Cô Đường đã kết hôn chưa sinh con - Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-03-24 15:05:37
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm muộn, 11 giờ, Giang Khắc canh khu ký túc xá nam sinh của trường Đại học A, chờ Lưu Vĩ về.

Lưu Vĩ là sinh viên năm tư của trường, Giang Khắc quen trong thời gian thêm, xem như quan hệ xã giao. Lưu Vĩ là đổi, trong thời gian học đại học ba khởi nghiệp, gần nhất là tháng 9 năm ngoái, mở một tiệm sữa trong khu phố buôn bán. xem cũng thất bại như hai .

Trời vẫn dứt mưa, lúc to lúc nhỏ. Giang Khắc mang ô, mưa ướt hết . để tâm, ánh mắt chăm chú cánh cửa chính của tòa nhà ký túc.

Trước đó, lên lầu tìm Lưu Vĩ nhưng bạn cùng phòng của Lưu Vĩ rằng gần đây thường khuya về muộn, đến gần giờ đóng cửa ký túc mới thấy bóng dáng.

Gần đến giờ đóng cửa, một bóng cầm ô xuất hiện trong tầm của Giang Khắc. Giang Khắc cận hơn 2 độ, nheo mắt kỹ, xác nhận đó chính là Lưu Vĩ.

Lưu Vĩ thu ô, chuẩn tòa nhà thì Giang Khắc gọi:

— "Lưu Vĩ!"

Không dạo chuyện gì mờ ám, Lưu Vĩ thấy tên liền hoảng hốt ném ô, đầu bỏ chạy. Giang Khắc sớm chuẩn , tăng tốc đuổi theo.

Trong cơn mưa tầm tã, hai nam sinh rượt đuổi ký túc xá – một chạy, một đuổi. Lưu Vĩ thể chạy thoát khỏi Giang Khắc chân dài cao? Chẳng bao lâu liền bắt .

— "Chạy cái đầu mày!" – Giang Khắc nắm cổ áo Lưu Vĩ, đè lên tường.

Tiếng mưa mỗi lúc một lớn, át hẳn tiếng chuyện của họ. Giang Khắc mưa ướt đẫm từ đầu đến chân, trông khá t.h.ả.m hại. Lưu Vĩ lúc đầu còn nhận ai, đến khi thấy rõ mặt mới nhẹ nhõm:

— "Giang Khắc, mày ? Hù c.h.ế.t !"

Lưu Vĩ dáng cao, Giang Khắc đè c.h.ặ.t. Giang Khắc lạnh lùng :

— "Tao nhanh thôi, một chuyện duy nhất. Cô gái ở tiệm mày – Đường Diệc Ninh – mày còn nợ cô hai tháng lương, 3000 tệ. Trả cho cô ."

— "Mày bỏ tay !" – Lưu Vĩ vùng vẫy, Giang Khắc mới buông .

Lưu Vĩ ho khan mấy tiếng, c.h.ử.i:

— "Mẹ mày thần kinh ? Tao nợ lương cô thì liên quan gì đến mày?"

— "Công việc đó là tao giới thiệu cho cô . Mày liên quan đến tao ?"

— "Mẹ kiếp, chẳng lẽ mày ngủ với cô ?"

— "Muốn c.h.ế.t mày?!" – Giang Khắc đạp cho một cú, ghì xuống, gằn giọng: "Mày là chủ, cô là nhân viên, việc thì trả lương. Người khác tao mặc kệ, riêng Đường Diệc Ninh, mày trả tiền cho cô – ngay bây giờ!"

Lưu Vĩ rống lên:

— "Tao tiền! Cái tiệm đó mở lỗ từ đầu! Tao cũng dụ đóng phí gia nhập! Giờ còn đang nợ nần chồng chất!"

Giang Khắc đáp:

— "Tao cần mày tiền , nợ . 3000 tệ của Đường Diệc Ninh, mày dù vay cũng trả cho cô !"

