Chưa Tường Nhân Quả - Chương 78: Sự tàn nhẫn của số mệnh

Cập nhật lúc: 2026-02-20 15:29:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy

Sau cùng, đội trinh thám cũng thuận lợi đưa Ngụy Hằng về hỗ trợ. Lúc , Phong Vạn Lý cầm lá bùa, châm lửa cáo đốt lên, một giấy nhỏ liền “vèo” một cái bay v.út về một hướng. Mọi lập tức đuổi theo ngay tắp lự.

Đến khi tới bờ sông phân giới giữa nhân gian và cõi âm, giấy chẳng chẳng rằng nhào thẳng xuống nước. Vậy thì còn gì hiểu nữa, Lý Trường Xuyên rõ ràng kéo cõi âm, mà trong đó, cấm địa tràn ngập hoa bỉ ngạn đen là nơi đáng nghi nhất.

“Chủ nhân nhỏ ơi… chỗ đó… là khu cấm đó… chắc chắn… suy nghĩ nữa ?”

Hà Minh đáp, chỉ im lặng tự nhủ: Tuyệt đối hối hận.

Rồi sang trong đội: “Mọi … vẫn nên ở …”

“Dĩ nhiên là nhảy sông chung !” Chưa kịp hết câu, Ngụy Hằng với Cố Tình Thâm đồng thanh tuyên bố như sấm dội.

Phong Vạn Lý thì chỉ lẳng lặng nắm tay Hà Minh, bằng ánh mắt kiên định: “Em , gì thì cùng đối mặt.”

Và thế là, ở bờ sông phân giới xuất hiện một cảnh tượng hoành tráng từng : một đám xếp hàng nhảy sông tập thể! Dĩ nhiên đó ai cũng dán bùa tránh nước hết , ai cảm động ướt nhẹp như chuột lột cả.

Vừa đặt chân xuống, Hà Minh liền triệu hồi trường thương, “cạch” một tiếng gõ mạnh xuống đất. Đám yêu ma quỷ quái đang định lợi dụng lúc hỗn loạn thừa cơ nhảy liền dừng sững , đó đồng loạt đầu bỏ chạy thục mạng.

Phong Vạn Lý phì: “Chà, tụi nó coi cây thương chứ thèm ha!”

Hà Minh đám tro tàn mặt đất, trong mắt thoáng qua một tia u ám. Có vẻ điều tệ nhất mà dự đoán xảy . chẳng gì thêm, chỉ nhàn nhạt bảo: “Đi thôi.”

Suốt dọc đường, Hà Minh mở miệng lấy một câu. Cái kiểu im lìm như núi băng khiến Phong Vạn Lý cảm giác cầu đang về kỷ băng hà hai, như Hà Minh thể tự dưng đổi, nhất định là chuyện. Mà cái “chuyện” đó chắc chắn xảy khi họ nhảy xuống.

Phong Vạn Lý âm thầm quan sát thì thấy nắm trường thương c.h.ặ.t đến trắng bệch cả đốt ngón tay. Với một từng thấy Hà Minh hồi nhỏ như , thì biểu hiện rõ ràng: lo lắng, bất an, sợ hãi.

“A Minh , em ở đây.” Phong Vạn Lý vỗ nhẹ vai . Hà Minh thở dài, rốt cuộc cũng mở lời thú nhận.

“Sổ Nhân Quả chỉ rõ, chính là chỗ .”

Câu cần giải thích nhiều, cả và Phong Vạn Lý đều hiểu quá rõ ý nghĩa. Phong Vạn Lý chỉ khựng một nhịp khổ: “Thì cứ tới tính tới đó.”

Có Hà Minh mở đường, đám yêu quái cũng tránh xa ba mét, dám hó hé tiếng nào. Rất nhanh, cả nhóm đến khu cấm tràn ngập hoa bỉ ngạn đen. Vừa trông thấy một đàn ông dáng vẻ tuấn, Hà Minh liền khựng . Anh giấu cây thương , mũi thương chĩa xuống đất, dáng nghiêng, rõ ràng chuẩn chỉ cần tên động đậy là sẽ lao lên chặn ngay.

“Nhóc con Hà Minh, bao năm gặp, đổi nhiều thật đấy. Nếu là của ba ngàn năm , chắc giờ xông lên đ.á.n.h với ha?”

Hà Minh lạnh lùng đối phương, ánh mắt ngập tràn sát khí: “Huyền Tri Diệp.”

“Ừ, là . Chậc…” Huyền Tri Diệp đột nhiên bật khẽ, “Xem vẫn đổi, vẫn cái kiểu ít vô vị như xưa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chua-tuong-nhan-qua/chuong-78-su-tan-nhan-cua-so-menh.html.]

