Chưa Tường Nhân Quả - Chương 60: Tình sâu nghĩa nặng

Cập nhật lúc: 2026-02-20 15:28:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy

Từ lúc dính màu Hà Minh, dọc đường về cứ gọi là yên bình như sông gợn sóng. Cả nhóm trụ sở của đội trinh thám mà thuận lợi đến khó tin.

Vừa đặt chân cửa, Nguỵ Hằng chạy xồng xộc đón: "Thế nào ? Thế nào ? Đã xảy chuyện gì?"

Lý Trường Xuyên nghĩ một lát, mới : "Chuyện bí ẩn gỡ thêm một cái. Giờ chỉ còn hai vụ của Phong, một vụ của , với vụ mười thôi."

Ý là cả bọn mới giải mã vụ bí ẩn bốn – nguồn gốc vì Cố Tình Thâm gia nhập đội trinh thám.

"Không ngờ nha, cảm giác cứ như mấy bánh răng vận hành đó, như một bàn tay vô hình đẩy thứ về đúng vị trí. Những vụ mà đây mơ cũng gỡ nổi, giờ tự nhiên cứ lộ ào ào." Nguỵ Hằng cảm thán.

Nghe Nguỵ Hằng than thở xong, Phong Vạn Lý thêm thắt: "Chưa kể bọn còn về hai ngàn năm , một pha cướp pháp trường đó."

Chờ Ngụy hằng than thở xong , phong vạn dặm bổ sung đạo:"Rồi mới chúng còn hai ngàn năm cướp cái đạo trường."

Ngụy Hằng: ???

Thấy mặt mờ mịt, Phong Vạn Lý liền khoác vai kéo , hớn hở : "Để Phong kể cho rõ! Bảo đảm xong như đang xem phim 3D sống động tại chỗ luôn!"

Đợi Phong Vạn Lý kể một hồi như đang tường thuật phim truyền hình dài tập, Nguỵ Hằng bĩu môi, vui: "Ủa gì kỳ trời! Sao gọi em chơi chung! À , em cũng góp sức mà!"

"Yên tâm, cơ hội còn nhiều. Chừng nào đội trinh thám còn hoạt động, mấy cái việc đổ mồ hôi sôi nước mắt còn cả khối." Lý Trường Xuyên tươi như hoa.

Cố Tình thì khoanh tay, giọng ngọt như mía lùi: "Nếu góp sức ngay bây giờ cũng thôi, chế tạo giùm chị cái máy báo cáo tự động với cái máy sắp xếp hồ sơ tự động luôn nha, cứu khổ cứu nạn dân lao động như chị đây nè~"

Nguỵ Hằng xua tay lắc đầu lia lịa: "Em mà thì phát minh từ lâu ! Báo cáo với hồ sơ, phiền ch.ết luôn á!"

"Thôi giỡn nữa, về vấn đề chính." Cố Tình sang Phong Vạn Lý, ánh mắt đầy gian tà: "Lão Phong ~"

"Làm... ?"Phong Vạn Lý cảm giác nguy hiểm lan tràn.

Và đúng như linh cảm, Cố Tình Thâm như thể mò trúng bí mật quốc gia: "Vậy rốt cuộc với đội trưởng… là hả?"

Lập tức, Lý Trường Xuyên và Nguỵ Hằng nhập phe hóng hớt. Ba chia chặn đầu chặn đuôi, đấu với Phong Vạn Lý đang lẻ loi một , còn yêu thì ở cõi âm.

"Anh Phong , hôm nay khai thật thì đừng mong bước khỏi cửa văn phòng!" Lý Trường Xuyên , tay còn giơ tấm phù chắn cửa như niêm phong.

Nguỵ Hằng cầm cây gậy mới luyện thành, đầu gậy bốc khí đen ngòm, chắn ngay lối phòng việc của Phong Vạn Lý: " đúng! Anh Phong cứ lời bọn em mà khai báo !"

Phong Vạn Lý: "...” Mẹ kiếp! Mấy là đồng đội kẻ địch trời?!

Cuối cùng, ép quá hóa mềm lòng, Phong Vạn Lý đành khai , rắc ngay một đống "cơm ch.ó": " với Hà Minh hả... chắc là kiểu bình thản mà sâu đậm ."

"Tính cách thì trái ngược, nhưng phối hợp ăn ý lạ thường. Cảm xúc đến bất ngờ nhưng hề khó đoán.” Nói đến đây, Phong Vạn Lý nở nụ , “Người , khổ nhiều hơn vui, phận cũng chẳng t.ử tế gì với ... nên cưng chiều, chọc ghẹo, miễn thì chui đầu lửa cũng cam lòng."

