Cô Đường đã kết hôn chưa sinh con - Chương 12
Cập nhật lúc: 2026-03-24 15:03:32
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đường Diệc Ninh ngờ Chương Nhất Cách thể nhiều như . Trong tiếng an ủi của , cô theo rời khỏi con hẻm nhỏ.
Chương Nhất Cách dẫn cô đến một quán cà phê yên tĩnh, chọn một chỗ khuất ở tầng hai, gọi đại hai ly cà phê đá xuống đối diện với Đường Diệc Ninh.
Chiếc ghế sô pha rộng và mềm như ôm lấy cô. Đường Diệc Ninh trang điểm nhẹ thôi nhưng giờ mặt mũi nhòe hết vì nước mắt. Cô ngẩng đầu , nghẹn ngào lời xin một nữa:
“Xin … thật sự xin .”
“Không .” – Chương Nhất Cách đáp, nghĩ xem mắt chắc chắn sẽ là kỷ niệm khó quên của . Anh chẳng giận gì cả, ngược còn thấy phần thú vị – “Cô Đường, lớn hơn cô mấy tuổi, tuy từng yêu ai, nhưng hôm nay chúng gặp thế cũng xem như duyên. Cô đừng căng thẳng, gì cứ , đây . Chúng coi như bạn, thật đấy. Cô đừng nữa.”
Đường Diệc Ninh hít hít mũi, lí nhí :
“Có lúc thấy thật ngốc.”
“Tại cô nghĩ ?” – Chương Nhất Cách hỏi.
Đường Diệc Ninh nức nở đáp:
“ quen 6 năm , từ đầu thích , nhưng dám . sợ nếu , sẽ tránh mặt . Bạn bè chỉ đơn phương yêu , chứ họ … thật ở bên từ lâu . Chúng ở bên gần 5 năm. bao giờ công nhận là bạn gái . Anh thấy ngốc ? Anh đối xử với như thế, mà vẫn ở bên cạnh . cứ nghĩ sẽ một ngày yêu , một ngày nào đó sẽ cho danh phận ‘bạn gái’. cứ chờ mãi… chờ mãi… mới nhận , mãi mãi cũng chờ .”
“Anh chịu công nhận cô là bạn gái?” – Chương Nhất Cách ngạc nhiên – “Nhiều năm , chẳng lẽ trăng hoa lắm ?”
Đường Diệc Ninh lắc đầu:
“Không, xung quanh từng cô gái nào khác cả.”
Chương Nhất Cách càng hiểu:
“Vậy thì tại ?”
“Hồi đó … chỉ kiếm tiền, thời gian yêu đương, cũng ý định kết hôn.” – Đường Diệc Ninh đáp.
Chương Nhất Cách: “…”
Anh thầm nghĩ, cái kiểu “tra nam” đúng là trình độ.
Có những lúc, sụp đổ chỉ trong khoảnh khắc. Đường Diệc Ninh chống khuỷu tay lên bàn, hai tay ôm trán, nhắm mắt đầy mệt mỏi.
Ba năm gần đây, vì Giang Khắc khi nghiệp, nên họ chỉ thể gặp cuối tuần. Những ngày gặp mặt thực sự cô đơn. Cô từng cố nghĩ đến nữa. Sau cô cũng nghiệp, , ngày nào cũng bận rộn. Dần dần, cô học cách đặt Giang Khắc ngoài cuộc sống thường nhật.
Cũng chính vì ba năm chuyển tiếp đó, nên khi “chia tay”, cô còn đau đến thấu tim gan nữa.
Sau khi chia tay hai mươi ngày, cô gần như chẳng nghĩ đến Giang Khắc mấy, cũng từng nào. Cô còn thấy thật mạnh mẽ. ai mà ngờ, đến buổi xem mắt bộc lộ hết chuyện, to mặt đối tượng xem mắt.
Cô nhớ nhiều chuyện, nhớ thời điểm cả hai còn đang học. Khi đó, họ gặp thường xuyên hơn nhiều so với ba năm . Nếu cho đúng, khi họ chẳng khác gì một cặp đang sống chung.
Cô nhớ đầu tiên gặp Giang Khắc. Đó là một buổi trưa oi ả, ở con phố buôn bán cổng Bắc của trường Đại học A, tiệm gà rán Hương Ca Ca… Cô vẫn còn nhớ rõ ánh nắng gắt, mùi gà chiên, và ánh mắt sắc lẹm của một trai đang bận rộn trong bếp…
Hôm đó là ngày 12 tháng 6, đúng dịp Tết Đoan Ngọ, cũng là ngày thứ tư kỳ thi đại học. Ở nhà chờ đợi khiến cô sốt ruột, thế là cô chạy đến làng đại học tìm việc hè.
