Chuộc Lỗi - 4

Cập nhật lúc: 2024-10-24 11:00:56
Lượt xem: 5,236

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

A Tự thấy , liền nhạt:

 

"Tô Minh Nhan, ngươi Thái t.ử gì?

 

"Ngươi hại tỷ , Thái t.ử ca ca chẳng lẽ còn giúp ngươi ?

 

"Ngươi Thái t.ử ca ca xưa nay luôn đặt tỷ lên hàng đầu ?"

 

Tô Minh Nhan vẫn cố cãi:

 

"Ta , cố ý..."

 

"Hừ, tính toán , trong lòng ngươi tự ."

 

Mắng xong Tô Minh Nhan, A Tự sang nở nụ rạng rỡ với Dung Ngọc:

 

"Thái t.ử ca ca, luôn bảo vệ tỷ nhất, đúng ?"

 

Dung Ngọc mỉm nhạt:

 

"Ừ, A Tự sai."

 

A Tự xong càng tươi hơn, vẻ đắc ý ngẩng cằm .

 

Đệ mặc bộ y phục đỏ rực như lửa, dây buộc tóc bay phấp phới, giữa cơn gió thu, phong thái phóng khoáng, chẳng che giấu vẻ tự tại của tuổi trẻ.

 

Ta A Tự đầy sức sống, trong lòng nghẹn ngào:

 

"A Tự, chuyện còn về nhà ."

 

A Tự vốn luôn lời , thấy lên tiếng, bèn ôm kiếm, ngoan ngoãn gật đầu:

 

"Ừ, tỷ, tỷ còn ở đây lâu nữa ? Mẫu bảo đến đón tỷ."

 

Dung Ngọc vẫn như , tiếp tục diễn trò, nhẹ giọng gọi :

 

"Miêu Miêu, hôm nay bận rộn nhiều việc, nàng cũng mệt , cô sẽ sai đưa nàng và A Tự về phủ."

 

Ta gương mặt giả vờ ôn hòa của Dung Ngọc.

 

Nhớ trong đầu, chính là chuyện kiếp , vì lật đổ Thần vương, gã phái , Tô Tự, đến Nam Cương tìm bằng chứng, cố ý bày mưu, khiến A Tự cô độc một , bỏ mạng nơi bụng rắn độc sâu Nam Cương...

 

Ta thực sự hỏi gã…

 

Ngay giờ phút , khi gã mật gọi là "A Tự," liệu trong lòng gã chút chân tình nào ?

 

6

 

Kiếp .

 

Dung Ngọc dùng mạng sống, dùng m.á.u thịt của Tô Tự để vén lên bức màn bí mật giữa Thần vương và Nam Cương quốc.

 

Dung Ngọc dĩ nhiên chiến thắng.

 

Gã cầm chứng cứ thép mà Tô Tự dùng mạng sống đổi về, kim điện giả vờ phẫn nộ tột cùng, chỉ kiếm Thần vương.

 

Gã lừa cả thiên hạ, cũng lừa .

 

Kỳ thực…

 

Những con rắn độc đó đều là gã sắp đặt.

 

Thiên la địa võng cũng do gã bày .

 

Ngay từ đầu, gã tính toán xong, rằng dùng mạng của Tô Tự để bàn đạp cho gã.

 

...

 

A Tự cùng lớn lên với gã.

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

A Tự từ nhỏ theo sát bên gã, tôn kính gã như tín ngưỡng, gọi gã là Thái t.ử ca ca.

 

A Tự khổ luyện kiếm, là để gã g.i.ế.c giặc.

 

A Tự cần cù học văn, là để giúp gã trị quốc an dân.

 

Đó là một lòng trung thành với gã, phó thác cả mạng sống cho gã, mà gã dùng cách tàn nhẫn để vứt bỏ mạng sống của A Tự ?

 

Ngày tin tức về cái c.h.ế.t của A Tự truyền về, vẫn sự thật.

 

Ta lóc van xin Dung Ngọc, cầu gã đưa t.h.i t.h.ể A Tự về, đừng để cô đơn nơi đất khách Nam Cương...

