Cô Đường đã kết hôn chưa sinh con - Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-03-24 15:05:57
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đường Diệc Ninh đẩy cửa phòng , bước nhẹ nhàng giữa phòng một vòng.

Căn phòng lớn, chỉ tầm mười mấy mét vuông, ban công, đồ đạc trong phòng đều là đồ cũ của chủ nhà để . Trên tường còn dán giấy dán tường loang lổ, thật sự chẳng gì gọi là khang trang.

Giang Khắc nhiều đồ đạc, nên căn phòng cũng khá gọn gàng. Đường Diệc Ninh chiếc giường đơn, bộ drap là họa tiết caro màu xám và nâu cà phê. Cô cúi ấn thử lên đệm, mỏng, thầm nghĩ: “Giang Khắc như thấy cứng ? Mùa đông lạnh thế , lên chắc lạnh run.”

Ánh mắt cô chuyển sang bàn học – ở đó một chiếc laptop, bên cạnh là một chồng sách vở cao, cùng vài cây b.út vứt bừa. Thậm chí còn một chiếc kính cận! Gọng đen, tròng hình chữ nhật, trông cũ kỹ.

“Ơ?” – Đường Diệc Ninh từng thấy Giang Khắc đeo kính bao giờ, cảm thấy lạ lẫm. Cô cầm lên đeo thử, chớp chớp mắt – hóa cận!

Cô đặt kính xuống, tò mò lật xem mấy quyển sách. Tất cả đều là tài liệu chuyên ngành về máy tính, còn mấy quyển tiếng Anh. Cô chợt nhớ khoe khoang tiếng Anh với Giang Khắc, giờ chẳng hiểu gì, mặt đỏ ửng lên vì hổ.

Ừ thì, là học bá đậu trường A mà…

Đường Diệc Ninh ban công ngó . Khu nhà gần một tiểu khu, từ đây thấy trường đại học A, nhưng thể trông thấy vài tòa nhà giảng dạy ở Đại học Tiền Công phía .

vui, vì sắp tới sẽ học ở đó. Nếu Giang Khắc ở ban công, sang là thể thấy cô !

Tham quan xong, cô về phía bếp – Giang Khắc đang chuẩn bữa tối.

Điều khiến Đường Diệc Ninh bất ngờ là đang ngậm một điếu t.h.u.ố.c, máy hút khói, nhả khói lượn lờ.

“Anh hút t.h.u.ố.c ?” – Cô ngạc nhiên hỏi. “Em từng thấy hút bao giờ.”

Anh vẫn còn nhiều điều cô ...

Giang Khắc đầu cô, nheo mắt, tay kẹp t.h.u.ố.c, khi nhả một vòng khói mới trả lời:

“Ừ, hút nhiều.”

Anh hút t.h.u.ố.c trông khác hẳn bình thường – còn vẻ lạnh lùng nữa, mà như chút mệt mỏi.

Đường Diệc Ninh cũng để ý thấy mái tóc dài hơn.

Từ khi khai giảng, Giang Khắc cắt tóc ngắn nữa. Giờ tóc lòa xòa, để thêm một hai tháng nữa là thể mái.

Cô ngây nghiêng khuôn mặt , ánh mắt híp , sống mũi cao, môi ngậm t.h.u.ố.c, lưng khom xuống thái rau thớt. Trong căn bếp nhỏ hẹp, cũ kỹ và lạ lẫm , Đường Diệc Ninh mở to mắt, tim đập mạnh, ghi khắc hình ảnh Giang Khắc chút xa lạ tim.

Giang Khắc đang thái thịt – kỹ thuật tệ, lát miếng dày mỏng đều, thể so với tay nghề ba cô. Anh định nấu hai món một canh: rau xào, cải bẹ xào thịt, và một món dễ hỏng – canh cà chua trứng.

Đó là tất cả vốn liếng nấu ăn của . Mới dọn ở riêng ba tháng, chỉ nấu mấy món đơn giản. Nếu đưa cho một con cá con gà, chắc chỉ .

