CHÚC DỤC - 4

Cập nhật lúc: 2026-04-24 21:05:54
Lượt xem: 162

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giờ chẳng hiểu thấy chật hẹp.

 

Chỉ khẽ lay động vướng vạt áo , thêm vài câu cũng thấy nóng bừng.

 

Phù Từ nắm cổ tay , giọng kiên định: “Cứ để Bảo Nhi gọi , ở Từ Châu ai . Vốn dĩ… cũng cam lòng, , vốn dĩ cũng nợ nàng.”

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

 

06

 

Từ Châu quả đúng như lời Phù Từ , dân phong thuần hậu, hiếu khách nhiệt tình.

 

Quan trọng hơn, Phù Từ từng sống ở đây, còn mua nhà, hàng xóm láng giềng đều quen , gọi là Phù đại phu.

 

Ta và Bảo Nhi đến, vây quanh.

 

“Phù đại phu! Ta còn thắc mắc lâu thấy ngài, hóa thê nữ!”

 

“Ôi chao, Phù đại phu y thuật cao minh, lòng nhân từ, quả nhiên phúc khí dồi dào! Không , lát nữa mang rượu nhà ủ đến!”

 

“Đợi với! Nhà đào đang chín, mang cho nương t.ử và tiểu nha đầu ăn!”

 

“Phù đại phu đừng từ chối, đây là tấm lòng của chúng !”

 

Phù Từ chắn và Bảo Nhi.

 

Ở Vĩnh Châu, khi đến y quán luôn tiểu đồng theo hầu, từng vây kín thế .

 

Người Từ Châu quá nhiệt tình, Phù Từ phần chống đỡ nổi, chỉ đành liên tục chắp tay: “Đa tạ tấm lòng của chư vị, chỉ là thê nữ đường xa mệt mỏi, xin cho đưa họ nghỉ .”

 

Khi đến “thê nữ”, khựng , chút lắp bắp.

 

Bảo Nhi kéo áo , cúi xuống, con ghé tai : “Đỏ! Rất đỏ!”

 

Ừ, tai Phù Từ đỏ bừng.

 

Phù Từ lâu về, nhưng nhà cửa vẫn sạch sẽ, chỉ cần dọn qua là thể ở.

 

Quả như lời , nơi nhiều trẻ nhỏ, tính tình hoạt bát.

 

Tất cả đều tụ tập cửa trộm.

 

Bảo Nhi nép lưng , mong chờ .

 

Ta xoa đầu con.

 

Đi , Bảo Nhi.

 

Đi chơi .

 

Bảo Nhi vui vẻ chạy ngoài, như chim nhỏ tung cánh.

 

Ta khẽ mỉm .

 

Từ Châu , quả thật đến đúng.

 

07

 

Từ Châu dưỡng .

 

Ở mấy tháng, thích nơi , Bảo Nhi cũng thích.

 

Con ngày càng nhiều, phát âm cũng rõ ràng hơn.

 

Mỗi chơi xong về, quấn lấy , gọi “ ngừng.

 

Ta thấy phiền, chỉ thấy trong lòng ngọt ngào.

 

Biết thật , thể thật , Bảo Nhi của thứ đều .

 

“Cha! Sao cha về ?”

 

Ở Từ Châu, ai cũng Phù Từ là cha con bé, .

 

Nghe quen tai , hễ Bảo Nhi gọi “cha”, ngay là Phù Từ về.

 

“A Dục!” Phù Từ cầm một bức thư, ánh mắt sáng rực, “Là thư của sư ! Còn một phương pháp thể thử!”

 

Phù Từ dỗ Bảo Nhi ngoài chơi, cẩn thận hỏi : “A Dục, nàng thử ?”

 

Tim đập thình thịch, như đầu chữa trị.

 

Bệnh câm của , vốn hy vọng.

 

Bảo Nhi ngày càng vui vẻ, gọi ngọt ngào, cũng sinh thêm mong .

 

Ta đáp con, cũng gọi tên .

 

Ta gật đầu, dấu nữa.

 

A Từ, thử.

 

Phù Từ mỉm , còn kích động hơn .

 

Hắn bày thứ , rửa tay cẩn thận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chuc-duc/4.html.]

 

Đôi tay , khớp xương rõ ràng, da trắng, mang theo chút mát lạnh.

 

Ta ngay ngắn, Phù Từ một tay đỡ lưng , một tay đặt lên cổ, nhẹ nhàng xoa.

 

“A Dục, mở miệng.”

 

Ta ngoan ngoãn theo.

 

Những ngón tay thon dài nâng cằm , kéo gần , khiến thấy rõ hàng mi dài rủ bóng gương mặt .

 

Dài quá.

 

Dày quá.

 

Đẹp quá.

 

“A Dục, thử một câu.”

 

Ta hồn, dời mắt, nên gì.

 

Giọng ở bên tai, thở phả nhẹ lên dái tai .

 

Hắn : “A Dục, gọi tên .”

 

Phù Từ.

 

A Từ.

 

Trong lòng niệm vài , mở miệng, vẫn âm thanh.

 

“A Dục, sư ở Miêu Cương, phương pháp lẽ đáng sợ, nhưng đáng để thử, nàng đừng sợ.”

 

Ta chỉ thấy lấy thứ gì đó.

 

Thoáng qua, còn động đậy.

 

Ngay đó, tay phủ lên mắt , mắt tối đen, vô thức nắm lấy tay áo .

 

“A Dục đừng sợ, ở đây, ở đây.”

 

08

 

Phù Từ Chúc Dục đang bao trùm trong vòng tay, yết hầu khẽ động.

 

Nàng nhỏ bé, lúc dựa .

 

Hương thơm nhàn nhạt vì cách gần mà vờn quanh ch.óp mũi.

 

Trước khi đến gặp nàng, Phù Từ xem kỹ con cổ trùng mà sư gửi về.

 

Người nghề y, chỉ xét bệnh chứng, phân nam nữ, già trẻ.

 

Dược vật chỉ cần hợp bệnh, luận .

 

trong lòng, vẫn thấy…

 

Con cổ trùng quá , Chúc Dục nhất định sẽ sợ.

 

Dẫu , nàng là một nữ t.ử yếu mềm cần che chở.

 

Phù Từ nhớ đầu gặp nàng, dịu dàng yếu ớt, chút phòng .

 

Đệ đích cầu , mới nàng mang tật câm.

 

Chúc Dục ngoan ngoãn đến mức quá đáng, bảo gì thì nấy.

 

Thuốc đắng đến , châm dài thế nào, nàng cũng chỉ căng , ngoan ngoãn yên.

 

Đó là kiểu bệnh nhân mà Phù Từ thích nhất.

 

Cho đến khi nàng sinh Bảo Nhi, mới Phù Tinh Châu cưới nàng mà cho danh phận— qua văn thư, cưới hỏi, nhập gia phả.

 

Hắn cũng rõ vì tức giận đến .

 

Chỉ nghĩ, vì nàng ngoan đến thế, ngoan đến mức phản bác, tranh lấy quyền lợi cho !

 

khi bình tĩnh, hiểu .

 

Chúc Dục là cô nhi, quyền thế, ai chống lưng, thậm chí thể tự biện bạch.

 

Chỉ cần khác để ý, nhắm mắt là xong.

 

Chúc Dục thật đáng thương.

 

Phù Từ nghĩ .

 

Thầy t.h.u.ố.c, vốn luôn thiên vị kẻ yếu.

 

Từ đó, thể giận nàng nữa.

 

Chỉ thể rời nhà.

 

Loading...