Chuyện Nhỏ Dưới Sảnh Ký Túc Xá - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-01-22 23:57:52
Lượt xem: 81
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ông lầm bầm.
"Tiền mua bánh kem sạch sẽ gì, còn cho khác ăn..."
Phương Nhã chộp lấy ly sữa uống một nửa trong tay, dốc mạnh lên mặt lão già.
Vài hạt trân châu lăn xuống dọc theo gò má nhăn nheo như vỏ quýt của lão.
Cô giận kiềm .
"Ăn ăn ăn, chỉ ăn! Ăn xong thì rửa cái miệng , hôi như hố phân , thối c.h.ế.t !"
Đám đông bật lên một tràng khúc khích.
Lão già phịch xuống đất, lăn lộn một cách khoa trương.
"Còn luật pháp nữa ? Một lũ tiểu cô nương trẻ tuổi ức h.i.ế.p lão già !"
Các sinh viên xung quanh còn dữ dội hơn.
lạnh lùng ngoài quan sát việc mắt.
Lão già lăn lộn một hồi đất, đột nhiên bò dậy, định nhân lúc chú ý mà chuồn mất.
khẽ một tiếng.
"Chạy ?"
Những bạn cùng phòng bên cạnh phản ứng kịp thời, lập tức xông lên, bảy tay tám chân giữ c.h.ặ.t lão già .
Lão già cố gắng giãy giụa, nhưng căn bản đối thủ của ba cô gái trẻ, trong lúc giằng co, cả xương xẩu gần như rã rời.
Phương Nhã còn nhân cơ hội đạp mạnh chân ông một cái.
Ông tức vội, gầm lên với .
"Cười cũng , mắng cũng mắng , rốt cuộc mày gì, dồn lão già đến đường cùng ?"
Khóe môi nhếch lên.
" dồn ông đến c.h.ế.t để gì?"
Lão già tức đến mức nước bọt văng từ kẽ răng.
"Vậy thì mày cứ dây dưa mãi gì? Bắt tao quỳ xuống , , ... Mày sợ ức h.i.ế.p già giảm tuổi thọ thì tao quỳ ngay cho mày xem!"
Vừa , ông "phịch" một tiếng, thật sự quỳ xuống mặt .
Tiếng xung quanh đột ngột im bặt.
vẫn thờ ơ.
" bắt ông quỳ gì?"
" đến sở thú xem thú biểu diễn."
Lão già ngây .
"Vậy rốt cuộc mày gì?"
mỉm nhẹ nhàng.
"Bồi thường tiền chứ."
"Trộm đồ thì đền tiền, chẳng là lẽ đương nhiên ?"
"Sao, ông nghĩ là chỉ cần ầm ĩ lên thế là thể chối bỏ trách nhiệm đấy chứ?"
Lão già bệt xuống đất, phẫn nộ chỉ .
"Mày là tiểu thư nhà giàu, mua cái bánh kem đắt thế, bằng cả tháng lương ăn uống của bình thường. Ăn thì thôi , cần gì hung hăng, cứ mãi đòi tiền tao?"
bình tĩnh ông .
" thế, hung hăng, và còn đòi tiền ông đến cùng."
Lão già sững sờ, đôi mắt đục ngầu láo liên tròn, bưng chiếc bánh kem phá hỏng tan tành bàn tính đưa lòng .
nghiêng tránh .
Ông .
"Được , tao sợ tụi mày , cái bánh mày tự cầm lấy, ăn mấy miếng ."
"Lão già bệnh truyền nhiễm, mày đừng bộ tịch thế, chịu ăn, phụ nữ thật phiền phức."
khoanh tay, như .
"Ông cứ giữ lấy mà ăn . chỉ cần tiền thôi."
"Nếu cứ chịu bồi thường, sẽ báo cảnh sát đấy."
Lão già phát tiếng la hét ch.ói tai.
thèm để ý đến sự ồn ào của ông nữa, lấy điện thoại chuẩn gọi.
Trong đám đông một sinh viên thấy chướng mắt, với .
"Thôi bạn ơi, bạn giàu thế mà, chiếc bánh coi như cho ch.ó ăn ."
liếc đó, thấy là một cô gái tóc mái bằng.
"Dựa cái gì?"
Cô sinh viên đó ngẩn , thở dài, vẻ mặt tỏ thấu hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chuyen-nho-duoi-sanh-ky-tuc-xa/chuong-5.html.]
"Bạn Nguyên tắc hạnh phúc nên nhường nhịn ? Nhà bạn giàu như thế, bạn còn trẻ tuổi, đáng để dây dưa với loại ."
giả vờ kinh ngạc.
"Tại đáng?"