Cảm thấy kỳ, Đường Diệc Ninh hỏi:

“Có cần em giúp gì ?”

Giang Khắc nghĩ một lúc bảo:

“Em ngoài lau sạch bàn học , thường ăn ở đó.”

:

chỗ đó chỉ một cái ghế thôi.”

Giang Khắc: “…”

Anh quên mất chuyện đó.

Anh thử mở cửa phòng bạn cùng phòng – khóa . Anh gãi đầu, sang với cô:

“Không , lát nữa em ghế, giường. Ăn một bữa cơm thôi, năm phút là xong.”

Đường Diệc Ninh khẽ đáp: “Ờ.”

vui lắm. Mình mời cơm, mà còn chẳng ăn cùng bàn.

Nửa tiếng , cơm chín, đồ ăn cũng xong. Giang Khắc bưng đồ ăn phòng, bảo Đường Diệc Ninh ghế, còn ôm bát cơm to, cho rau và thịt lên mép giường ăn luôn, để ý gì cả.

lưng với mà ăn, thầm nghĩ: “Mình về còn thể tới nữa nhỉ? Nếu còn đến thì nên mua thêm cái ghế nhựa ?”

Vừa nghĩ, cô ăn thử miếng thịt xào – mặt nhăn ngay lập tức.

Đường Diệc Ninh kén ăn, từ nhỏ ba nấu ăn ngon chiều chuộng. Giờ ăn đồ Giang Khắc nấu... thật lòng mà , học bá thì giỏi đấy, nhưng nấu ăn thì...

Rau thì đắng, thịt thì dai, may mà canh cà chua trứng còn tạm . Cô đành chan canh cơm ăn chậm rãi, cố gắng nuốt trôi.

Lúc , một chiếc ly pha lê đặt mặt. Cô ngẩng lên – Giang Khắc rót cho cô ly hồng lạnh.

“Ngon ?” – Anh ăn xong , tựa bàn, hai tay chống lưng, cằm chỉ về phía các món ăn.

Đường Diệc Ninh trả lời:

“Ngon.”

Anh nhướng mày trái:

“Em dối mà đỏ mặt ?”

Vừa dứt lời, mặt cô đỏ lên.

Giang Khắc bật , khẽ tự giễu:

ngon, mới học nấu thôi. Em ăn tạm .”

“Vậy là , em còn chẳng nấu.” – Cô nhai miếng thịt dai, – “Thịt chắc ướp khi xào? Em thấy em , thịt mềm hơn.”

“Thật ? Có thể lắm.” – Giang Khắc hỏi – “Nhà em là nấu ăn hả?”

“Giờ thì là , đây là ba.” – Cô cúi đầu ăn – “Ba em nấu ăn ngon lắm, từng thi bằng đầu bếp. Trước đây còn mở một quán nhỏ, bán hơn năm thì đổ bệnh.”

“Bệnh gì ?” – Giang Khắc hỏi.

“Tai biến, liệt nửa , nên nấu nữa.”

Cô khẽ thở dài nở nụ :

ít ba vẫn còn sống. Hồi cấp cứu trong viện, bác sĩ báo nguy liên tục, em sợ lắm. Em với ba , nghĩ đến việc ba mất là em chịu nổi…”

Nghĩ đến hình ảnh ba trong bệnh viện, mũi cô cay cay, mắt đỏ hoe. Giang Khắc lặng lẽ cô, hiểu rõ cảm xúc .

“Tình ” thì còn hiểu đôi chút, nhưng “tình cha”… từ nhỏ đến lớn từng cảm nhận .

Từ góc độ của Giang Khắc, thể rõ đỉnh đầu đen óng của cô, cả chiếc cổ trắng ngần mảnh mai. Giờ đây, cô còn giống một chú gà con nữa, mà như chú thỏ trắng nhỏ – mái tóc ngắn gọn gàng ôm lấy cằm, kiểu tóc ngoan ngoãn.

