Chưa Tường Nhân Quả - Chương 58: Đây là lần thứ hai, tay cô lại bị gạt ra
Cập nhật lúc: 2026-02-20 15:28:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy
Hà Minh nhanh lấy phong thái, chẳng để ai kịp hỏi han gì, tiên hỏi han tình hình của Cố Tình Thâm kéo trở với vụ án.
Sau khi giải thích, Hà Minh bắt đầu suy nghĩ: “Tình hình bây giờ đúng là kỳ quặc hết sức.”
Cố Tình Thâm: “Dù là chuyện gì, chắc chắn kẻ giật dây. Mục đích lớn nhất lẽ là chia rẽ đội trinh thám chúng . Thế nên bọn chúng mới tìm cách cướp mất một hồn vía của Lão Xuyên, còn cố tình đưa và cõi âm.”
“Giờ đây, đội trinh thám của tụi đang thời kỳ hỗn loạn đấy...” Lý Trường Xuyên than thở, chợt nhớ điều gì đó: “ mà hồi mất một hồn vía thì còn gia nhập đội mà? Sao cái tên chủ mưu đó chứ?”
“Danh sách đó ai cũng tra . Toàn là do Thiên Đế sắp xếp. Nếu như… là Huyền Tri Diệp, ông đoán trúng cũng chuyện lạ.” Là hiểu rõ nguồn gốc danh sách, cũng là cận Thiên Đế nhất trong nhóm, Hà Minh lên tiếng giải thích là hợp lý.
Phong Vạn Lý thì suy đoán tâm lý vị chiến thần đời , cuối cùng chỉ lắc đầu: “Trời mới giam lâu như thế ông hóa điên nữa. Phân tích kiểu gì giờ!”
Kết luận cuối cùng, đành tới tới đó. Biết chờ đến lúc chuyện sáng tỏ thì ảo cảnh tự vỡ cũng nên.
.
Sáng hôm , tiếng gõ cửa gấp gáp đ.á.n.h thức cả Phong Vạn Lý lẫn Lý Trường Xuyên. Hai còn ngái ngủ, suýt mắng phá giấc mộng , thì thấy Hà Minh dậy từ đời nào, chỉnh tề như sắp họp, và đưa mắt hiệu “Nín. Dứt. Hết.”
Hà Minh mở cái cửa suýt đập bung, thấy tướng quân đó thì hỏi ngay: “Có việc gì?”
Phong Vạn Lý, Lý Trường Xuyên và cả Cố Tình Thâm đang theo phía tướng quan đồng loạt nghĩ bụng: Hồi xưa Hà Minh đúng chuẩn “thái độ lạnh như đá như băng” luôn. Cái kiểu chuyện ba chữ hết câu, vui giận biểu cảm. Chuẩn “mặt lạnh ít lời khó gần” tuyệt đối.
Tướng quân hiền khô, tránh sang một bên, đưa tay giới thiệu: “Vị là thê t.ử của , tên là Cố Tình Thâm. Nghĩ đến giờ ăn sáng nên mời các vị tướng quân dùng bữa, tiện thể cho nàng gặp mặt quen.”
Hà Minh xong, trong đầu chỉ một suy nghĩ là vị tướng quân thật sự quá mức đơn thuần. Mới gặp đầu đề phòng, tra xét, cứ mà để lạ bước chân nhà, giới thiệu hết vợ con, còn dắt ăn sáng. Không sợ đụng kẻ ? Loại tính cách , nếu giữa chính trường đầy sóng gió, chỉ e tiểu nhân hãm hại lúc nào .
Nghĩ tới đó, Hà Minh gần như hiểu, lẽ chính sự lương thiện và ngay thẳng của tướng quân khiến hãm hại. Sau khi qua đời, Cố Tình Thâm mới đưa cung, trở thành vật thí nghiệm cho t.h.u.ố.c trường sinh bất lão. Trong mắt bọn quyền quý, kẻ bại trận chẳng đáng giá hơn một con ngựa trong chuồng. Đây chính là sự tàn khốc và tàn nhẫn của hiện thực.
Nội tâm suy nghĩ đủ điều, nhưng bên ngoài, Hà Minh vẫn đeo cái mặt lạnh như tiền, chỉ khẽ gật đầu, như thật sự là đầu gặp Cố Tình Thâm: “Phu nhân tướng quân, tại hạ Hà Minh.”
Tướng quân hào hứng giới thiệu với vợ : “Tình Thâm , nàng , tướng quân Hà đây tài ba lắm! Luôn tiên phong dẫn đầu, đ.á.n.h trận thắng như chẻ tre, là đại tướng nổi tiếng bên cạnh Thiên Đế đó!”