________________________________________
Phía làng đại học Tiền Đường chỉ một khu, mà chia thành Đông, Tây, Nam, Bắc. Khu cô đến là khu Tây, ngoài Đại học A còn nhiều trường đại học, cao đẳng khác. Mấy năm gần đây, khu vực dần dần phát triển thành một trung tâm mua sắm phục vụ sinh viên.
Con phố cổng Bắc Đại học A sầm uất. Hai bên đường vô cửa hàng, cách đó xa là trường Công Thương Tiền Đường – nơi Đường Diệc Ninh ao ước học.
Sau kỳ thi, cô tự tin đủ điểm trường . Vì thể thêm định, cô tìm việc gần nhà mà đến hẳn phố sinh viên để tìm một công việc bán thời gian dài hạn.
Hôm đó là một buổi chiều nắng gắt. Cô bắt đầu từ phía Tây phố buôn bán, hỏi từng cửa tiệm:
“Anh/chị cho hỏi… tuyển nhân viên hè ạ?”
Khi , cô tròn 18 tuổi, gầy nhẳng. Trước kỳ thi, để tiện gội đầu, cô cắt tóc ngắn như con trai. Mặc áo thun vàng nhạt, quần đen, đeo balo màu xám, trông cô nhỏ nhắn và nhút nhát. Có vài chủ tiệm còn nghi ngờ chứng minh thư của cô là giả, dám nhận.
Hỏi hơn chục cửa hàng mà đều từ chối, cô chán nản vô cùng. Mồ hôi ướt đẫm lưng, khát khô cả miệng, cô uống nước bước cửa hàng tiếp theo.
Đó là một tiệm gà rán tên là Hương Ca Ca. Bên trong chỉ một đang bận rộn. Khi cô tiến , thấy đó là một trai cao ráo, cắt tóc ngắn gọn, mặc áo đồng phục đỏ rực, đang lưng rửa đồ ở quầy.
Đường Diệc Ninh đ.á.n.h bạo gọi:
“Anh ơi…”
Chàng trai . Vừa thấy mặt , cô ngẩn .
Cô từng gặp nhiều nam sinh điển trai khi còn học cấp ba, nhưng từng thấy ai khiến cô choáng ngợp như .
Gương mặt thon gầy, đường nét sắc sảo. Chiếc mũi cao khiến cô giơ tay chạm thử, đôi mắt sâu thẳm hàng lông mày rậm, đuôi mắt cụp xuống, ánh lạnh lùng thờ ơ.
Chiếc áo đồng phục đỏ cổ bẻ in hình chú gà trông khá hài, nhưng mặc lên , nhờ đôi vai rộng và vóc dáng cao lớn, trở nên cuốn hút.
Anh đôi môi mỏng, nhạt màu, kết hợp với kiểu tóc ngắn mạnh mẽ khiến khí chất cả phần lạnh lùng, xa cách, mang theo cảm giác “đừng ai đến gần”.
Đường Diệc Ninh rõ nhịp tim đập thình thịch – đầu tiên trong suốt 18 năm cuộc đời.
Chàng trai đó chính là Giang Khắc.
Anh lạnh lùng cô, định hỏi cô gọi món gì. đó phát hiện mặt gọi món, chỉ im lặng chằm chằm với đôi mắt to tròn, mặt đỏ bừng lên như quả cà chua.
Giang Khắc khó chịu, chống tay lên quầy, hỏi cụt lủn:
“Ăn gì?”
“À…” – Đường Diệc Ninh bối rối – “À … em hỏi… tiệm tuyển nhân viên hè ạ? Em thể mỗi ngày.”
Giọng cô trong veo. Anh ngẩn … Hóa là con gái?
Lúc đó Giang Khắc cứ tưởng cô là nhóc 12, 13 tuổi. Còn nghĩ da thằng bé trắng ghê, mắt thì to.
Thực cô lùn, cao 1m66, chỉ là gầy quá, nặng đến 45 kg, vòng một gần như . Cô đầy hy vọng, một :
“Anh ơi, tiệm còn tuyển ạ? Em tìm việc hè.”
Mẹ cô từng dặn, khi xin việc năng ngọt ngào, ai tầm hai mươi mấy thì gọi “/chị”, tầm tuổi bố trở lên thì mới gọi “chú/bác”.
Cô lời , nhưng vì quen các bạn nam mặc đồng phục học sinh, nên đoán tuổi . Cô nghĩ chắc cũng chỉ tầm 22-23 tuổi, gọi một tiếng “” là hợp lý .