"Nói trắng thì... đời bu bám , nhận định , ch.ết cũng buông ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chua-tuong-nhan-qua/chuong-60-tinh-sau-nghia-nang.html.]

Vệ Hằng: "Oa~ Anh Phong, ngờ là kiểu thâm tình luôn á!"

"Chứ mấy tưởng là kiểu gì?"

Lý Trường Xuyên chen : "Kiểu trai tồi, chuyên gia tấu hài, theo mô-típ “theo đuổi vợ… chồng đầu kịp' đó!"

"Khoan! Sao ai cũng mặc định là kèo ?!"

Cố Tình quên bồi thêm một phát đạn: "Dựa chiến lực của đội trưởng hả, kèo mới lạ. Với , ai ai quan trọng, ai trong mới là mấu chốt nha~"

Phong Vạn Lý: "...” cảm ơn mấy nhiều!

Sau khi hóng hớt đời, cả đám mới chịu giải tán ai về phòng nấy. Cố Tình Thâm ngang phòng đội trưởng còn quên dặn một câu: "Nghe lén là hợp với phong cách quân t.ử nha, đội trưởng."

Cửa phòng mở , Hà Minh đó: "Cô phát hiện từ bao giờ?"

"Ngay lúc định mở cửa đầu tiên, thấy ." Cố Tình nhún vai, nghiêm túc hơn: "Lúc ở trong ảo cảnh, chắc vấp té thật chứ?"

Hà Minh khẽ thở dài: "Cô giờ đủ sức gánh vác trọng trách, nhầm. Tình Thâm, nếu phen qua nổi kiếp nạn, đội trinh thám... nhờ cô ."

"Chuyện đó khỏi giao cũng . đội trưởng , vẫn mong lèo lái nơi đây là . Nên chỉ cần còn một chút hy vọng thôi, cũng nắm thật c.h.ặ.t cho ! Nếu dám ch.ết bậy ch.ết bạ, bọn sẽ... sẽ thờ ! Cho hồn ma lang thang luôn!"

Hà Minh xong, chỉ nhẹ giọng "Ừ" một tiếng.

Nhìn Cố Tình Thâm về phòng việc, Hà Minh đóng cửa , dựa lưng lên tấm cửa, trong đầu hiện hàng loạt suy nghĩ phức tạp.

"Ê, ông thật sự định thế thiệt ?" Một giọng trẻ con vang lên trong đầu Hà Minh.

"Số mệnh bao giờ t.ử tế với ... nhưng ít ..." Anh im lặng một lúc lâu, đó bật chua chát: "Không định tìm Vạn Lý ?"

Giọng trẻ con vẻ vui: "Ông tưởng Sổ Nhân Quả đây là thứ chủ kiến chắc! Nói cho mà , ông là chủ nhân của , mãi mãi là ông, ai !"

" còn cả tương lai, cần vì mà..."

Chưa xong, Sổ Nhân Quả gào lên: "Hừ! thích theo ai là việc của ! Ông quyền cấm!"

Hà Minh im lặng, mãi mới Sổ Nhân Quả làu bàu: "Chủ nhân giỏi, năng lượng mạnh mẽ, tuy lạnh lùng nhưng bụng. Bao năm nay đều dõi theo ông, thấy ông chịu khổ... chắc là tại ... Dù cũng đổi !"

Tuy thấy mặt, nhưng Hà Minh cảm nhận rõ nó đang phồng má càu nhàu: "Ông , kiểu mà gặp Sổ Uyên Ương chắc hợp lắm, ai mà ngờ ông là dạng si tình, lạnh lùng thế mà..."

Hà Minh bật khẽ. Anh hiểu, Sổ Nhân Quả rời , là vì mang cảm giác tội , nó nghĩ rằng đau khổ của Hà Minh đều do nó mang đến, nên nó mới nguyện cùng ... đến tận cùng, cho dù điều sẽ khiến nó trở về trạng thái ngơ ngác ngơ ngẩn rõ ý thức của hai ngàn năm .

Thật thể trách nó. Tất cả là do phận trêu ngươi. Chỉ tiếc rằng, cô đơn suốt ba nghìn năm, mới một để yêu, còn kịp tận hưởng ấm bên , đối mặt với sinh t.ử chia ly.

Hà Minh khẽ thở dài, từ trong áo lấy chuỗi ngọc hình đóa bỉ ngạn, tay siết c.h.ặ.t: "Chỉ cần... còn sống là ."

 

Loading...