc đồ đen, áo thêu họa tiết lửa cáo bằng chỉ lam sẫm vây kín. Hắn rút một thanh kiếm bạc sáng loáng.
Hai lập tức đầu , phát hiện cắt đứt đường lui, cả hai yên tại chỗ. Phong Vạn Lý huýt sáo một cái, giọng điệu vẫn cà rỡn như thường: “Ra tay lớn cơ ? Hồ tộc cử cả Hỏa Hồ Vệ tiếp khách, tụi cảm động ghê!”
Hà Minh cũng đổi sắc mặt, giọng lạnh như băng: “Vậy là rõ ý tộc trưởng Cô .”
"Tộc trưởng lệnh, để ai sống sót."
Hoả Hồ Vệ huấn luyện bài bản, chỉ một mệnh lệnh, cả đám lập tức vây tròn , từng lao tấn công. Phong Vạn Lý bung quạt, thoắt mở thoắt khép, lưỡi quạt lướt qua cổ một tên, m.á.u tươi phun , gục ngay tại chỗ.
Phong Vạn Lý sang Hà Minh vẫn đang tránh né cực nhanh, giễu: “A Minh , giả bộ đủ ?”
“Chính em bảo giả vờ mà.” Hà Minh tung cú đá hất văng một kẻ địch, nhân lúc tháo mặt nạ, để lộ khuôn mặt thanh tú.
Phong Vạn Lý trợn mắt: “Nhìn vẻ cũng hưởng thụ dữ lắm mà, thần quan Toái Ngọc!”
Hà Minh đáp, ánh mắt lạnh như băng quét qua vòng vây. Anh vung cổ tay, một cây trường thương đen tuyền xuất hiện trong tay. Một cú xoay thương đ.á.n.h tan lửa cáo, một cú đ.â.m liền lấy mạng một tên địch.
Phong Vạn Lý thấy thì hết sức yên tâm, liền Hà Minh tránh gió. Ngoài việc đề phòng cây thương thỉnh thoảng suýt nữa đ.â.m nhầm , thì thật sự chẳng nguy hiểm gì khác.
Cậu cảm thán: “Thật sự là... A Minh nhà mạnh đến mức đủ khiến kẻ thù thấy là tuyệt vọng luôn đấy.”