Phù Tinh Châu sẽ cưới nữ nhân ở kinh thành, mới đón và Bảo Nhi lên.
Hóa cái gọi là danh phận của , chỉ là và thứ nữ.
【Chuyện gấp gáp, mong xử lý cẩn mật, chớ để A Dục . Nàng tâm tính hiền lương, e vì Bảo Nhi mà sinh biến. Ngày , con sẽ đích rõ với nàng, mong giúp con.】
Phù Tinh Châu chồng giúp đỡ.
Còn và Bảo Nhi, ai giúp đây?
Nước mắt vô dụng, chán ghét chính cứ mãi .
khi chân tướng phơi bày, thật thể khống chế.
“Được , A Dục đừng , giúp nàng, sẽ giúp nàng.”
Đầu ngón tay thô ráp mà dịu dàng, kiên nhẫn lau nhẹ mi mắt , tựa như lau lệ, mà là nâng niu từng viên minh châu.
Phù Từ đang quỳ mặt .
Khoảng cách quá gần, động tác lau lệ như ôm trọn lòng.
Hơi ấm của nóng rực, mà chẳng hề , vẫn khẽ giọng dỗ dành – nữ t.ử bỏ rơi.
“A Dục, chuyện là của nhà họ Phù. Bất luận nàng gì, đều giúp nàng.”
“Đuổi theo lên kinh cũng , rời xa nơi cũng , đều nàng, ?”
02
Giọng Phù Từ quá đỗi ôn nhu.
tận sâu trong cốt tủy, là trách nhiệm.
Ta quyết tâm, dấu với .
Ta cần nữa, tự nuôi lớn Bảo Nhi, đại ca giúp .
Phù Từ mỉm , dịu như mưa xuân, tựa lông vũ khẽ lướt qua tim.
Hắn : “Được, giúp A Dục. A Dục, đây Tinh Châu từng cho nàng danh phận, nay nàng phân rõ ranh giới với . Vậy cần gọi là đại ca nữa, gọi là Phù Từ, hoặc A Từ.”
Phù Từ chồng mềm lòng, sẽ tranh thủ bồi thường cho .
nào ngờ, bà mềm lòng đến mức bồi thường cho … một nam nhân.
Người chính là Phù Từ!
Tách—
Từng giọt lệ nóng hổi rơi xuống mu bàn tay , từng giọt, từng giọt.
Người .
Là Phù Từ.
Chuỗi lệ khiến đầu óc choáng váng, nào còn tâm trí nghĩ đến chồng bỏ , chỉ lo dấu an ủi vị đại ca đang đau lòng .
Đại ca, ý , trách . Hơn nữa, , nếu nữ t.ử nào cùng lưỡng tình tương duyệt, kết thành phu thê, mới thật là phúc phận.
Lời dỗ dành.
Phù Từ tuổi trẻ, khắp nơi, nhưng trong vùng ai ai cũng vị Phù đại phu ít ở nhà y thuật cao minh.
Chỉ là dung mạo như ngọc, tính tình lạnh lùng, gần nữ sắc, một lòng đặt y đạo.
Ngay cả chồng cũng , đứa con trưởng của bà là Bồ Tát chuyển thế, vướng thất tình lục d.ụ.c.
Giờ đây, vị “Bồ Tát” mặt cúi đầu rơi lệ, rơi trần thế: “A Dục, nàng đến tên cũng chịu gọi, chỉ gọi là đại ca. Ta nhà họ Phù với nàng, nàng trách là , cần dỗ .”
Thực Phù Từ trong nhà vô cùng chu đáo.
Hắn bắt mạch cho chồng, nấu t.h.u.ố.c thiện; chuẩn canh tỉnh thần cho Phù Tinh Châu; đến và Bảo Nhi cũng chăm lo chu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chuc-duc/2.html.]
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Phù Từ, chỉ là gặp thích hợp.
“Thật ?” Phù Từ mỉm , khóe mắt vẫn đỏ, tựa hoa mai nở nền tuyết trắng. “Vậy A Dục nguyện tạm thu nhận kẻ bỏ rơi như ?”
Hắn từng bước tiến , khí chất thanh lãnh dần hóa thành quấn quýt. Trước khi kịp lùi, khéo dừng .
“A Dục, nàng một nuôi Bảo Nhi dễ. Xin nàng cho một cơ hội giúp nàng, ?”
lúc , Bảo Nhi lưng tỉnh giấc, khẽ nức nở.
Con còn nhỏ, phụ bỏ rơi, chỉ còn một câm lặng.
Ta nghĩ ngợi miên man, mặt dần tái nhợt, định tay dỗ con.
Chợt cảm thấy lưng nhẹ .
Phù Từ từ lúc nào phía , tháo dây địu, bế Bảo Nhi lòng: “Ngoan nào, Bảo Nhi ngoan, đừng , đây.”
Hắn khẽ dỗ dành, giống như hôm đó dỗ .
Bất chợt, Bảo Nhi đầu mở miệng .
Nhắm về phía Phù Từ.
“Cha!”
03
Cái đứa nhỏ !
Mở miệng đầu gọi nhầm !
Mặt đỏ bừng, vội tiến lên bế con.
Phù Từ mỉm né tránh: “A Dục, đầu Bảo Nhi , bất kể gì cũng đừng ngắt lời. Sau con sẽ học nhanh hơn.”
Nói khẽ nâng Bảo Nhi, khen ngợi ngớt: “Bảo Nhi giỏi lắm, rõ ràng quá, gọi nữa ?”
Bảo Nhi gật đầu, khanh khách, từng tiếng “cha” gọi thật vui.
Ta bên, mắt nóng lên, lặng lẽ .
Năm đó m.a.n.g t.h.a.i Bảo Nhi, mất tiếng.
Sinh linh nhỏ bé cuộn trong bụng, luôn kìm mà áp tay lên.
Dẫu bệnh câm của ảnh hưởng đến con, vẫn cứ lo lắng viển vông.
Sau khi sinh, Bảo Nhi quá ngoan, chỉ lặng lẽ , náo.
Đến tuổi tập , con vẫn mở miệng.
Ta luôn nghĩ là do .
Những đứa trẻ khác, từ trong bụng chuyện, hát ru, kể chuyện.
Còn Bảo Nhi thì .
Từ trong bụng đến khi đời, từng tiếng .
Ta ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt, Phù Tinh Châu liền thư, gọi Phù Từ về xem bệnh cho con.
Phù Từ vội vã trở về, xem xét cẩn thận, : “Bảo Nhi , quý nhân muộn, đừng lo.”
Chuyến trở về , chỉ khiến an tâm.
Phù Tinh Châu và chồng biểu hiện gì, đều thấy.
Họ đặt kỳ vọng Bảo Nhi.
Cũng .