Anh nhớ rõ hôm qua lúc vuốt tóc cô – mềm và ẩm, nếu tóc chắc sẽ mượt hơn...

Tư thế hiện tại – , cô thuận tiện để… xoa đầu cô.

Đến khi nhận , tay đặt lên đầu cô, còn nhẹ nhàng vuốt mấy cái.

Giang Khắc: “!”

Ờ… thôi kệ, trông cô như sắp , xem như là đang an ủi .

Điều khiến bất ngờ là Đường Diệc Ninh né tránh, phản ứng gì cả. Cô phòng với .

Điều đó hẳn là – cô quá đơn thuần, xinh . Làm thể vô tư với khác giới như chứ?

Giang Khắc nghĩ , chợt nhận việc đưa cô về nhà vẻ lắm. Dù ý , nhưng đảm bảo khác cũng như . Đường Diệc Ninh ngây thơ, đưa cơm thì ăn, cho nước thì uống, lỡ ai đó bỏ t.h.u.ố.c thì ? Chuyện như báo thiếu gì.

“Sau …” – Giang Khắc rút tay về, – “Đừng tùy tiện đến nhà con trai.”

Đường Diệc Ninh câu đầu đuôi , ngơ ngác ngẩng đầu lên, trong miệng vẫn còn nhai cơm: “Hả?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-duong-da-ket-hon-chua-sinh-con/chuong-16.html.]

Giang Khắc thẳng , tránh sang một bên, bổ sung thêm: “Không an .”

Đường Diệc Ninh xoay , hỏi: “Vậy còn nhà thì ? Em còn đến ?”

Giang Khắc dừng bước, đầu , phần lúng túng: “Tốt nhất đừng đến nữa, mấy ngày nữa bạn cùng phòng về, bất tiện.”

“Ồ.” Đường Diệc Ninh vẻ thất vọng, chắc là cần mua thêm ghế nhựa nữa .

Ăn xong, thức ăn vẫn còn dư, Giang Khắc cho tủ lạnh, phần canh uống còn thừa cũng cất .

Đường Diệc Ninh cô sẽ rửa bát, nhưng Giang Khắc đồng ý. Con trai nấu ăn, con gái rửa bát, thế nào cũng thấy mập mờ. Giữa họ chẳng bạn bè gì thiết, chỉ đơn giản là mời một bữa ăn, ai nợ ai cả.

Khi Giang Khắc rửa bát, Đường Diệc Ninh ngoan ngoãn cạnh, im lặng cùng .

“Sau em dự định gì ?” – Giang Khắc hỏi.

Đường Diệc Ninh hiểu: “Gì cơ?”

“Không việc , định tiếp tục thêm ?”

“Đương nhiên là !” – Đường Diệc Ninh đáp – “Gần trường nhiều quán lắm, em sẽ tìm việc.”

Giang Khắc lắc bát lau bằng khăn, : “Em đừng chỉ nghĩ đến thêm, đừng để ảnh hưởng đến việc học. Nếu thể giành học bổng thì , tiền học bổng cũng khá đó.”

Đường Diệc Ninh ngượng ngùng cúi đầu: “Khó lắm đó…”

Giang Khắc cô một cái, cảm thấy lo cho tương lai con “gà con” .

Anh tiếp: “Về chuyện thêm, thể giúp em hỏi xem việc gì. Em gì?”

“Vẫn là tiệm sữa .” – Đường Diệc Ninh tự tin – “Em rành sữa! Dù là thương hiệu nào em cũng thể học !”

Giang Khắc bật nhưng kìm , gật đầu: “Được, tiệm sữa, nhớ .”

Rửa bát xong cũng gần tám giờ, Đường Diệc Ninh về. Giang Khắc đưa cô đến cổng trường, nhưng Đường Diệc Ninh lắc đầu từ chối: “Em nữa, hôm nay về thẳng nhà luôn. Ra khỏi khu là trạm xe buýt , cần đưa . Kỳ nghỉ dài kết thúc em .”