Lưu Vĩ gần đây gặp đủ thứ rắc rối, tỏ thái độ lì lợm:

— "Tao trả! Không tiền thật! Mày thì bảo cô báo công an bắt tao !"

— "Mày tưởng tụi tao dám báo hả?" – Giang Khắc lạnh lùng – "Không chỉ báo công an, tao còn báo cả trường, mày nghiệp ?"

Lưu Vĩ khẩy, hình mềm nhũn như xương:

— "Nói thật nhé, Giang sư . Tao nghiệp cũng chẳng . Cái bằng đó tao chả cần."

Giang Khắc im lặng một lúc lạnh lùng Lưu Vĩ:

— "Tao hỏi cuối, 3000 tệ, trả ?"

— "Không trả! Không tiền! Muốn tiền thì , mạng thì..."

Giang Khắc lấy điện thoại , bật đèn flash, chụp một bức chân dung rõ nét của Lưu Vĩ.

— "??? Mày ?!"

Giang Khắc lau mặt mưa, nhanh ch.óng bỏ điện thoại túi:

— "Mày tao học ngành máy tính. Tao ảnh mày, điện thoại. Một giây là căn cước, địa chỉ nhà, email, thông tin của mày… Nghe hiểu ? Tao cả ngàn cách khiến thông tin của mày xuất hiện ở những nơi mày ngờ tới. Trừ khi mày ghi âm cuộc trò chuyện , bằng , tao cũng cả vạn cách để công an tao."

Giọng gần như nghiến răng.

Lưu Vĩ ánh mắt Giang Khắc, bất giác thấy sợ. Hắn cảm giác Giang Khắc thật.

Thật , họ thiết. Lưu Vĩ chỉ Giang Khắc là sinh viên máy tính cùng trường. Có máy tính ở tiệm sữa hỏng, Lưu Vĩ nhờ Giang Khắc sửa, Giang Khắc đến và luôn:

— "Ba đầu sửa miễn phí, đó thu phí. Phần mềm tính 50 tệ một , phần cứng tính riêng."

Từ đó Lưu Vĩ Giang Khắc là trọng lợi ích, chuyện tình cảm.

ngờ chỉ vì nợ Đường Diệc Ninh 3000 tệ mà chạm giới hạn của Giang Khắc.

— "Mày đang uy h.i.ế.p tao đấy ?" – Lưu Vĩ trừng mắt.

— ", tao đang uy h.i.ế.p mày." – Giang Khắc lùi một bước, chỉ về phía đại lộ – "Mày , ngay bây giờ." Hắn đột ngột chỉ thẳng Lưu Vĩ, hét lớn – "Mày thử xem hôm nay què chân ?!"

Lưu Vĩ run lên, cũng lau nước mưa mặt, bỏ vẻ mặt lưu manh, nghiêm túc :

— "Tao sẽ báo công an."

Giang Khắc bước tới, vỗ mặt Lưu Vĩ vài cái – bốp bốp:

— "Báo . Mày nợ tiền công nhân, nợ cả tiền thuê nhà, cảnh sát đang tìm mày khắp nơi mà , giờ thì lý do nhé?"

Lưu Vĩ: “……”

Giang Khắc đột ngột cúi , ghé sát mặt Lưu Vĩ đến mức dám động đậy, như chỉ cần nhúc nhích là sẽ xử ngay.

Thiếu niên 19 tuổi, ánh mắt lạnh lẽo, ngón tay siết c.h.ặ.t cằm Lưu Vĩ, rành rọt từng chữ:

— "3000 tệ, trả cho Đường Diệc Ninh. Mua lấy nửa đời bình an cho mày, thế nào?"

Lưu Vĩ tránh ánh mắt , suy tính thiệt hơn một lúc, cuối cùng nghiến răng gật đầu:

— "Được , tao trả."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-duong-da-ket-hon-chua-sinh-con/chuong-15.html.]

Phải mất mấy năm , Đường Diệc Ninh mới moi sự thật từ miệng Giang Khắc về chuyện 3000 tệ rốt cuộc lấy thế nào – mà một trận vận động "vui vẻ" giường.

