Cô Đường đã kết hôn chưa sinh con - Chương 17
Cập nhật lúc: 2026-03-24 15:06:19
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Note: tui sẽ chuyển xưng hô của Ninh Ninh và Chương Nhất Cách thành -em nha
Sau kỳ nghỉ dài dịp Đoan Ngọ, Đại hội thể thao của cán bộ công nhân viên Khoa Sáng Thành diễn đúng lịch, bảy trong đội bóng đá tự tổ chức cũng nhân ngày lễ khởi động sôi nổi, chính thức mở màn vòng thi đấu.
Số lượng đội tham dự nhiều, chỉ tám công ty, chia thành hai bảng đấu vòng tròn.
Công ty công nghệ sinh học Nghĩa Gia thuộc bảng A, trận đấu đầu tiên diễn chiều hôm đó. Vì Vi Thu Mẫn cùng gia đình về quê ăn Tết, Đường Diệc Ninh ở nhà giúp và dì gói bánh chưng nên đến xem trận đấu.
Khi ba phụ nữ đang bận rộn chuẩn đồ ăn bên bàn ăn, điện thoại của Đường Diệc Ninh vang lên tiếng thông báo từ WeChat. Cô mở xem, thấy Chương Nhất Cách gửi một bức ảnh chụp cả đội bóng, kèm một tin nhắn:
Chương Nhất Cách: Trận đầu, bọn thắng 2-0! Cho em xem đồng đội của , xem ai hợp gu em ?
Đường Diệc Ninh bật , Vi Thu Mẫn liền tò mò hỏi:
– Ninh Ninh, gì mà vui thế? Đang chat với Chương ?
Quả nhiên dì đoán trúng, nhưng sự thật thì sẽ khiến bà thất vọng. Đường Diệc Ninh trả lời qua loa, nhắn cho Chương Nhất Cách:
Đường Diệc Ninh: Chúc mừng nhé! Trận khi nào đấu?
Chương Nhất Cách: Trận thứ hai tối thứ Ba tuần , trận ba chiều thứ Bảy. Nếu bán kết thì đá thứ Tư, còn chung kết là Chủ Nhật tuần luôn.
Đường Diệc Ninh: Xong , chỉ khi đến chung kết em mới rảnh đến xem
Chương Nhất Cách: Anh sẽ cố hết sức!
________________________________________
Chiều 3 giờ, bảng B khởi tranh. Đậu Quân dẫn dắt đội công ty Phong Thắng Khoa Học lên sân thi đấu. Giang Khắc là thủ môn, trận đầu họ thắng 3-1 một công ty tài chính, cả đội vô cùng hào hứng vì thưởng 1.000 tệ.
Sau trận đấu, Giang Khắc về căn hộ tắm rửa đến nhà bố lúc trời nhá nhem tối.
Cha sống ở khu phía bắc thành phố, trong một khu chung cư cũ, thang máy. Dù nhà cũ, – Trịnh Phức Linh – vẫn đổi vì nơi gần trường học , lo cho tương lai con cháu.
Căn hộ rộng 85 mét vuông, ba phòng một phòng khách, ở tầng bốn. Khi Giang Khắc xách theo hộp bánh chưng nhà, phát hiện trong phòng thêm một cô gái lạ, còn khá trẻ, đang tò mò .
Trong khi Trịnh Phức Linh đang nấu cơm trong bếp, bố – Giang Nhạc Hà – đón con.
Ông năm nay 55 tuổi, cao lớn, tóc đen, khuôn mặt hiền từ nhưng rõ dấu vết thời gian. Giang Khắc giống ông, là cha con.
Ông giới thiệu:
– Tiểu Khắc, đây là chị dâu tương lai của con, tên là Chử Bình.
Chử Bình tiến tới, Giang Nhạc Hà giới thiệu :
– Bình Bình, đây là em trai của Thông, tên là Giang Khắc.
Chử Bình mỉm :
– Chào Giang Khắc, tới nhà nhiều , mà hôm nay mới gặp đấy!
Giang Khắc tuy thiết với bố , nhưng cũng thô lỗ với lạ, liền đáp đơn giản:
– Chào cô.
Bên trong vọng tiếng xả nước, Giang Khả Thông bước . Anh thấp hơn Giang Khắc một chút, nét mặt vài phần giống , cũng thuộc dạng ưa , nhưng khí chất thì trái ngược — Giang Khắc lạnh lùng, còn Giang Khả Thông thì cởi mở, dễ gần.
