Chưa Tường Nhân Quả - Chương 48: Hà Minh trước kia đúng là hiền lành như cừu non!
Cập nhật lúc: 2026-02-20 15:28:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy
Hà Minh và Phong Vạn Lý đang bộ về đội trinh thám. Hiếm hoi , dọc đường Phong Vạn Lý năng gì. Mà Hà Minh vốn dĩ cũng buôn chuyện, cho nên cả quãng đường cứ yên ắng lạ thường.
“Em…” Hà Minh khẽ ho hai tiếng tiếp, “Lúc mới rời Vong Xuyên, lạ nước lạ cái, gây ít chuyện . Em… ?”
“Muốn chứ! Em tò mò xem A Minh yêu của em ngày xưa còn mặt nào từng lộ diện đó.” Phong Vạn Lý lập tức hăng hái hẳn lên, vẻ hớn hở.
“Khi mới rời , chẳng hiểu gì về loài , còn Chu Minh Diệp thì suốt ngày ghẹo , nên mới xảy một đống trò dở dở .” Hà Minh kể khẽ hai tiếng, “Ví dụ như ngài bảo rằng, để thể hiện thành ý, lúc dâng hắt thẳng lên đối phương, mà hắt cũng né. vì là ngoài, nên cần theo."
“Thế là ngài tưới trắng trợn bao nhiêu .”
Phong Vạn Lý tưởng tượng cảnh Hà Minh té lên , cả ướt nhẹp mà vẫn nghiêm chỉnh như học sinh lễ phép, nhịn bật : “Trời đất, ngây thơ đến mức đó ? Nghe thôi thấy mùi l.ừ.a đ.ả.o ! Rồi sự thật bằng cách nào?”
“Anh cũng hắt một ấm lên Hồng, thế mới Chu Minh Diệp đang bày trò gạt .” Hà Minh xong, khóe miệng cong cong, “Ừ thì... nợ chồng đổ đầu chồng, coi như nhân quả báo ứng.”
Phong Vạn Lý cảm khái: “Em thấy hồi đó chắc dễ dụ lắm nhỉ? Không chừng còn gạt vô kỹ viện nữa nhỉ? ?”
Hà Minh khổ: “Thì đúng là từng một . Bảo là thăm dò tin tức, lừa quần áo, kết quả là mặc đồ nữ lượn một vòng trong kỹ viện, suýt tí nữa thoát . May mà lúc đó ngài Thẩm cũng tình cờ mặt trong đó, kéo ngoài.”
“Trời ơi! Không ngờ còn màn đó nữa! Há há há!” Phong Vạn Lý đến mức ôm bụng, như nhớ gì đó liền nhíu mày, “Khoan , ngài Thẩm cũng ở trong kỹ viện? Không vẻ văn nhã tri thức lắm ? Té là hạng nhã nhặn hư hỏng ?”
“Không , cũng thăm dò tin tức.” Hà Minh đáp nghiêm túc.
Phong Vạn Lý xoa cằm, trêu chọc tiếp: “Em tưởng các đ.á.n.h trận đều mặt mày nghiêm túc, ai ngờ cũng chơi vui dữ ha!”
“Anh cũng ngờ từng như .” Hà Minh ngẩng đầu trời, trời quang mây tạnh, nắng vàng rực rỡ, “Khi chán nản, mất phương hướng, nhiều lúc còn nghĩ đến chuyện tự kết liễu bản . Nếu hai họ xuất hiện đúng lúc, lẽ chẳng còn sống tới giờ.”
“Nói thật thì, nếu Chu Minh Diệp sẽ dám đùa kiểu đó, c.h.é.m ngài từ đầu .” Hà Minh đến đây bỗng khựng một lúc, tiếp lời với giọng trầm trầm, “Không , chuyện giải quyết xong nhất định xuống Ma giới c.h.é.m ngài một trận mới .”
Nghe thế, Phong Vạn Lý khỏi lặng lẽ đốt nén nhang tưởng niệm cho Chu Minh Diệp trong lòng, đây mới chính là vị đội trưởng thù dai bậc nhất mà quen chứ!
Bầu khí u ám coi như dẹp sạch, hai cứ thế thong thả trở về văn phòng đội trinh thám.
.
Một thời gian ở Thiên giới, Thẩm Thường Đằng đối diện Huyền Hồng, tay cầm bản tấu chương bằng thể chữ thảo nét mảnh, chăm chú kỹ từng dòng, miệng khẽ bật : “Tiểu Hà chữ cũng tệ, sắc sảo mà thanh thoát, uổng công từng dạy từng nét một.”
Huyền Hồng gật đầu: “Trong đống tấu chương dày như núi , chữ của A Minh là thứ hiếm hoi khiến mà thấy thoải mái.”