Lúc , với mối quan hệ giữa hai họ, Giang Khắc ý định kể cho cô quá trình đòi tiền lương .

Chiều hôm , Đường Diệc Ninh vô cùng phấn khích chạy đến mặt Giang Khắc, mặt mày hớn hở như nở hoa, hề giống chút nào với dáng vẻ mít ướt đó. Cô vui mừng reo lên:

“Giang Khắc! Em nhận lương ! 3000 tệ, họ chuyển hết cho em luôn!”

“Thật ? Vậy thì .” Giang Khắc đang chiên gà, mặt vẫn lạnh nhạt, biểu lộ cảm xúc gì nhiều.

Đường Diệc Ninh nghiêng đầu hỏi: “Có giúp em lấy ?”

Giang Khắc phủ nhận: “Không .”

Đường Diệc Ninh : “ ông chủ của em gọi điện, bảo là khi em nhận tiền thì nhất định báo với một tiếng. Em hỏi tại thì ông chỉ cần với là ‘tiền nhận ’ là , còn dặn em đừng với mấy bạn khác, vì họ .”

Giang Khắc gắp gà khỏi chảo dầu: “À, tối qua tình cờ gặp , tiện miệng nhắc một câu thôi.”

Đường Diệc Ninh kể chi tiết cụ thể, khẽ mím môi, nghiêm túc : “Cảm ơn , Giang Khắc.”

Giang Khắc: “……”

Anh quen với mấy tình huống cảm ơn nghiêm túc như .

Đường Diệc Ninh hỏi: “Anh đ.á.n.h đấy chứ? Em giọng ông qua điện thoại, hình như sợ .”

“Sao thể?” Giang Khắc ngẩng đầu cô, “ văn minh mà.”

Đường Diệc Ninh khúc khích, còn đưa cho cái ô gập : “Nè, ô của .”

Giang Khắc nhận lấy chiếc ô, nhưng Đường Diệc Ninh vẫn , ngượng ngùng, ấp úng : “Khi nào tan thế? Em mời ăn cơm, nhất định mời, tận 3000 tệ cơ mà! Nếu nhờ , chắc chắn em chẳng đòi .”

Giang Khắc : “Không cần, đó vốn là tiền lương của em mà.”

“Anh nhận lời mà, trả tiền, em vẫn áy náy lắm.” Đường Diệc Ninh bắt đầu nũng nịu. Có thể cô cố ý nũng, nhưng giọng mềm mại của cô bé khiến tai Giang Khắc cứ như đang nũng thật . “Đi mà mà, ăn đơn giản thôi, đồ ăn bình dân cũng .”

Giang Khắc: “……”

Đau đầu thật.

Anh trời, sắp hoàng hôn , nghĩ ngợi một lúc mới : “Hay là mua chút rau, về chỗ nấu cơm ăn. Ăn ngoài đáng tiền.”

“A?” Đường Diệc Ninh sững , một lúc mới hổ nhỏ: “ mà… em nấu ăn.”

Giang Khắc thở dài tỏ vẻ thất vọng: “ nấu.”

Dẫn một cô gái mới quen vài tháng về phòng trọ, nếu là khác chắc chắn sẽ nghi ngờ ý đồ gì đó.

Giang Khắc cứ thế mà , trời đất chứng giám, thực sự bất kỳ ý nghĩ đen tối nào. Anh chỉ đơn giản thấy bỏ hơn 30 tệ để ăn một suất cơm hộp ngoài hàng là đáng. Dùng tiền đó mua rau, về tự nấu ăn, tiết kiệm ngon hơn.

Đường Diệc Ninh cũng nghĩ gì khác. Cô vẫn còn nhỏ, trải sự đời, hơn nữa là Giang Khắc – gì, cô tin nấy, gần như bảo gì nấy.

Giang Khắc đổi ca với khác trong quán, 6 giờ tan ca. Đường Diệc Ninh vui vẻ nhảy chân sáo bên cạnh , đeo chiếc ba lô nhỏ lưng.