Thấy em trai, Giang Khả Thông hồ hởi gọi:
– Tiểu Khắc, em tới ! Lâu lắm gặp em đó!
Câu mà nổi da gà. Giang Khắc thầm đoán Giang Khả Thông đang bộ tịch mặt bạn gái, nên nhạt:
– Ừ, cũng lâu gặp.
Giang Nhạc Hà bảo ba trẻ sofa, còn bếp phụ vợ. Giang Khắc một ở ghế đơn, xem điện thoại, trong khi Giang Khả Thông và Chử Bình rúc rích bàn chuyện chơi.
Chử Bình kéo tay bạn trai, nũng:
– Mình hái dương mai ?
– Trời nắng lắm, là tìm chỗ nào mát mẻ chơi nước ? – Giang Khả Thông đáp.
– Hay là em xin nghỉ vài hôm, tụi biển? Giờ là mùa thấp điểm, vé rẻ hơn, chứ hè đến học sinh nghỉ đông, đắt đỏ lắm.
– Được đó, em ?
– Hmm… để em nghĩ thử …
Thế là hai bắt đầu bàn tán đủ kiểu, từ Tam Á, Bắc Hải, Đại Liên, đến Thanh Đảo, còn tranh luận về hải sản vùng Bắc và Nam khác thế nào.
Giang Khắc đó im lặng: “…”
Anh chẳng từ khi nào Giang Khả Thông bạn gái. Hồi Tết về còn thấy gì. Nghĩ đến cô gái , Giang Khắc tự hỏi cô mù ? Giang Khả Thông to xác lười biếng, sống gần 30 tuổi mà tự kiếm xu nào, kết hôn ai nuôi ai? Cả hai cùng hít gió Tây Bắc sống qua ngày ?
Nghe mấy cuộc đối thoại vô nghĩa đó, Giang Khắc phát bực, nhưng chẳng chỗ nào khác để . Căn phòng cũ của giờ biến thành kho chứa đồ, chất đầy đến nỗi ở nổi nữa.
Lúc đó, một giọng nữ vang lên lưng:
– Tiểu Khắc về !
Giang Khắc , thấy Trịnh Phức Linh bưng đĩa trái cây tới.
Bà năm nay 54 tuổi, dáng cao gầy, bảo dưỡng nên trông trẻ trung. Cả hai em chỉ thừa hưởng sống mũi cao và đôi môi mỏng từ bà, còn đều giống bố nhiều hơn.
– Tiểu Khắc, lâu gặp con. – Bà hiền, đặt dưa hấu lên bàn, hỏi tiếp – Công việc gần đây vất vả ?
Lúc nãy bộ tình cảm em, giờ tới màn hiền con thảo? Giang Khắc thấy hổ cho bà, lạnh nhạt đáp:
– Cũng .
– Con gầy đó. Có ăn uống đúng giờ ? Mẹ ngành của con cực, nhưng dù bận cũng ăn uống đàng hoàng nhé.
Giang Khắc quen bà chăm sóc kiểu đó, cứ dè chừng bà.
Giang Khả Thông hiệu bằng mắt cho . Trịnh Phức Linh hiểu ý, liền :
– Tiểu Khắc, con lâu về, chuyện riêng, phòng nhé.
Cảnh giác trong lòng Giang Khắc vang lên:
– Nói gì thì cứ ở đây cũng .
Bà liếc về phía Chử Bình, kéo nhẹ tay con trai:
– Đi mà, chuyện đó.
Giang Khắc né tránh cái kéo tay , miễn cưỡng dậy theo bà phòng ngủ chính.
Sau khi cánh cửa khép , hai con đối mặt , Trịnh Phức Linh bắt đầu về “kế hoạch gia đình”.
Câu chuyện dài dòng.
Căn hộ hiện tại là nơi ở của bố , ngoài họ còn mua thêm một căn khác gần đó – 80m² – định để cho Giang Khả Thông nhà tân hôn.
Dù Giang Khắc chẳng ưa gì ông “miệng như hát”, nhưng ngăn nổi cha cưng chiều .
Giang Khả Thông học luật, trượt cao học, thi mãi đỗ, nghiệp thì thất nghiệp. Tuyên bố ôn thi tư pháp, ủng hộ hết , nên cứ học và học ở nhà, ăn bám cha .
