Chuộc Lỗi - 10

Cập nhật lúc: 2024-10-24 11:03:09
Lượt xem: 4,255

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giọng run rẩy, trong đôi mắt tràn ngập tình cảm sâu đậm và cơn phẫn nộ đè nén.

 

đang dở chừng, Tần Yến bỗng dừng .

 

Khi mở miệng nữa, trở về với dáng vẻ đại gian thần thường ngày, với vẻ mặt cợt nhả đầy lạnh lùng:

 

"Miêu Miêu tiểu thư chắc hẳn thích những nam t.ử ôn nhu, cung kính.

 

"Ta đúng là .

 

" bây giờ nàng thấy rõ chứ? Thái t.ử chẳng đáng gì cả.

 

"Nàng còn bằng theo ."

 

Vừa , Tần Yến hung hãn kéo lòng, khoác cho áo ấm, đội lên một chiếc mũ trùm.

 

Hắn lập tức rút kiếm, g.i.ế.c c.h.ế.t mụ tú bà ép hát khúc diễm tình .

 

Rồi sai nhổ lưỡi những kẻ nhạo thấp hèn, tiện thể móc luôn đôi mắt của bọn chúng.

 

Máu chảy đầy đất.

 

Hắn kiêu ngạo đến .

 

Mọi chỉ dám lưng nguyền rủa là kẻ gian thần, c.h.ế.t yên lành.

 

ai dám ngăn thanh kiếm của .

 

Cuối cùng, ngạo mạn ôm rời .

 

 

Những ký ức lẫn lộn, mơ hồ.

 

Bên tai vang lên giọng của Thái t.ử Dung Ngọc:

 

"Miêu Miêu? Miêu Miêu?"

 

Miêu cái quỷ gì chứ.

 

Khi Tần Yến gọi là Miêu Miêu, âm cuối của như móc , ngay cả tiếng thở cũng đầy mê hoặc.

 

Còn Thái t.ử mà gọi , chỉ khiến buồn nôn.

 

Sự thù hận khiến mở mắt .

 

20

 

Dung Ngọc thấy tỉnh , vẻ lo lắng mặt gã trông giống giả tạo, sức nắm tay cũng tăng thêm mấy phần:

 

"Miêu Miêu, nàng thấy khá hơn ?"

 

Ta gắng sức rút tay , mồ hôi lạnh chảy đầy :

 

"Điện hạ, xin tránh xa một chút."

 

Ta cố nhịn lắm mới thốt chữ "cút."

 

Dung Ngọc đầy phức tạp, sắc mặt khẽ cứng :

 

"Miêu Miêu, ý nàng là gì?"

 

Ta nén giận, giả vờ xin :

 

"Ta bệnh dày, khi ốm thường buồn nôn, nếu lỡ mà nôn điện hạ thì ."

 

Dung Ngọc trầm mặc trong giây lát, đó nhẹ nhàng trách móc:

 

"Miêu Miêu, nàng ? Cô thể ghét bỏ nàng?"

 

Nói xong, gã còn vươn tay , như xoa dịu , định vuốt tóc với vẻ đầy thương xót.

 

Ta nghiêng đầu, lặng lẽ né tránh.

 

..., chính ghét bỏ ngươi.

 

Bàn tay của Dung Ngọc dừng giữa trung, lúng túng, ánh mắt gã tối sầm .

 

Ta khắp phòng một lượt, lập tức nhận vài thứ là do gã mang đến, bèn giả vờ như , chỉ tay lượt:

 

"Xuân Nhi, cái đèn hương trầm đen là của ai? Còn mấy món điểm tâm nữa, mau mang vứt ."

 

"Chuyện … đây là những thứ Thái t.ử điện hạ đem tới."

 

Xuân Nhi lộ vẻ khó xử.

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Ta liền giả vờ nôn khan vài tiếng:

 

"Mùi hương trong phòng hòa lẫn , thực sự cảm thấy khó chịu."

 

Dù Dung Ngọc giỏi che giấu vẻ ôn nhu đến , cũng chịu nổi sự ghét bỏ liên tục từ .