Giang Khắc cố chấp, mở cửa tiễn cô. Hành lang tối om, cô đầu , đôi mắt lấp lánh : “Cảm ơn giúp em đòi lương, hôm nay nhận tiền, em thật sự vui! Chứ ban đầu còn trong phòng ký túc cơ mà.”

Giang Khắc thể tưởng tượng cô thút thít trong ký túc, bình thản : “Không gì.”

“Vậy em đây.” – Đường Diệc Ninh vẫy tay – “Anh đóng cửa nhé, tạm biệt!”

Giang Khắc dựa khung cửa, tay đút túi quần, tư thế ngầu – nếu bỏ qua bộ đồ lao động đỏ ch.óe trông khá “gà”.

Anh : “Tạm biệt.”

Sau khi Đường Diệc Ninh rời , Giang Khắc đóng cửa , mở tủ lạnh lấy chai hồng . Đường Diệc Ninh mới uống hai ly, vẫn còn hơn nửa. Anh rót một ly, ngửa cổ uống cạn.

Anh nhớ bao lâu uống đồ ngọt. Uống thử một ngụm, thấy ngọt, mà cũng ngon đấy chứ.

Liếm môi, rót thêm một ly nữa.

——

Về , Giang Khắc giới thiệu cho Đường Diệc Ninh một công việc mới, là tiệm sữa tiếng ở khu phố buôn bán, cách “Hương Ca ca” xa.

“Hoàng t.ử gà rán” uy tín, Đường Diệc Ninh vui mừng nhận việc. Lần cô nhớ ký hợp đồng đầy đủ với chủ quán.

Cô vẫn thường chạy ngang tiệm gà rán khi vệ sinh, vui vẻ chào Giang Khắc: “Chào Giang Khắc!”

Giang Khắc chỉ ngẩng đầu cô một cái, thản nhiên đáp: “Ừ.”

Thỉnh thoảng, Đường Diệc Ninh sẽ mang thức ăn nấu cho Giang Khắc, nhẹ nhàng mở hộp cơm khoe: “Đây là đậu phụ khô, chân gà, trứng kho em , em mang nhiều quá, để lâu thì hỏng, em chia cho ít, chỗ tủ lạnh mà.”

Mấy món ăn nhà quê như chẳng đáng bao nhiêu tiền, nhưng chứa đựng đầy tình cảm, Giang Khắc tìm lý do từ chối, đành nhận lấy. Sau đó mang gà rán và khoai tặng cô để đáp lễ.

Mùa hè năm đó nóng, Đường Diệc Ninh 18 tuổi chạy khắp phố đại học, tóc ngắn tung bay theo gió, bước chân nhẹ tênh, qua mùa thu, mùa đông…

Ba cô dần định sức khỏe, năm thể thủ tục nghỉ hưu và nhận lương hưu.

Mẹ vẫn công việc tạp vụ, vài năm nữa cũng thể nghỉ.

đỗ đại học, sống hòa thuận với bạn cùng phòng, việc học suôn sẻ.

Cô còn kiếm tiền! Thu nhập từ việc thêm đủ lo sinh hoạt phí, còn thể tiết kiệm chút ít để giúp trả nợ.

Toàn chuyện cả!

À, còn quen Giang Khắc – đó là điều tuyệt vời nhất.

Giang Khắc là . Dù khác nữa, Đường Diệc Ninh vẫn một lòng tin tưởng rằng . Cô chẳng tham lam gì cả, chỉ âm thầm cất giữ tình cảm trong lòng. Cô thấy bạn với như là đủ .

Nắng mùa đông chiếu lên Đường Diệc Ninh, từ trong ngoài đều thấy ấm áp. Chạy mệt , cô dừng , thở một làn trắng.

Cô dang tay hướng về mặt trời, giống như mầm cây non bừng bừng sinh trưởng, cơ thể nhỏ bé chứa đựng sức mạnh vô tận.

