Chưa Tường Nhân Quả - Chương 77: Tìm Lý Trường Xuyên

Cập nhật lúc: 2026-02-20 15:29:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy

Sau bao ngày cất công lùng sục, cả đội trinh thám vẫn chẳng moi tí tin tức nào về Lý Trường Xuyên. Lúc , đang chen chúc trong phòng khách, ánh mắt đổ dồn về phía Hà Minh, đang cầm b.út lông chấm đầy chu sa, từng nét ngoằn ngoèo phức tạp lên tờ giấy vàng. Từng nét, từng nét cổ xưa kỳ dị hiện mặt giấy, đến khi thu b.út , một lá bùa truy tìm dấu vết thời cổ cuối cùng cũng chỉnh.

Hà Minh thở phào nhẹ nhõm, đặt b.út xuống, mắt nhắm hờ vì mệt mỏi, tay bóp trán. Tấm bùa tiêu hao tinh lực cực kỳ kinh khủng, bảo bây giờ chẳng ai thèm dùng nữa. hiệu quả thì khỏi bàn, chỉ cần Lý Trường Xuyên vẫn còn quanh quẩn trong ba giới, thì nhất định thể dấu vết.

Phong Vạn Lý vội vàng đỡ Hà Minh xuống, miệng thì vẫn quên chọc ghẹo: “Giờ thì đúng chuẩn ốm yếu luôn đấy!”

“Dù giờ đội trưởng mảnh mai như lá lúa, nhưng nếu biến con cáo thành áo lông, vẫn đấy.” Cố Tình Thâm xiên xỏ, đưa ý kiến: “Giờ chắc chắn thể chỗ Lão Xuyên , nên gọi Tiểu Ngụy về giúp một tay ?”

Phong Vạn Lý thấy Hà Minh cần nghỉ ngơi, liền cầm trịch cuộc họp: “ thấy nên. Đám lính oán linh đó rõ ràng là nhắm thẳng Lão Xuyên. Cậu mất tích chắc chắn là dính líu tới tụi nó. Đến lúc tìm thì tình hình chắc chắn chẳng dễ thở, thêm vẫn hơn.”

.

Lý Trường Xuyên mở mắt, liền nhận đây là cõi âm, chính xác hơn là cái khu gọi là “Cấm Địa” phủ đầy hoa bỉ ngạn đen đặc. Hai tay trói c.h.ặ.t, dù chân còn thể nhúc nhích, nhưng cái tên đang lưng , cũng chẳng tự tin lắm rằng đ.á.n.h .

Giờ nắm rõ tình hình cái . Một là: vì ở cõi âm? Hai là: đối phương gì? Ba là: bắt tới đây lợi ích gì?

Câu hỏi đầu tiên còn dễ. Trước khi ngất , vẫn nhớ đang dắt bầy lính oán linh chạy trối ch.ết, sức cùng lực kiệt, đ.á.n.h một phát lăn đùng đất. Cứ tưởng xong đời , ai ngờ ch.ết, chứng tỏ tụi còn mưu đồ khác.

Vậy là kéo sang câu hỏi thứ ba, bắt tới đây rốt cuộc lợi ích gì? Lý Trường Xuyên tự cũng chỉ là tay tu đạo bình thường, chẳng chức vụ to, ôm bí mật quốc gia, mất tích ngoài khiến đội trinh thám rối loạn tí thì cũng chẳng ảnh hưởng gì tới cục diện. Mấy mạnh thì vẫn còn, mấy đứa thông minh thì nhan nhản, đến cả việc vẽ bùa nhận pháp khí, Hà Minh còn mạnh hơn chục . Đặc biệt mấy vụ liên quan đến đám quân phản loạn , cũng chẳng .

Nghĩ tới đây, chỉ còn một khả năng duy nhất: lấy mồi nhử.

Có thể tác dụng gì to tát, nhưng đội trinh thám từ xưa tới giờ một quy tắc bất thành văn là bao giờ bỏ rơi đồng đội. Dù khó khăn cách mấy, tình huống phiền phức cỡ nào, thậm chí sai phạm gì lớn, họ cũng luôn chọn cách tự giải quyết, chứ bao giờ để rơi tay kẻ địch. Lý do thì đơn giản: từ đội trưởng đến từng thành viên đều theo một châm ngôn - “bênh vực nhà”.