“Đừng mà lải nhải.” Giang Khắc, mười chín tuổi, thái độ cộc cằn, “Chỗ chúng tuyển . Có mấy cửa tiệm dán thông báo tuyển nhân viên giấy, cô hỏi chỗ đó .”
“Em hỏi hơn chục chỗ , ngay cả những tiệm dán giấy tuyển cũng cần .” Đường Diệc Ninh dùng tay lau mồ hôi trán, “Anh ơi, chỗ thật sự nhận hả? Hay là hỏi giúp ông chủ ? Em cái gì cũng thể mà.”
“ chính là ông chủ.” Giang Khắc dối trơn tru, “ tuyển là tuyển, nhanh , đừng cản trở việc buôn bán của .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-duong-da-ket-hon-chua-sinh-con/chuong-12.html.]
Đường Diệc Ninh , lùi hai bước nép chỗ râm mát, : “Vậy cho em nghỉ một chút ? Ngoài trời nóng quá, nghỉ một lát em ngay.”
Giang Khắc liếc ngoài, nắng trưa đúng là gay gắt thật, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy mồ hôi của cô gái , đành đuổi nữa.
Dù đang kỳ nghỉ ngắn dịp Đoan Ngọ, nhưng vì các trường đại học sắp thi cuối kỳ, sinh viên đều lo ôn bài, trưa nắng như đổ lửa khiến khu phố buôn bán cũng vắng hẳn qua .
Tiệm gà rán chờ mãi cũng chẳng khách nào đến, chỉ vài đơn đặt cơm hộp. Giang Khắc bếp chiên gà theo đơn hàng, Đường Diệc Ninh bên ngoài quầy .
“Anh ơi, cái ?” Cô nhón chân tò mò , ngửi ngửi , “Thơm quá trời.”
Giang Khắc: “……”
“Anh ơi, em luôn thắc mắc miếng gà rán thành hình trái tim?”
“Anh ơi, vị nào gọi nhiều nhất ?”
“Anh ơi, ở đây một tháng kiếm bao nhiêu tiền?”
“Anh ơi, thấy em nên xin việc ở mới dễ nhận? Em siêng năng lắm, việc gì cũng .”
“Anh ơi……”
Giang Khắc thở dài, chỉ cảm thấy tai tiếng “ ơi ơi” ong ong hành hạ dứt, nhiều bảo cô im . con bé gầy tong teo, mắt to vô tội, khiến chẳng thể nào nạt nổi. Cảm giác như chỉ cần quát lên, cô thể òa ngay.
Ở con phố , Giang Khắc khá nổi tiếng, gọi là “Hoàng t.ử gà rán”. Mỗi ngày nhiều nữ sinh tìm đến chỉ để mua một phần gà, mong thấy . Chính vì mà ông chủ trả lương cho cao hơn khác, nhưng yêu cầu giữ bí mật phận.
Không ít cô gái bạo dạn gần quen, xin WeChat, chụp lén ảnh, nhưng Giang Khắc đều lạnh lùng, quen .
Chỉ là cô nhóc mặt, là kiểu Giang Khắc từng gặp: ngốc nghếch, lắm mà chẳng mệt. Cậu thật với cô rằng: “Nếu tìm việc gần đây, ít nhất hãy chăm chút ngoại hình một chút. Mặt , ăn mặc chẳng nam cũng chẳng nữ? Ai mà nhận?”
Lát , Giang Khắc gắp miếng gà từ nồi dầu lên, cắt thử xem chín , Đường Diệc Ninh nhẹ nhàng thốt lên một tiếng “A”, giọng tiếc nuối: “Hình trái tim mất .”
Giang Khắc cũng sắp mất luôn kiên nhẫn.
“Rốt cuộc cô nghỉ tới bao giờ?” Giang Khắc đóng hộp cơm gà, cho túi đợi shipper tới lấy, liếc cô, “Không cho ăn thử miễn phí đấy chứ?”
Đường Diệc Ninh lắc đầu lia lịa: “Không , cần, em chỉ… chút liền.”
Mặt cô đỏ ửng, lén ngắm Giang Khắc, vì chút tâm tư nhỏ mà hổ.
Cô từng thấy nam sinh nào trai như ngoài đời, nên thấy mới lạ. Lúc , một trong tiệm, một ngoài quầy, Đường Diệc Ninh cảm giác như dân nước ngoài đầu ngắm gấu trúc ở sở thú – vô cùng phấn khích.
Giang Khắc mặc kệ cô, lo dọn dẹp bếp núc bẩn.