Cô nghĩ, cố gắng hơn nữa. Giống như Giang Khắc . Chỉ cần cố gắng, cuộc sống sẽ lên.

——

Tại quán cà phê, hai ly uống một nửa, Đường Diệc Ninh bình tĩnh .

Ký ức năm 18 tuổi cuộn trào trong đầu, cô gái lạc quan và dũng cảm ngày xưa giờ chẳng trốn . Hiện tại, dù tình hình gia đình khá hơn, nhưng công việc thì bấp bênh, còn tình cảm thì thê t.h.ả.m.

Chương Nhất Cách chu đáo, khi cô , lắng chăm chú; khi cô im lặng, đưa khăn giấy, lặng lẽ cùng.

Anh nghĩ, chắc cô tổn thương. Sáu năm , đó thể đối xử với cô như ?

Đường Diệc Ninh khẽ :

“Trong truyện, trong phim, yêu chia tay, nhiều năm quên . Giống như từng yêu một thì chẳng thể yêu ai khác. Anh nghĩ, thật là như ?”

Chương Nhất Cách suy nghĩ nghiêm túc, đáp:

rõ, từng trải qua. bạn bè, đồng nghiệp, – chia tay, ly hôn đều . Có mãi, tìm mới, chia tay . Anh nghĩ khả năng nào cũng . Con mà, ai cũng khác.”

sợ.” – Đường Diệc Ninh che mặt – “Sợ quên . còn xem mắt nữa chứ, thật là tệ. Xin nên xem mắt, lẽ nên giải quyết xong chuyện .”

“Đừng , cô thế cũng thấy tệ theo, như thể chính cũng nên xem mắt .” – Chương Nhất Cách thở dài, nhẹ giọng – “ nghĩ chúng nên tước quyền tìm kiếm hạnh phúc. Chúng sai gì. Xem mắt chỉ là một cách thử thôi. cảm nhận thái độ tích cực của cô, cũng . Có thể bây giờ cô mở lòng, nhưng thử nhiều , lẽ một ngày cô sẽ quên . Người khi còn hơn mà.”

“Người hơn á?” – Đường Diệc Ninh hé mắt qua kẽ tay , bật – “Chương Nhất Cách, thật thú vị.”

“Cứ gọi là Nhất Cách.” – Anh cô dịu dàng – “Tiểu Đường, chúng bạn nhé.”

Đường Diệc Ninh khó hiểu.

Chương Nhất Cách giải thích:

“Ý là, cô độc , cũng , hai xem như gặp . Sau nếu leo núi, cô thể cùng nếu thích. nhóm bạn nam giới ưu tú: bác sĩ, luật sư, kiến trúc sư, giảng viên đại học… Gặp gỡ tập thể sẽ tự nhiên và nhẹ nhàng hơn xem mắt, cô sẽ gặp thêm nhiều bạn mới.”

Đường Diệc Ninh thấy Nhất Cách đúng là quá “siêu nhân” – chính xem mắt thất bại, mà vẫn sẵn sàng cầu nối giới thiệu cô cho khác. Tinh thần gì mà vĩ đại đến ?

Nghĩ kỹ , cô cũng thiếu giao tiếp xã hội, cơ hội quen nhiều giỏi. Cô gật đầu: “Được, cảm ơn .”

“Không gì.” – Chương Nhất Cách – “À, mấy hôm nữa công ty tham gia giải bóng đá do một trang web hẹn hò tổ chức, cũng sẽ đá. Nếu rảnh, cô đến xem nhé?”

Đường Diệc Ninh đồng ý: “Được, sẽ đến cổ vũ cho .”

Chương Nhất Cách nghiêm túc:

“Nếu cô đến, sẽ giới thiệu đồng nghiệp cho cô. Rất nhiều trong công ty vẫn độc , cũng nhiều cơ hội gặp gỡ con gái.”

Bắt đầu nhanh thế luôn ? Đường Diệc Ninh hổ che mặt: “Anh lắm!” 

Loading...