Chính vì thế, Hà Minh mới chịu xắn tay vụ cướp ngục, chuyện mà xưa nay dính . Cố Tình Thâm, dù rõ là nguy hiểm, vẫn đưa tay kéo lấy Lý Trường Xuyên trong ảo cảnh nhảy xuống sông đến cõi âm. Ngụy Hằng, dù huấn luyện cực khổ cỡ nào, vẫn mỗi tuần đều đến điểm danh, vì năng lực để bảo vệ . Còn Phong Vạn Lý, mặt là vực sâu, vẫn chút do dự nhảy theo.

Giờ tới câu hỏi thứ hai: đối phương rốt cuộc gì? Tại kéo cả đám xuống cõi âm? Còn chọn đúng cái chỗ rừng bỉ ngạn đen nơi từng là cố hương của Hà Minh, bên là mồ mả tổ tiên nhà thế . Chẳng lẽ chỉ Hà Minh thấy sụp đổ thôi ? Nghe ngốc lòi luôn! Dù Lý Trường Xuyên coi đối phương là đứa bệnh nữa, thì cũng nghĩ ông ngu đến mức !

“Đang nghĩ gì đấy?” Một giọng trầm lạnh cắt ngang dòng suy nghĩ của . Lý Trường Xuyên ngẩng lên. Là lưng nãy giờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chua-tuong-nhan-qua/chuong-77-tim-ly-truong-xuyen.html.]

Người mặt mũi sắc nét như điêu khắc, đôi mắt đen sâu thẳm như hồ đáy, như thể chứa cả vạn điều cấm kỵ trong đó. Ánh lạnh buốt đến mức khiến cảm giác còn là con nữa, mà chỉ là một đống xương khô đang xuyên thấu.

Hắn mặc đồ đen bó sát, gương mặt một chút biểu cảm, thắt lưng đeo kiếm dài, mùi m.á.u tanh thoang thoảng quanh . Tất cả những điều đó cho thấy đây là một tướng quân từng bước từ biển m.á.u.

Ông là Huyền Tri Diệp. Cái tên chợt bật lên trong đầu Lý Trường Xuyên. Và theo đó là một cảm giác sợ hãi đến từ bản năng, kiểu sợ ma sợ bóng tối, mà là thứ nỗi sợ khắc sâu trong m.á.u thịt, giống như sinh vật nhỏ bé đối mặt với kẻ săn mồi tối thượng.

“Hử.” Huyền Tri Diệp nhếch môi khẩy, : “Cậu chắc cũng đoán là ai . Pháp thuật trí nhớ của hiệu quả mấy với đội trưởng của các . Chỉ cần kích thích một chút là sẽ nhớ tất cả.”

“Gương linh Vạn Hoa đúng là đồ bỏ . Ngàn năm vô dụng, ngàn năm vẫn chẳng gì. Thất bại còn nhiều hơn thành công.” Ông khoanh tay, giọng đầy khinh bỉ: “ đúng là chút hữu dụng thật, chẳng nhờ đó mà thả ? Dù... cũng chẳng quan trọng nữa, vì nó ch.ết .”

Lý Trường Xuyên nuốt nước miếng đ.á.n.h ực, run rẩy hỏi: “Ông... rốt cuộc gì?”

“Ta gì?” Huyền Tri Diệp bật như thể chuyện hài nhất thế kỷ, “Cậu tại năm xưa thua tên nhóc Huyền Hồng mọc đủ lông ?”

"Tại ?"

“Vì đội trưởng của các đấy! Cậu đúng là sinh linh của sông Vong Xuyên, bước khỏi cái chốn yên ả đấy đẩy lùi quân đội của , tiếp thêm hy vọng cho Huyền Hồng, khiến đám ngốc nghếch đổ xô về phe chúng.”

“Còn !” Huyền Tri Diệp nghiến răng ken két, giận dữ : “Lại đám bỏ đó liên thủ đ.á.n.h bại! Nực ! Thật quá nực !”

Nói xong, ông khôi phục dáng vẻ lạnh lùng: “Cho nên , sẽ để phá đám nữa. Chúng bây tài nào đoán đang định .”

Lý Trường Xuyên im lặng. tất nhiên trong lòng thì lặng lẽ thở dài: Ai chả đoán ! Bắt để dụ đội trưởng đến, chọn đúng chỗ mà đội trưởng nỡ tay, định chặn đường tấn công của , nhân cơ hội mà xử lý luôn, tính kế hoạch cũng thông minh đấy, chỉ tiếc là gặp đám cũng suy nghĩ!

ngoài mặt vẫn giả vờ ngu ngơ hỏi : “Ông định gì?”

“Đương nhiên là để Thiên Đạo tay .”

Ể? Lý Trường Xuyên há hốc mồm, ngẩng đầu ông .

Thiên Đạo tay? Sao lệch kịch bản thế???

 

Loading...