Chưa Tường Nhân Quả - Chương 67: Có cần so găng dữ vậy không?!

Cập nhật lúc: 2026-02-20 15:29:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy

Ông cục trưởng liếc đám dài đất, trán dán bùa, bên cạnh còn lăn lóc v.ũ k.h.í đủ loại. Ông nghiêm túc hỏi: “Chuyện cần chính quyền can thiệp ?”

Cậu cảnh sát trẻ cạnh suýt nữa rớt cằm. Dù thắc mắc đến mấy thì kinh nghiệm cũng thua xa một trời một vực, chỉ dám im lặng, cục trưởng bằng ánh mắt kiểu: Bác già , đầu óc còn tỉnh ?

“Cục trưởng, chắc bác cũng tính chất công việc của bọn cháu nhỉ?” Lý Trường Xuyên vẫn cầm bùa trong tay, “Mấy chuyện thần tiên ma quái là chuyên môn của tụi cháu, nhưng bảo vệ dân chúng thì nhờ các bác thôi.”

Cục trưởng liền gật đầu nhận lời sảng khoái, đang định kéo cảnh sát thì Lý Trường Xuyên gọi : “Cục trưởng, đợi … Sao bác giúp bọn cháu?”

“Cháu nhớ văn phòng cháu từng nhận vụ gì từ công an cả, mà kiểu công việc bọn cháu cũng khó dính tới pháp luật. Sao bác tụi cháu gì?”

Nghe , cục trưởng bật : “Thật , đúng là văn phòng tụi cháu từng nhận vụ của bên bác. bác thì từng thấy các cháu tay .”

Lý Trường Xuyên: ???

“Bác là bạn của ba cháu, hồi cháu còn bé xíu bác còn bế cháu mấy .” Nhắc tới bạn cũ và con trai của bạn, nét nghiêm nghị của cục trưởng cũng dịu xuống, chút hiền từ.

“Sau khi cháu gặp chuyện, ba cháu cứ miệt mài tìm cách liên quan đến ma quỷ thần thánh, hy vọng tìm hồn phách vợ . Cháu nghề thì chắc cũng hiểu câu ‘ đêm lắm ngày gặp ma’ chứ?”

Nghe đến đây, tuy trong lòng vẫn còn giận ba , nhưng một cảm xúc lo lắng trào dâng khiến Lý Trường Xuyên nghẹn họng: “Chuyện thể nhẹ, cũng thể nặng. ... ông gì?”

Cục trưởng khổ: “Gọi hồn. Hôm đó ông đang gọi hồn thì bác tình cờ mặt. Tình hình lúc đó nguy hiểm lắm. May mà lúc một thanh niên đeo mặt nạ ngang qua. Nếu , chắc giờ tụi bác cũng đây … Mà thanh niên đó chính là đội trưởng của các cháu.”

Đội trưởng? Lý Trường Xuyên trợn mắt. Đây là đầu tiên chuyện sếp liên quan đến ba .

“Bác cũng nhờ đó mới hiểu… thì thế giới ngoài loài còn tồn tại một thế giới khác thuộc về Thần Ma quỷ quái.”

Cậu cảnh sát trẻ kế bên nãy giờ im thin thít bỗng tò mò hỏi: “Mấy cái đó… thật sự thật , cục trưởng? Không truyện bậy bạ ?”

“Người đời như vở kịch, mà sách với truyện cũng là một cách thể hiện đời sống. Ai ? Biết những lời chúng đang đây cũng chỉ là câu chữ do ai đó . Biết cả đời chỉ là một bản thảo xuất bản của ai đó cao.”

Nói , ông sang Lý Trường Xuyên: “Cậu Hà , tay giúp hôm đó đơn giản chỉ vì ngang qua. cũng bảo là duyên với ba cháu, với nhân viên tương lai của . Nghe thì huyền bí , nhưng một điều thể phủ nhận, là ân nhân cứu mạng của bác và ba cháu.”

Trước giờ Lý Trường Xuyên luôn nghĩ bi kịch nhà bắt đầu từ chuyện ba ngoại tình, kết thúc bằng thành ngây dại vì mất hồn. Ai ngờ cho là vô tình nhất, từng vì vợ mà bất chấp nguy hiểm, liều cả mạng sống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chua-tuong-nhan-qua/chuong-67-co-can-so-gang-du-vay-khong.html.]

“Anh Lý!!” Một nhân viên y tế bỗng hét to, Lý Trường Xuyên sang , nhân viên y tế tiếp tục : Ở đó… ở đó …”

Anh đầu theo hướng chỉ, liền thấy một đám binh lính mặc áo giáp đen, đều tăm tắp như quân diễn tập, mà chỉ cần liếc qua là ngay: Đảm bảo sống!