 

Sắc mặt gã lập tức sa sầm, nụ gượng gạo:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chuoc-loi/10.html.]

 

"Xem những thứ cô mang đến hợp ý Miêu Miêu .

 

"Vậy thì vứt ."

 

... chỉ vứt bỏ đồ đạc thôi thì đủ.

 

Thứ khiến cảm thấy buồn nôn nhất, chính là gã.

 

, lướt mắt Dung Ngọc, nhanh ch.óng bụm miệng, giả vờ nôn nữa:

 

"Ọe~"

 

Dung Ngọc là Thái t.ử của Đông cung, từ bao giờ đối xử như thế ?

 

Đến giờ nụ của gã cũng chẳng còn giữ nổi, lạnh lùng bỏ một câu:

 

"Miêu Miêu khỏe, cô sẽ dịp khác."

 

Nhìn bóng lưng Dung Ngọc xa dần, thở phào nhẹ nhõm, lệnh cho các thị nữ ngoài, đóng cửa thật c.h.ặ.t.

 

Cuối cùng, thứ yên tĩnh hẳn.

 

Ta sờ lên chiếc vòng ngọc xuất hiện tay:

 

"Ra , Tần Yến.

 

"Ta ngươi ở đây."

 

Chiếc vòng vô cùng quen thuộc.

 

Kiếp , Tần Yến từng đeo nó cho , còn cấm tháo xuống.

 

Đó là di vật duy nhất mà mẫu để cho .

 

Hắn từng coi nó như sinh mạng, mà cuối cùng tặng cho .

 

Chỉ là, khi quý trọng, vô tình vỡ nát nó.

 

Tần Yến thất thần những mảnh vỡ thật lâu.

 

Hắn cúi nhặt từng mảnh, cố ghép , cuối cùng chỉ khẽ , đôi môi tái nhợt:

 

"Đến món quà tặng nàng cũng chẳng thích ? Hửm?

 

"Ta c.h.ế.t , Miêu Miêu đến một món đồ của cũng giữ ?"

 

của .

 

Kẻ phúc mà hưởng, nhầm ngọc quý thành đá vụn.

 

 

Mà nay, chiếc vòng , một nữa đeo lên tay .

 

Sớm hơn bảy năm so với kiếp .

 

Ta đến chỉ là đang ẩn nấp ở đó trong bóng tối.

 

Ta thậm chí thể tưởng tượng vẻ mặt chế giễu pha chút khinh thường của , đôi mắt phượng lạnh lùng diễn trò.

 

Quả nhiên, ảnh quen thuộc bước từ trong bóng tối.

 

Ta đôi tay ôm lấy từ phía

 

21

 

Tần Yến dùng đôi mắt phượng chứa đầy d.ụ.c vọng chiếm hữu mà , đôi mắt như hút cạn linh hồn .

 

Ta bất đắc dĩ :

 

"Tần Yến, thả xuống, ngươi quá phóng túng đấy, đây là khuê phòng của ."

 

Hắn như một con dã thú đói khát nhiều ngày, nhưng vẫn thỏa mãn:

 

"Miêu Miêu tiểu thư vài hôm còn giường của , ôm , khi còn phóng túng hơn thế ."

 

"…"

 

Ta đáp thế nào.

 

Hắn cẩn thận hôn lên mắt , mới luyến tiếc đặt xuống giường.

 

Sau đó, vươn ngón tay, khẽ chạm chiếc vòng ngọc cổ tay , cũng tiện thể nắm lấy tay , giọng tỏ vẻ bâng quơ:

 

"Nó khai quang, chuyên trị chứng buồn nôn."

 

…Hắn chỉ sợ tháo chiếc vòng nên mới bịa chuyện, tiện mồm giễu cợt cả Thái t.ử.

 

Quả nhiên, từ lúc nãy ẩn trong bóng tối.

 

Ta đang giả vờ.

 

Không ai hiểu rõ hơn , chiếc vòng ý nghĩa thế nào đối với .

Loading...