“Nói thật là chữ mấy vị thần quan mới thăng thiên… đúng là một lời khó hết.” Huyền Hồng xoa mắt như thể sắp mù đến nơi, “Dù theo từ thời quân phản loạn đến giờ, nhưng cái gọi là 'nghệ thuật' của họ đúng là khiến khác thể hiểu nổi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chua-tuong-nhan-qua/chuong-48-ha-minh-truoc-kia-dung-la-hien-lanh-nhu-cuu-non.html.]
“Đã bảo là quy định thế nào cũng sinh chuyện mà. Ngài đoán xem công việc nào đang hái tiền nhất ở Thiên giới bây giờ?” Thẩm Thường Đằng hỏi, giọng đầy ẩn ý.
“Cái nào?” Huyền Hồng tò mò hỏi .
“Viết tấu chương thuê.” Thẩm Thường Đằng giơ quạt lên che nửa mặt, vẻ mặt đầy bí ẩn.
Huyền Hồng: “…”
Thấy đối phương gì, Thẩm Thường Đằng cực kỳ hài lòng, xếp quạt , chuyện chính: “Hồ tộc gia nhập quân phản loạn, những Yêu tộc trẻ khác chắc cũng sẽ theo chân đấy.”
“Cộng thêm vụ trời phạt của Tiểu Hà…” Lúc , gương mặt vốn luôn thong dong tự tại của Thẩm Thường Đằng cũng trở nên nghiêm trọng, lông mày nhíu , hiển nhiên đây là việc khiến lo lắng nhất từ đến nay.
Huyền Hồng cũng khẽ thở dài: “Trời phạt mà vượt cả , ban thẳng từ Thiên Đạo, vốn khó hóa giải. Nếu lý do phạt là gì thì còn đường mà gỡ, đằng …”
“Vấn đề là ngay cả Tiểu Hà cũng phạt vì chuyện gì.” Thẩm Thường Đằng nối tiếp câu còn dang dở, bực vò vò tóc, “Nói thật, nếu vì Tiểu Hà, còn tưởng trời phạt chỉ kiểu sét đ.á.n.h. Trước giờ mấy chục tia sét nện xuống đầu, giờ chơi kiểu khác!”
Ý trong lời chỉ là từng tiền lệ, mà về khi cũng ai dám tạo tiền lệ mới, thành càng khó xử lý.
Huyền Hồng trầm ngâm: “Tính cách A Minh vốn chịu yên chờ ở phía , mà quân phản loạn cũng sẽ bỏ qua cho kẻ biến lớn nhất như .”
“Bên cạnh còn Phong bảo vệ, nhưng mà…” Thẩm Thường Đằng bóp trán, “Chuyện gì đang xảy , mà đến cả nhân quả của cũng thấu ?”
Nghe đến đó, sắc mặt Huyền Hồng càng thêm khó coi, ngạc nhiên hỏi: “Anh tính ?”
Thẩm Thường Đằng là thông minh, mặt đoán ý, thấy biểu cảm là nhân quả của Phong Vạn Lý chắc chắn vấn đề.
Anh nghiêm túc gật đầu: “Có chuyện gì ?”
“Thì là như … Ta còn tưởng rằng…” Huyền Hồng lẩm bẩm, trông hoang mang hẳn, chậm rãi một câu khiến cả Thẩm Thường Đằng cũng kinh hoàng dám tin: “Họ là nhân quả sinh t.ử.”
“Cái gì?!” Thẩm Thường Đằng giật , lập tức quẳng hết bộ dáng quân t.ử đầu, đập mạnh quạt xuống bàn một cái, xương quạt kêu một tiếng "rắc", gãy luôn.
“Nhân quả sinh t.ử?!” Đây là chuyện tuyệt đối xảy . Anh nhanh ch.óng định tinh thần, phân tích: “ mà sửa đổi sinh t.ử là điều tối kỵ nhất trong Thiên Đạo. Tại Tiểu Hà xử phạt nghiêm khắc?”
“Vả , sửa mệnh ? Là dùng Sổ Sinh T.ử ?” Thẩm Thường Đằng càng nghĩ càng thấy sai, “ nếu là vô tình sửa... Nếu , mấy chục năm nay ai phát hiện? Ngài cũng mà, hồi đó Tiểu Hà tuy chữ, nhưng so với Ma Tôn thì còn ‘gớm’ hơn!”
Nghe đến đây, Huyền Hồng nhớ đến chữ của bạn đời , khẽ ho hai tiếng che giấu sự ngượng ngùng: “Khụ khụ… Nói chung, tra cho rõ là . Nếu là Sổ Sinh T.ử thì…”
Hai đồng loạt nhíu mày, đều lên tiếng nữa. Cuối cùng, Thẩm Thường Đằng dậy, cầm quạt gập , chắp tay : “ xin đích đến cõi âm tra xét Sổ Sinh Tử.”
“Ừ, giao cho là nhất. Trong Thiên giới , quá nhiều dẫm đạp A Minh .” Huyền Hồng gật đầu, cầm b.út lông mấy dòng tấu chương, ký tên xong thì đưa cho Thẩm Thường Đằng.