Anh đáp: “Hình như là… diễn viên.”
Bác sĩ thở dài: “Lần là trộm, là diễn viên, tâm lý phức tạp hơn, thể còn kèm hoang tưởng hại. Anh cứ thuận theo cô , đừng kích thích, t.h.u.ố.c an thần tăng liều.”
Anh gật đầu bất lực: “Lần cô suy nghĩ nhiều hơn, sợ ban đêm cô chuyện nguy hiểm nên đêm nào cũng ở bên.”
Bác sĩ thu dọn đồ: “Đợt chắc cũng lâu , nhớ cho cô uống t.h.u.ố.c đúng giờ.”
Lúc về đến phòng, khóa cửa , xuống cửa sổ. Tầng ba… quá cao, nhảy xuống chắc cũng c.h.ế.t.
trèo lên bệ cửa thì tiếng gõ cửa vang lên. Giọng ở bên ngoài: “Ban ngày ban mặt khóa cửa gì?”
dám trả lời.
Giọng trở nên gấp gáp: “Em chứ?”
Rồi gọi: “Lâm Uẩn Vân.”
Toàn cứng đờ. Sao tên thật của ?
Đầu đau dữ dội như b.úa nện liên hồi. Anh liên tục gọi tên . Mỗi tiếng gọi khiến đầu càng đau hơn.
Trong đầu vang lên tiếng ù ù trầm thấp.
Những mảnh ký ức chồng chéo, vỡ vụn, ào ạt ùa về.
Và …
nhớ .
Tiết Cẩn Hành là chồng .
mắc chứng hoang tưởng tinh thần.
Cứ cách một thời gian, tự tưởng tượng cho và cho khác một phận. Lần , tưởng tượng Tiết Cẩn Hành thành nam chính truyện H phong lưu, còn thì… !
Anh sẽ luôn ở cùng diễn trò. Đối mặt với một như , hẳn là mệt. chợt nhớ tới Tô Miểu Miểu. Nghĩ cũng buồn , đang lúc phát bệnh, còn tự tay “giải quyết” một tình địch.
trèo xuống khỏi bệ cửa sổ, lao nhanh tới mở cửa phòng. Tiết Cẩn Hành ngoài, vẻ mặt lo lắng, đặt tay lên vai , giọng run rẩy: “Em chứ?”
lắc đầu, nhào lòng , vòng tay ôm c.h.ặ.t eo : “Chồng , em nhớ hết . Xin . Lần vất vả .”
Sống mũi chợt cay.
và Tiết Cẩn Hành quen từ thời cấp ba.
Khi là chủ nhà họ Tiết. Anh học giỏi, tính tình điềm đạm khiêm nhường, là “con nhà ” trong miệng thầy cô. Còn thì gọi là đứa hư.
Bố suốt ngày cãi vã khiến trở nên khép kín, kỳ quặc, trong xương tủy phần ích kỷ méo mó.
Hồi cấp ba, thấy Tiết Cẩn Hành trai, chủ động trêu chọc theo đuổi, đến khi tán thì đá . Ngày chia tay, nước mắt lăn mặt , vành mắt đỏ hoe, giọng run run nắm vạt áo : “Không thích , còn trêu chọc ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chuyen-tinh-cam-ky-xuyen-vao-truyen-h/chuong-5-het.html.]
gạt tay , buông một câu: “Chỉ đùa thôi.” Rồi bỏ .
Lần gặp là ở đại học.
Anh lén đổi nguyện vọng, học cùng trường với . Cũng năm , bố ly hôn, chẳng ai cần .
Lúc sa sút nhất, Tiết Cẩn Hành luôn ở bên. Sự si tình của vượt xa tưởng tượng của , như một chú ch.ó nhỏ khiêm nhường theo . Dù đ.á.n.h mắng thế nào, cũng giận, để trút giận.
hỏi: “Anh hận em ?”
Anh đáp: “Trong ký ức em quá ch.ói sáng, những kỷ niệm với em khiến mê lạc, quên .”
Vì gia đình gốc, tin tình yêu, cũng chẳng đáp . Ra xã hội, bưng bê ở quán bar gặp . trêu chọc bắt nạt, liều mạng xông lên đ.á.n.h , đầy thương tích.
Tan ca, lặng lẽ theo hộ tống về nhà.
Năm hai mươi lăm tuổi, cầm nhẫn cầu hôn, gì. Anh quỳ một gối: “Nếu em thấy chiếc nhẫn đủ thành ý thì quỳ xuống để yêu em.”
Tình yêu của Tiết Cẩn Hành chân thành, dịu dàng mà rực cháy. lay động yêu thật sự.
Năm , chúng kết hôn.
Năm thứ hai hôn nhân, chẩn đoán mắc chứng hoang tưởng tinh thần.
nghĩ, nếu bệnh, cùng đối mặt những chuyện .
Anh vẫn là Tiết Cẩn Hành ưu tú, còn … là kéo . Thuở thiếu thời với , trưởng thành trở thành gánh nặng của .
khi nào phát bệnh, còn nhớ . lo nữa.
hít mũi, ép cứng lòng: “Tiết Cẩn Hành, là… chúng ly hôn nhé?”
Anh im lặng. Một lúc , cúi đầu lau nước mắt cho , trầm giọng nhấn mạnh: “Chúng từng hứa, bất kể khi nào cũng nhắc tới ly hôn, trừ khi em còn yêu.”
Anh hỏi khẽ: “Em yêu nữa ?”
yêu. bao giờ bối rối như lúc , yêu , chỉ là kéo xuống nữa. Nước mắt rơi như mưa, định dối là yêu nhưng lời nghẹn .
Tiết Cẩn Hành dịu dàng ôm lòng: “Không , Lâm Uẩn Vân. Cửa ải khó mấy cũng qua. Từ khoảnh khắc yêu em, dự án cứu em , từng nghĩ đến ngày công. Ở bên , em thể là bất kỳ ai, em thể ngang bướng, thể tùy hứng, thể phát điên. Có phía , ai dám động tới em.”
Dòng lệ uốn lượn như lưỡi d.a.o cắt vết thương. Anh với quá, nước mắt càng tuôn. nghẹn ngào: “Lỡ một ngày em tổn thương thì ?”
Tiết Cẩn Hành đáp do dự: “Anh cam tâm để em tổn thương.”
Trong tình yêu sâu nặng của Tiết Cẩn Hành, chúng hạnh phúc trọn một mùa thu.
Đến mùa đông, dì Vương hớt hải chạy xuống: “Ông Tiết, ! Phu nhân , , mất trí nhớ! Lần bà bà là… cụ cố của ông!”
Hết.