“Anh ở khu nào thế?” Cô hỏi, “Mua đồ ăn ở chợ siêu thị? Để em mua nhé! Anh nhất định trả tiền!”

Giang Khắc tay vẫn cắm túi quần, dáng bình thản, dùng cằm chỉ về phía : “Ngay phía thôi, vài phút là đến.”

Họ đến chợ, cũng siêu thị lớn, mà rẽ một tiệm tạp hóa nhỏ ngoài khu dân cư. Giang Khắc mua ít rau xanh, hai quả cà chua, một ít trứng gà và thịt nạc, tổng cộng hết 21 tệ.

Giang Khắc hài lòng, cảm giác như tiết kiệm cả trăm triệu.

Đường Diệc Ninh chỉ lo trả tiền, lúc mua thịt còn gợi ý: “Hay mua thịt bò .”

Giang Khắc : “Mua thịt heo.”

“Thịt bò ngon hơn mà, em tiền!”

Giang Khắc cũng thịt bò ngon, nhưng… sang cô: “ nấu thịt bò.”

Đường Diệc Ninh xị vai xuống: “...Thôi .”

Mua đồ xong, hai chuẩn khu chung cư. Đường Diệc Ninh thấy siêu thị nhỏ gần đó, đề nghị: “Mua thêm đồ uống .”

Trong lòng Giang Khắc thì phản đối, vì trong danh sách chi tiêu của , đồ uống bao giờ là hàng thiết yếu.

Đường Diệc Ninh tha thiết: “Em… uống… hồng lạnh.”

Giang Khắc gì, bước siêu thị. Đường Diệc Ninh cầm hai chai hồng, Giang Khắc : “ uống, em lấy một chai thôi.”

“Vì ? Anh thích uống ?”

Giang Khắc: “……”

Anh cũng hiểu vì , tủ lạnh đủ loại đồ uống sắc màu rực rỡ, : “Thế thì lấy chai lớn , chai lớn đáng tiền hơn.”

“Được luôn!” Đường Diệc Ninh vui vẻ bỏ chai nhỏ, ôm chai 1.5L, còn khen , “Anh thông minh thật, giỏi tính toán ghê.”

Giang Khắc cảm thấy việc cô thi 566 điểm quả là một kỳ tích.

Chai 1.5L đó, Giang Khắc để cô trả tiền. Anh lặng lẽ thanh toán, một tay xách túi rau, một tay xách chai nước, dẫn Đường Diệc Ninh về phòng trọ.

Phòng ở tầng 4. Vào nhà, Đường Diệc Ninh tò mò quanh. Nội thất khá cũ kỹ, phòng khách nhỏ, đến bàn ăn ghế cũng . Giang Khắc chỉ tay một cánh cửa: “ ở phòng , phòng bên là của khác, mấy hôm nay nghỉ dài hạn, về quê .”

À, chỉ còn hai trong nhà. Đường Diệc Ninh chút thẹn thùng. Thấy Giang Khắc đem đồ ăn bếp, cô theo và hỏi: “Em thể tham quan phòng ?”

“Nếu phòng , thì em tính ăn cơm ở ?” Giang Khắc thấy buồn , “Định xổm ngoài hành lang ăn chắc?”

Nghe , Đường Diệc Ninh lè lưỡi, mặt , khiến Giang Khắc sững .

Đến khi cô lưng phòng, Giang Khắc mới hồn, thừa lúc cô , cũng lè lưỡi mặt .

Khi tiếp tục chuẩn nguyên liệu, Giang Khắc mới nhận hành động của thật ngớ ngẩn.

Trẻ con thật đấy, chuyện kỳ cục như ?

lây sự ngốc nghếch từ “gà con” ?

Giang Khắc luôn xem Đường Diệc Ninh là một đứa bé, còn lớn. quên mất... cũng chỉ mới mười chín tuổi mà thôi. 

Loading...