Đường Diệc Ninh chẳng yên lâu, lén xáp , mở màn một vòng “ ơi” mới. Với cái đầu tóc rối và bộ đồ màu vàng , trông cô chẳng khác gì một con gà con nhắng nhít.
“Anh ơi, nãy lừa em đúng ? Anh chắc là ông chủ.”
“Anh ơi, là sinh viên ? Học trường nào ?”
“Anh ơi, tháng Chín em cũng đại học, là Công Đại đó!”
Giang Khắc khựng , nghiêng đầu cô: “Tháng Chín? Vậy thi đại học xong hả?”
“Ừ ừ!” Thấy chịu chuyện, Đường Diệc Ninh mừng rỡ, tay chống lên quầy nhún nhảy, “Em chắc 570 điểm, chênh lệch tầm 20 điểm, định đăng ký Công Đại, thấy ?”
“Thi ban tự nhiên xã hội?”
“Tự nhiên!”
“Cũng đấy.” Giang Khắc năm ngoái thi khối tự nhiên 681 điểm, giờ học sinh điểm thấp chút cảm giác “bề ”, “Sao thi xong tìm việc? Không định nghỉ ngơi hai tháng hả?”
“Nhà em thiếu tiền, giúp đỡ bố chút.”
Giang Khắc: “……”
Anh vô thức lấy giẻ lau bàn: “Nhà cô ở gần đây ? Ở đây nghỉ hè khó tìm việc lắm.”
“Sao ?” Đường Diệc Ninh ngơ ngác, “Em ở gần đây , nhà em ở Văn Hưng Kiều phía đông thành.”
Giang Khắc cô, ánh mắt đầy thương hại kiểu lớn chuyện với trẻ con:
“Này bạn học, ơn động não chút, đây là làng đại học, nghỉ hè thì còn mấy ? Học sinh nghỉ cả , mua hàng ít thì tiệm nào còn thuê thêm ?”
Đường Diệc Ninh mặt đơ : “……”
! Ai cũng nghỉ hè mà, học sinh ít thì tiệm chẳng mấy chỗ tuyển nữa.
“Vậy em bây giờ?” Cô mơ màng xung quanh, “Nếu để khai giảng mới tìm việc thì còn kịp ? Việc khác giành hết ?”
Nhìn ánh mắt thất vọng của cô, Giang Khắc hiểu bắt đầu nghĩ cách giúp cô, chính cũng thấy khó hiểu.
Trong trường ít công việc bán thời gian, lương bèo, chính Giang Khắc còn chẳng thèm . Anh vốn định bảo cô dạy kèm, nhưng nghĩ thì ở đây Đại học A nổi tiếng, phụ chẳng mấy ai thuê ngoài, điểm thi của cô như , e dạy tiểu học cũng ai nhận.
Giang Khắc cúi đầu nghĩ một lát, :
“Cô về phía đông bảy, tám tiệm nữa, sẽ thấy một tiệm sữa biển hiệu màu tím. Bên đó chắc đang tuyển . Cô cứ là Tiểu Giang của tiệm Hương Ca giới thiệu.”
“Tiểu Giang!” Đường Diệc Ninh sững , mừng rỡ nhảy cẫng lên, “Cảm ơn Tiểu Giang ca! Em liền đây!”
Vừa định chạy, cô bỗng nhớ điều gì, lục trong ba lô lấy một viên kẹo đặt lên quầy:
“Cái là em lấy ở quầy ngân hàng lúc nghỉ trưa, kẹo bánh chưng, bên trong nhân hạt thông, cho khách ăn miễn phí. Hôm nay đúng dịp Đoan Ngọ, Tiểu Giang ca, chúc lễ hội vui vẻ! Em đây, bye bye!”
Cô ngọt ngào với Giang Khắc, tung tăng chạy .
Giang Khắc chằm chằm viên kẹo một lúc lâu mới cầm lên, bóc vỏ, cho miệng.
________________________________________
Lời tác giả:
Tác giả: Tiểu Đường , miệng nhan sắc là thứ chịu nổi thử thách của thời gian, thấy trai dính c.h.ặ.t ?
Tiểu Đường: Chính em cũng thấy hiểu nổi nữa!
Tác giả: Nếu lúc Tiểu Giang đuổi cô mà cô chịu ngoan ngoãn rời , thể kết thúc truyện ngay !
Tiểu Đường: Nếu lái Aston Martin, mặc đồ Hermes, đeo Patek Philippe, thì em chạy nhanh hơn ai hết , nhưng ở tiệm gà rán mà!
Tiểu Giang: …………