Hơn hai năm , cuối cùng cũng đậu kỳ thi luật, nhưng đột ngột tuyên bố luật sư nữa mà chuyển sang ôn thi công chức – vẫn tiếp tục ủng hộ.
Tính đến nay cũng gần một năm rưỡi trôi qua, chẳng thấy Giang Khả Thông trúng tuyển cái vị trí nào.
Vẫn ăn uống ở nhà, tiêu tiền thì giơ tay xin bố . Ngoài tài nịnh nọt và vẽ vời ảo tưởng , kỹ năng gì đáng kể. Chỉ điều, giỏi vui lòng.
Trịnh Phức Linh coi Giang Khả Thông là con trai quý báu, thấy con cả ưu tú, chỉ nhường cho phòng ở, còn mua xe cho , mỗi ngày ăn ngon mặc , thậm chí cả quần lót và tất bẩn cũng giặt giúp.
Bây giờ Giang Khả Thông bạn gái, việc ở ngân hàng, biên chế, cả nhà đều nghĩ đây là mối lương duyên . Vì , với điều kiện cưới hỏi mà Chử Bình đưa , Trịnh Phức Linh cố gắng hết sức để đáp ứng.
Điều kiện Chử Bình đưa là gì?
Không đến sính lễ, vàng cưới, ảnh cưới tiệc cưới, điều khó nhất chính là — cô chê căn hộ 80 mét vuông hiện tại quá nhỏ, phòng tân hôn ít nhất từ 100 mét vuông trở lên, thang máy, nhà mới, và ở nơi quá hẻo lánh.
Giang Khả Thông yêu Chử Bình, Trịnh Phức Linh thương Giang Khả Thông, bà bàn với chồng tính chuyện bán căn hộ 80 mét hiện tại để mua một căn hộ lớn hơn cho con trai.
Căn hộ cũ giá 320 vạn, trong khi căn hộ 100 mét vuông thang máy ở khu đó ít nhất cũng 500 vạn. Giang Khả Thông việc , thể vay thế chấp, nên trả tiền một .
Vấn đề là: chênh lệch tiền ?
Giang Nhạc Hà và Trịnh Phức Linh 150 vạn tiền tiết kiệm, bao gồm cả tiền thừa kế khi ông nội Giang mất. Dù dốc lực, vẫn đủ. Chưa kể còn vài chục vạn để tổ chức đám cưới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-duong-da-ket-hon-chua-sinh-con/chuong-17.html.]
Nghĩ nghĩ , họ nhớ đến Giang Khắc.
Trịnh Phức Linh niềm nở Giang Khắc:
“Tiểu Khắc , con cũng định mua nhà đúng , mấy năm nay chắc cũng chút tiền tiết kiệm . Ba nghĩ thế : nhà hai căn, chắc chắn sẽ để cho hai em mỗi một căn, công bằng. Giờ con mua nhà thiếu tiền, ba tính chuyển nhượng căn 85 mét cho con, còn con thì đưa tiền tiết kiệm cho . Như , con nhà, con cũng đủ tiền mua nhà. Con thấy ?”
Giang Khắc mặt biểu cảm bà, trong lòng lạnh. Ý tưởng ai bày , thì như lợi cho , thực chất là cái bẫy.
Anh hỏi:
“Chuyển nhượng nhà cho con , Khả Thông mua nhà mới, ba ở ?”
Trịnh Phức Linh hề hề:
“Tất nhiên là vẫn ở đây , nhà mà.”
“Thế còn con?” Giang Khắc hỏi tiếp, “Nơi xa chỗ , con định về đây ở .”
Trịnh Phức Linh chuẩn câu trả lời:
“Con cưới vợ , thuê nhà gần công ty mà ở. Mẹ trả tiền thuê nhà cho con!”
Giang Khắc hỏi tiếp:
“Sau khi sang tên, con bán căn nhà ?”
Trịnh Phức Linh hoảng hốt, xua tay liên tục:
“Không bán! Nhà gần trường , con cái con còn cần học hành ở đây! Hơn nữa, ba mà nhà thì ở ? Hàng xóm, bạn bè đều ở quanh đây, ba con cũng việc gần đây, con nỡ để ba già chuyển ?”
Họ tính toán rõ ràng: lấy bộ tiền tiết kiệm của Giang Khắc, đưa nhà sang tên , vẫn ở lì trong đó đến cuối đời. Dựa đạo lý, đạo đức mà ép bán nhà, đoán lương tâm nỡ đuổi ba ngoài.