“Má nó… ở nhiều oan hồn thế !” Lý Trường Xuyên c.h.ử.i một tiếng, đổi lá bùa trấn an tay thành bùa dẫn sét, xông ngoài, còn tiện tay đẩy cục trưởng và cảnh sát trẻ vô trong: “Đừng ló mặt ! Đám !”

Là một chuyên dán bùa từ xa, giờ tự dưng đẩy tiền tuyến đ.á.n.h giáp lá cà, cảm giác chẳng khác gì sợ nước bắt thi bơi, kẻ say sóng ép lái tàu. Theo lý mà , phương án nhất là: Chạy.

Phía trẻ con tay tấc sắt, nhưng khi đối mặt với oan hồn, cũng chẳng khác là mấy. Dù t.ử tế trách nhiệm gì ghê gớm, thực lực trong đội cũng chẳng phả cao thủ hàng đầu, nhưng ngay lúc , Lý Trường Xuyên vẫn lựa chọn chắn phía đám .

cũng là một đạo sĩ. Thấy dân gặp nạn, thể tay.

May mắn là đối tượng đúng chuyên ngành. Làm đạo sĩ, trừ tà diệt quỷ là bắt buộc . Cộng thêm mấy tuần vắt như chanh trướng mấy vị tướng Thiên giới, Lý Trường Xuyên vẫn còn đủ sức cầm cự.

Về phần cảnh sát trẻ, nãy còn nửa tin nửa ngờ chuyện ma, giờ tận mắt chứng kiến, thì cảm xúc là: loạn như canh hẹ. Sợ hãi cái , hoang mang vì cả thế giới quan đổ sập, cộng thêm cái gọi là “tinh thần trách nhiệm của cảnh sát nhân dân” đè lên, kết quả là… cứng đơ, chạy đ.á.n.h.

So với mấy chiến trường đang rực lửa, phía Hà Minh ngược im ắng đến lạ. Anh nhíu mày: “Ngài Thẩm, thấy… gì đó đúng.”

Liễu Quý Thanh lập tức tiếp: “Hiển nhiên là đúng ! Ai đời đ.á.n.h trận mà yên bình thế ? Nhìn tinh quan Hào Bặc kìa, đ.á.n.h cờ với A Trần mấy ván ! Đánh đ.ấ.m kiểu gì đây?”

“Có thể chúng đang dồn lực cho mặt trận khác... mà… là mặt trận nào?” Cố Thu Trần đặt một quân cờ, lông mày cũng thoáng chau : “Mấy chỗ khác đều canh giữ, nếu chúng rời bừa, e rằng trúng kế.”

“Chuẩn.” Thẩm Thường Đằng cũng đặt một quân trắng, gật gù: “Bên ngoài Ma Giới Ngụy Hằng và Tần Dương, bên trong cả đám tướng lĩnh Ma tộc, nhân gian thì đạo sĩ Lý, nếu Huyền Tri Diệp cố tình đ.á.n.h nhân gian, hoặc cố tình bắt cóc đạo sĩ Lý thì chắc đến nỗi.”

“Còn cõi âm?” Cố Thu Trần chợt hỏi. “ nhớ bên đó hoang vắng, chẳng binh lực nào.”

Hà Minh đáp: “Có Vạn Lý và Tình Thâm giữ trận. Chỉ cần chạm mặt Cô Giác thì chắc . cứ thấy lo lo.”

Liễu Quý Thanh rảnh tới mức lấy kiếm vẽ vòng tròn chơi cờ caro với chính đất, Hà Minh thì hời hợt trả lời: “Anh lo thì tìm họ cho . Ngồi đây nơm nớp gì. Mà chỗ cũng thiếu ? Có , A Trần, sư phụ sư bá sư tổ sư thúc của , còn đám tướng Thiên giới tuần hành lên bờ xuống ruộng, thiếu mỗi chắc cũng sụp .”

Cố Thu Trần thấy Liễu Quý Thanh chuyện kiểu “đâm ai trúng nấy” liền nhanh ch.óng đỡ lời: “Sư thẳng, mong đội trưởng Hà đừng để bụng. Ý là nếu thật sự lo lắng, thì ở đây chúng và các tướng Thiên giới giữ trận, thể rời xem xét tình hình một lát cũng .”

Hà Minh câu nệ, gật đầu một cái biến mất trong chớp mắt.

 

Loading...