“À, .” Cố Tình Thâm Hà Minh một cái, cái ánh mắt như thể thấu tâm can khiến lảng tránh ánh . Cô mỉm , nhẹ nhàng tiếp: “Thiếp từng rằng bên cạnh Thiên Đế một vị tướng quân cực kỳ lợi hại, đến mức cần tay, việc đều . Giờ nghĩ , chắc chỉ là tin đồn nhảm, , tướng quân Hà?”
Hà Minh khựng . Có ... lạnh sống lưng. Anh ho hai tiếng, cố gắng giữ mặt dày bình tĩnh: “Chuyện khác, tại hạ từng để tâm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chua-tuong-nhan-qua/chuong-58-day-la-lan-thu-hai-tay-co-lai-bi-gat-ra.html.]
Cố Tình Thâm rõ Hà Minh hiện tại phong ấn năng lực do trời phạt, nhưng thấy cái bộ dạng lúc lúng túng của cái mặt “núi lở cũng đổi sắc” , tự dưng cảm thấy vui chịu nổi. ! Đây chính là lý do vì Phong Vạn Lý cứ thích trêu Hà Minh!
Thật sự vui vãi chưởng.
Kể từ đó, cả đội trinh thám đều nhiễm cái “làn sóng đen tối” khởi xướng bởi Phong Vạn Lý, cứ rảnh là tìm cách chọc quê đội trưởng. Còn Hà Minh ? Không chống cự , đành cam chịu phận tập thể bắt nạt. thôi, chuyện đó để .
Quay hiện tại, theo tướng quân ăn sáng, rằng so với đồ ăn hiện đại, thức ăn thời Tần đúng là... mộc mạc tưởng. Gia vị thì ít, cách nấu thì sơ sài, dầu ăn thậm chí còn xuất hiện. Cơm canh thì nhạt như nước luộc rau, nhưng đối với Lý Trường Xuyên thì chắc đây là bữa ăn... lành mạnh nhất đời .
Còn ba còn ? Xin , từng sống ở thời Tần , nên tuy ăn quen nhưng cũng tạm chấp nhận. Có điều gọi là “hoài niệm” thì quá.
lúc , sự cố xảy . Một toán lính mặc giáp đá xông , bao vây cả bàn ăn. Mọi lập tức ngừng đũa. Lý Trường Xuyên âm thầm thò tay tay áo, siết c.h.ặ.t một lá bùa gọi sét. Phong Vạn Lý liếc bọn lính, ánh mắt sắc lẹm, nghiêng về phía Hà Minh, tư thế rõ ràng là để che chắn. Tướng quân cũng điều tương tự, chỉ khác là bảo vệ Cố Tình Thâm đang bên cạnh .
Riêng Hà Minh vẫn bình thản đó, nhưng ánh mắt thì nổi ý g.i.ế.c . Chỉ cần bên nhúc nhích một cái, khi giây cả đám giáp đá thành vũng m.á.u tại chỗ.
Cố Tình Thâm thì ngược , cô hề ngạc nhiên. Cô chỉ siết c.h.ặ.t lấy vạt áo, mắt ngấn lệ. Là từng chứng kiến và sống qua giai đoạn , cô hiểu: ảo cảnh sắp kết thúc .
Lúc cô mới nhận , thật từng thoát khỏi ảo cảnh. Miệng thì buông, đầu thì tỉnh, nhưng tim thì vẫn lặng lẽ chìm xuống. Có lẽ... cô chỉ là kẻ tỉnh táo nhưng cam tâm sa ngã mà thôi.
Một viên tướng bước lên: “Hoàng thượng chiếu: Có cáo buộc Phùng Hiệp âm mưu tạo phản. Nay bắt giữ tạm giam, chờ tra xét.”
Phùng Hiệp cau mày: “Phùng mỗ một lòng trung thành với bệ hạ, trời đất chứng giám.”
Viên tướng khẽ thở dài: “Phùng tướng quân, chúng nào ai lòng ngài. ... là... tướng quân mau trốn !”
Phùng Hiệp lắc đầu: “Ta tin bệ hạ dễ kẻ gian che mắt. Ta theo các ngươi một chuyến, để các ngươi dễ bề báo cáo.”
“ mà chuyến ... e là lành ít dữ nhiều!”
Phùng Hiệp vẫn kiên định, dậy bước tới. lúc , Cố Tình Thâm kéo lấy vạt áo chồng. Hắn đầu , nở nụ hiền, dứt khoát gạt tay cô , chỉ để một câu: “Sau , hãy tự chiếu cố bản . Là khiến nàng khổ .”
Nói xong, theo lính rời . Cố Tình Thâm đó, nước mắt rơi như mưa.
Đây là thứ hai gạt tay cô .
Và cũng là thứ hai, một nơi đường .