Chuộc Lỗi - 11

Cập nhật lúc: 2024-10-24 11:03:32
Lượt xem: 4,575

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

:

 

"Thật ? Vậy đeo thật cẩn thận, thể để va đập hỏng nó."

 

Hắn sững sờ, đó thở phào, như thể xoa dịu, khóe môi khẽ cong lên.

 

"Ừm… Miêu Miêu, há miệng ."

 

"Hử?"

 

Trong lúc còn mơ màng, nhét miệng một viên t.h.u.ố.c.

 

…Ngay khi nuốt , vị đắng xộc thẳng lên đỉnh đầu.

 

Ta vô thức nhổ .

 

Tần Yến dường như đoán , cúi đầu, đôi môi mỏng áp xuống, phong kín môi .

 

Ta đành cứng đờ, ngoan ngoãn nuốt trọn viên t.h.u.ố.c.

 

Thấy đang bệnh, mặt đỏ bừng, mới luyến tiếc buông :

 

"Đợi nàng khỏe tính tiếp."

 

Ta mệt mỏi tựa n.g.ự.c , giận dỗi với tên sói con điên cuồng :

 

"Tần thiếu công t.ử định biến thành t.h.u.ố.c mà đút cho ăn đấy ?"

 

Hắn khẽ một tiếng:

 

"Miêu Miêu quả nhiên hiểu lòng ."

 

"…"

 

Thôi .

 

Uống t.h.u.ố.c xong, đầu óc dần trở nên mơ màng, buồn ngủ.

 

Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, tay bỗng cảm nhận một sự đụng chạm lạ lùng.

 

Ta khẽ mở mắt .

 

Chỉ thấy Tần Yến đang say mê chơi đùa với những ngón tay của , chơi đến cao hứng, bất ngờ c.ắ.n nhẹ một cái:

 

"Thái t.ử và , đều từng nắm tay Miêu Miêu.

 

"Miêu Miêu thích tay ai hơn?"

 

Vừa ánh mắt , liền , tên điên sắp mất kiểm soát , ghen đến phát rồ .

 

Ta lười nhác liếc một cái:

 

"Tần Yến, đừng tự chuốc giận nữa, ngươi thấy sức khỏe của tổn hao còn đủ ?"

 

Tâm tính của kẻ điên vốn cố chấp, gì cũng quý trọng mạng sống.

 

Khi còn trẻ, chịu đủ tủi nhục, nén m.á.u và nước mắt, để mang trong nhiều bệnh tật.

 

Lúc luyện võ, luôn theo đuổi sự mỹ, màng đến tổn hại cho lục phủ ngũ tạng, khiến thể chịu bao nhiêu thương tích ngầm.

 

Tuổi thọ của từ lâu bằng thường.

 

Sau , tiền tài và quyền thế mà , đều đổi bằng mạng sống của .

 

Kiếp , vì cứu trúng độc, càng khiến sớm chấm dứt tất cả.

 

Kiếp , thể sống lâu hơn một chút.

 

Tần Yến sững sờ, chắc là ngờ cả bí mật của .

 

Đôi mắt phượng của híp , giọng kéo dài:

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

"Miêu Miêu tiểu thư thật lợi hại.

 

"Là lén điều tra thế của ?"

 

Ta lười nhác đưa tay sờ lên mặt , cố ý trêu chọc:

 

"Sao? Ngươi sợ ?"

 

Hắn nhẹ, đôi mắt sâu thẳm, nụ pha chút lạnh lẽo:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chuoc-loi/11.html.]

"Sợ nàng? Hừ.

 

"Sợ nàng chê mệnh ngắn, chịu gả, thế tính ?"

 

Chậc, sói con đang bộ tịch.

 

"Im miệng, đừng mệnh ngắn mệnh dài."

 

Ta thực sự chịu nổi những lời , bèn trừng mắt lườm :

 

"Nếu Thái t.ử khiến ngươi thoải mái.

 

"Vậy thì sớm tiễn ."

 

22

 

Ta Tần Yến rời từ lúc nào.

 

Khi ngủ thêm một đêm tỉnh , cơn sốt lui, sức khỏe hồi phục.

 

Quả nhiên, t.h.u.ố.c của Tần Yến hiệu nghiệm.

 

Trong những ngày mê man, chuyện Tô Minh Nhan đến Tần phủ vu hãm hại sớm lan khắp kinh đô.

 

Không cần cũng , chuyện đương nhiên bàn tay của Tần Yến.

 

Tên điên đó, xưa nay vốn nhỏ nhen, thù dai.

 

Kiếp nể nàng là thứ của , nên mới cố nhịn mà tay.

 

Lần , lẽ thấy và Tô Minh Nhan hòa thuận, nên Tần Yến cũng chẳng còn kiêng dè gì nữa.

 

Tô Minh Nhan yếu ớt lê khỏi từ đường những ngày phạt quỳ.

 

Khi nàng một nữa thấy ánh sáng mặt trời, thế sự bên ngoài sớm đổi .

 

Nàng phụ ép buộc đến xin .

 

Sau mấy ngày phạt, nàng gầy gò đến mức như thể gió thổi qua là ngã, gương mặt trắng bệch, nhưng khi thấy , ánh mắt nàng lạnh lùng như một con rắn độc:

 

"Tô Miêu! Ngươi sớm kế hoạch của , cố ý chờ trong phòng Tần Yến, trở tay chơi khăm đúng ?"

 

Thật thú vị, nàng cuối cùng cũng thèm giả vờ nữa.

 

Xem những ngày quỳ trong từ đường, nàng suy nghĩ nhiều.

 

Ta nghịch ngợm vuốt ve lớp sơn móng màu đỏ tay :

 

"Tô Minh Nhan, ngươi dồn hết tâm sức để hãm hại , chẳng chỉ ve vãn Thái t.ử Dung Ngọc thôi ?

 

"Ta nhường cho ngươi, ?"

 

Có lẽ nàng thể nào ngờ rằng những lời như , nên sững sờ nên lời.

 

Khi mở miệng trở , giọng điệu của nàng đổi :

 

"...Tỷ gì cơ?"

 

Hóa chỉ khi chịu nhường Thái t.ử cho nàng, nàng mới chịu gọi một tiếng "tỷ."

 

Không lạ gì, kiếp , Tô Minh Nhan lạnh lùng với bao lâu, chỉ đến khi vì cái c.h.ế.t của Tô Tự mà đoạn tuyệt với Thái t.ử, nàng mới đầu tiên bao lâu mới chịu đến phòng , ngọt ngào gọi một tiếng "trưởng tỷ."

 

Còn khi nhà họ Tô suy tàn, lâm hoạn nạn, chỉ nàng là vẫn bình yên vô sự, sạch sẽ như từng liên quan.

 

Nàng giữa đống đổ nát của nhà , kiêu ngạo xuống, ngạo mạn mắng ngu ngốc.

 

Nàng bảo ngu ngốc vì lo đề phòng đủ phía, mà hề phòng nàng lén lút thư phòng của phụ , để cài những bức thư vu oan giá họa.

 

Phụ , cũng là phụ nàng.

 

Phủ Thái phó, cũng là nhà của nàng.

 

Ta quả thực ngờ, để hài lòng Thái t.ử, nàng thể đẩy cả gia tộc vực sâu.

 

Ta chất vấn nàng tại đến mức , nàng chỉ điên cuồng:

 

"Ngươi thế để lấy lòng Thái t.ử ?

 

"Hừ, chỉ mượn tay Thái t.ử để hủy diệt cái phủ Thái phó mà thôi!

 

"Ngươi còn nhớ c.h.ế.t thế nào ?"

 

Loading...