Cô sinh viên đó .
"Bởi vì hạnh phúc thì nên nhường nhịn!"
Sợ hiểu, cô còn kiên nhẫn giải thích.
"Nếu đây là một cuốn tiểu thuyết, bạn là nữ chính, việc truy cứu đến cùng chắc chắn sẽ sảng văn, truyền cảm hứng, nhưng đây là thực tế! Cho dù ông một phần vạn cơ hội đ.â.m bạn, thì cũng đáng để bạn tiếp tục truy cứu.
"Dù , bạn cũng thiếu chút tiền ."
thoáng thấy, lúc cô khuyên , nét mặt của mấy bạn cùng phòng bên cạnh cũng lóe lên sự lo lắng và do dự.
trầm ngâm một lát, đột nhiên bật .
"Các cũng thấy là đáng ?"
Đáp là một sự im lặng.
Họ thừa nhận.
Đương nhiên, cũng phủ nhận.
Lão già đất, đắc ý , cứ như thể ông là cai trị thứ xung quanh, cứ như thể ông chân trần cũng thể cao hơn , giẫm nát chân.
Ông chép chép miệng, vẻ như vẫn còn thòm thèm.
"Cô bé, cái bánh kem của mày hương vị tệ, nhưng thật là ngọt quá, lão già tiểu đường thể ăn nhiều đồ ngọt thế ."
"Lần tao so đo với mày. Lần nhớ đặt phiên bản đường, coi như là hiếu kính lão già đây."
"..."
để ý đến ông , thẳng mắt cô sinh viên , nhẹ nhàng mở lời.
"Cảm ơn ý của ."
Cô ngẩn , mỉm với .
"Không gì, sinh viên giúp đỡ lẫn là chuyện nên . Cậu đấu tranh cho quyền lợi của vốn sai, gặp loại thì nên..."
Lời cô dứt, giọng đột ngột cao lên của cắt ngang.
" dựa cái gì?"
Cô sinh viên buột miệng .
"Nhỡ ông dồn ép quá mà tay thật thì ?"
lạnh.
" khúc gỗ, đ.á.n.h thì yên chờ c.h.ế.t ? Nếu cảm thấy an , nguy cơ đ.â.m, sẽ chủ động tránh né ."
"Huống hồ, giả sử là một tội phạm tiềm năng, khi chọn mục tiêu, sẽ ưu tiên chọn dễ bắt nạt, thật thà, dám lên tiếng, là khó dây , tự bảo vệ quyền lợi của ?"
Vừa , bấm gọi cảnh sát.
Cảnh sát nhanh ch.óng đến hiện trường để hòa giải.
Lão già vẫn dài đất giở trò vạ vật.
Khi hỏi, ông khăng khăng tiền, bồi thường nổi, thậm chí còn la lối đòi cắt thận đền cho .
Ông rên rỉ, nước mắt nước mũi tèm lem.
"Tiểu mỹ nữ, lão già đây thật sự , ăn một cái bánh của cô đền mạng."
"Sớm như , lão già dám chọc mấy giàu như các cô!"
"Cái già chẳng đáng giá bao nhiêu, cô đừng chê bai nhé..."
Vừa , ông xông lên định kéo tay áo .
lạnh, gạt phắt tay ông .
ông bằng ánh mắt như thể đang một kẻ tâm thần.
" cần mạng ông gì? Làm ơn , đây là xã hội pháp quyền, ăn trộm đồ ăn của thì bồi thường tiền thôi!"
Mãi mới đưa ông đến đồn cảnh sát lấy lời khai xong. Vừa bước khỏi cổng, lão già liền đổi sắc mặt, trợn mắt thổi râu về phía .
"Con ranh , tao cho mày , đừng hòng bắt lão già đền tiền. Tao sống ngần tuổi , đứa vãn bối nào dám chuyện với tao kiểu đó!"
móc chai nước hoa khỏi túi, xịt mạnh mặt ông , nhăn mặt bịt mũi.
"Thối quá, thối quá, ai ị ở đây ?"
"Chẳng lẽ là ông kìm nữa ? Hay là cái miệng ông thối như hố phân ?"
Ông tức đến mức cặp môi dày run lên bần bật, mỉm đón nhận ánh mắt gần như g.i.ế.c của ông .
"Nếu ông cảm thấy lời quá sỗ sàng, thì cứ cút về quê . Ở đó ai cũng tôn trọng già, chuyện dễ hết."
"Có điều, nghĩ ở quê ông cũng chẳng nên trò trống gì. Chậc, đúng là loại cả đời vô tích sự mà tính khí thì lớn."
Lão già quá kém, cãi .
Chỉ đành tức tối bỏ .