Phong Vạn Lý bật khẩy, định lật cổ tay gọi chiếc quạt xương quen thuộc mới nhớ Cô Giác đập nát . Cậu đành cắm tay túi quần: “A Minh nhàm chán thì mắc mớ gì đến ông? thích tới ch.ết là !”

Huyền Tri Diệp như chuyện nực nhất thiên hạ, ông liếc Phong Vạn Lý một cái: “Thảo nào… hóa là con cáo nhỏ cứu về ? Bảo tu luyện mãi xong.”

Cố Tình Thâm với Ngụy Hằng thì đầu chuyện , nhưng giờ lúc buôn dưa, cả hai lập tức rút trường đao và s.ú.n.g , thế sẵn sàng.

Huyền Tri Diệp còn định thêm thì bất ngờ một ngọn lửa xanh và viên đạn bay thẳng mặt ông , kèm theo trận bụi vàng tung mù mịt.

“Người của cần kẻ bại trận đến phán xét.” Giọng Hà Minh lạnh như băng tuyết ngàn năm, chỉ một câu liền khiến Huyền Tri Diệp nổi cơn tam bành.

“Hay lắm… ! Hôm nay để xem còn dám ngông cuồng đến mức nào!” Huyền Tri Diệp vung tay xua tan bụi cát, lộ Lý Trường Xuyên đang trói trong đám hoa bỉ ngạn, bên cạnh là hồn phách một phụ nữ lớn tuổi.

Người phụ nữ đó nét khá giống Lý Trường Xuyên, chỉ là nơi đuôi mắt vài nếp nhăn. Vừa thấy, Phong Vạn Lý và Hà Minh lập tức nhận là bà lão mất hồn suýt họ đụng trúng hôm . Danh tính giờ rõ mồn một.

Ngụy Hằng kỹ thốt lên: “Không lẽ… là của Lão Xuyên?!”

Cố Tình Thâm: “…” Ừ thì đúng, nhưng cứ thấy sai sai.

Lý Trường Xuyên thấy đám bạn, lập tức bật dậy định gì đó, nhưng phát âm thanh nào cả.

“Ông gì Lão Xuyên !” Ngụy Hằng là trẻ nhất, nóng nảy nhất, lập tức quát lên.

“Cậu ồn ào quá, chỉ bảo im lặng thôi.” Huyền Tri Diệp xong, chỉ lưng Lý Trường Xuyên, “Hà Minh, cho một lựa chọn. Cậu thể cứu cả hai họ, nhưng…”

Nụ ông hiện rõ vẻ ác ý, ngón tay chỉ xuống đất. Dưới chân ông , một pháp trận cổ hiện : “Cậu nhận cái trận chứ? Ta thẳng luôn, vật trụ chính là cả cánh đồng hoa bỉ ngạn đen . Muốn cứu thì phá hủy nơi . Còn thì giữ hồn phách của , hai con họ ch.ết .”

Rồi như sực nhớ , ông vẻ thở dài tiếc nuối: “Ai da, chắc mấy ha! Cái đám hoa , từng bông một đều chứa hồn phách trong tộc của Hà Minh đấy.”

Lời dứt, cả đám liền sang Hà Minh với vẻ sững sờ tột độ. Chuyện đến Phong Vạn Lý cũng từng nhắc đến một câu. Quá rõ ràng: Huyền Tri Diệp chỉ g.i.ế.c , mà còn g.i.ế.c luôn lòng .

Có những lúc, mệnh chính là như , nó tàn nhẫn đến thể lý. Bắt bạn chọn giữa hai điều quan trọng nhất. Nếu ngập ngừng, bạn sẽ mất tất cả. Nếu chọn, thì trái tim bạn cũng sẽ vỡ vụn như thủy tinh trong lửa, sống mà chẳng khác gì ch.ết.

Hai mắt Hà Minh đỏ rực, ánh như thiêu rụi tất cả. Bàn tay cầm thương từ từ siết . Huyền Tri Diệp thấy càng hài lòng, nhàn nhã: “Đừng trừng mắt như , nhóc con. Ta cho quyền lựa chọn, kết quả là do , chẳng trách ai .”

Nói xong, ông to bỏ . Hà Minh nhịn nổi, quét mạnh cây thương lên trung, hai lựa chọn , với đều quá mức tàn nhẫn. Một bên là trong tộc, một bên là bạn bè, bên nào cũng đành lòng buông tay.

Ngụy Hằng đành lòng cảnh đó, khẽ : “Đội trưởng… … còn cách khác?”

“Không còn cách nào cả...” Hà Minh cuối cùng cũng bình tĩnh , giọng trầm trầm, mang theo một nỗi buồn thể che giấu: “Trận pháp , từ đầu đến cuối chỉ một cách phá…”

 

Loading...