 

Ngày đó, Dung Ngọc cũng như , giọng ôn tồn gọi , bảo:

 

"Miêu Miêu, nàng mệt , để cô đưa nàng về phủ ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chuoc-loi/4.html.]

 

...Ta hiểu vì Dung Ngọc chịu đưa t.h.i t.h.ể của A Tự về.

 

Cuối cùng, vẫn là Tần Yến tìm đến :

 

"Ta điều tra nơi chôn cất nàng."

 

"Dẫn đến đó."

 

Khi , và Tần Yến chẳng hề quen.

 

Ta hiểu vì giúp , nhưng cũng bỏ qua bất kỳ cơ hội nào.

 

, lên ngựa của .

 

Chúng suốt đêm lên đường, cuối cùng đến nơi chôn cất A Tự, đó nhờ khai quật ngôi mộ và giám định t.h.i t.h.ể.

 

Đến lúc , mới hiểu, trách Dung Ngọc chịu đưa t.h.i t.h.ể A Tự về kinh thành.

 

 - Trên t.h.i t.h.ể A Tự, chứa đầy chứng cứ cho thấy chính Dung Ngọc hại c.h.ế.t .

 

A Tự võ công cao cường, những độc vật Nam Cương bình thường chẳng thể hại .

 

Nguyên nhân thực sự gây cái c.h.ế.t của A Tự là một loại ‘Dẫn Hồn Hương’.

 

Đó là loại độc d.ư.ợ.c mà Dung Ngọc chuyên dùng để khống chế t.ử sĩ.

 

Vậy mà gã dùng thứ A Tự.

 

Chỉ là, Dung Ngọc hiểu vì lý do gì mù quáng giữ chút tình cảm nực .

 

Tàn nhẫn như gã, g.i.ế.c , nhưng nhẫn tâm thiêu hủy t.h.i t.h.ể A Tự.

 

Cho nên, cuối cùng mới thể điều tra tất cả.

 

May mắn , sống một đời, thời gian vẫn còn kịp.

 

A Tự vẫn còn sống.

 

Đệ sợ chịu ấm ức, nên đến đón về nhà.

 

Vị trí Thái t.ử của Dung Ngọc còn vững, gã vẫn tiếp tục đóng vai vị Thái t.ử ôn nhu, để kéo phủ Thái phó của về phe gã.

 

7

 

"Miêu Miêu?"

 

Vị thần Phật giả tạo cất tiếng gọi .

 

Gã nắm lấy tay .

 

Ta cau mày.

 

Chẳng ngờ trong giây phút bất cẩn, để bản thất thần mặt Dung Ngọc.

 

"Ừ, thôi."

 

Ta rút tay , khẽ đáp.

 

Ít bây giờ, vẫn lúc x.é to.ạc bộ mặt của vị Thái t.ử .

 

Dung Ngọc với bàn tay trống rỗng, gã , ánh mắt đầy thất thần.

 

Ta mặt , coi như thấy vẻ đau lòng của gã.

 

Tuy nhiên, ngay khi định bước , từ trong căn phòng phía , vang lên một tiếng khẽ, mang theo chút giễu cợt:

 

"Tô tiểu thư, nàng lấy cuốn ‘Xuyên Vực Chí’ nữa ?"

 

Là Tần Yến.

 

Hắn im lặng lâu, lâu đến mức dường như lãng quên, nhưng cuối cùng cũng cất tiếng.

 

Ta khựng , đầu về phía .

 

Chỉ thấy, qua những khe cửa cổ kính, le lói ánh sáng nhàn nhạt.

 

Dưới khung cửa sổ , Tần Yến đang chống cằm , làn da tái nhợt, trắng tựa ánh trăng lạnh lẽo.

 

Hắn khẽ nhướng mày, ánh mắt như mang theo móc câu, vẻ sắc sảo tựa yêu tinh:

 

"Cuốn ‘Xuyên Vực Chí’ ở gác lửng trong phòng trong, nơi đó chật hẹp, ngoài thể , e rằng Tô tiểu thư tự cùng đến lấy."

 

Hừ, ‘Xuyên Vực Chí’ gì chứ?

 

Loading...