Một cuộc giao dịch như thế, với Giang Khắc chẳng ý nghĩa gì cả.
Anh bật :
“Gọi con về, chỉ vì chuyện ?”
“Đâu , hôm nay Tết Đoan Ngọ mà, gọi con về ăn cơm thôi, nhớ con mà.”
Giang Khắc lắc đầu:
“Cách con thấy . Con mua nhà là để ở, treo cái sổ đỏ lên tường ngắm. Ba nghĩ cách khác , ví dụ như đem căn nhà thế chấp.”
Trịnh Phức Linh biến sắc, việc khó.
Giang Khắc thông minh, dễ lừa. bà vẫn cố gắng thuyết phục:
“Con thể ở ? Nhà mang tên con, ngày nào con về cũng . Mua nhà áp lực, tiền trả hàng tháng nặng lắm. Nếu ba chuyển nhà cho con, con cần vay, lương cứ để dành, vài năm mua căn khác. Như chẳng hơn ?”
Giang Khắc bà — phụ nữ sinh , nhưng giữa họ chút tình cảm nào, chỉ tính toán.
Anh nhớ những năm qua sống thế nào: học thì học , nghiệp thì tăng ca ngừng, sống cần kiệm hết mức, thậm chí dám mời bạn gái ăn một bữa t.ử tế. Chính nhờ chắt bóp từng đồng, mới đủ tiền đặt cọc khi 25 tuổi.
Giờ Trịnh Phức Linh chỉ vài câu, lấy bộ tiền tiết kiệm đổi lấy cái nhà chỉ cái tên, còn nuôi cả gia đình họ? Anh là thằng ngốc chắc?
“Con để dành tiền cực lắm, mua nhà gần chỗ là để ở. Ý của ba con xin ghi nhận, nhưng nhà con cần, tiền con, ba cũng đừng nghĩ đến.”
“Chúng nào nhắm đến tiền con?” Trịnh Phức Linh còn thêm, “Tiểu Khắc , con giờ sắp cưới , ba cũng còn cách nào khác. Mà ba bạc đãi con ? Chuyển nhà sang tên con còn gì. Sau con cưới vợ, ba cũng sẽ giúp đỡ mà…”
“Giúp kiểu gì? Nói con thử coi.” Giang Khắc mỉa mai, “Giờ con cưới vợ, ba định giúp thế nào?”
Trịnh Phức Linh ngớ :
“Cái gì? Con cưới vợ? Với ai?”
“Bạn gái con. Không chỉ Khả Thông mới cưới vợ, con cũng . Cũng cần mua nhà, lễ hỏi, vàng cưới, chụp ảnh, tiệc cưới, tuần trăng mật. Ba định giúp ?”
Bà cứng họng, trả lời thế nào.
Tiêu tiền vì Giang Khả Thông thì bà sẵn sàng, nhưng Giang Khắc… những thứ đó bà từng nghĩ đến! Còn nhà thì tính ?
“Tiểu Khắc, con đừng giận , chuyện cưới xin nên hấp tấp. Anh con 28 , con còn nhỏ mà.”
“Con giận. Con chỉ rõ, con cần căn nhà đó, cũng thể sống cùng ba .”
“Thế con… mua nhà…”
“Chuyện mua nhà con tự quyết. Tiền của con, đừng lo.”
Trong phòng khách, Giang Khả Thông và Chử Bình đang ăn dưa hấu, thấy Giang Khắc tức giận , thèm liếc bọn họ, chỉ lấy hộp bánh chưng . Trịnh Phức Linh hớt hải chạy theo .
Giang Khả Thông và Chử Bình ngơ ngác:
“Gì ?”
“Tiểu Khắc! Là ai thế? Bạn gái con ? Chuyện thể qua loa, ít nhất mang về cho gặp chứ!”
Giang Khắc đang mang giày, trả lời.
Trịnh Phức Linh hét lớn:
“Con gì hả?!”
Giang Khắc :
“Con mang cô về, đưa lễ hỏi ?”
Trịnh Phức Linh cứng họng.
Lúc bà mới nhớ đến điều quan trọng: “Tiểu Khắc, con mua nhà mới cưới, chứ cưới mới mua. Sau khó lắm! Luật hôn nhân quy định…”
Giang Khắc sang hai trong phòng khách:
“Vậy hai định cưới mua nhà ?”
Giang Khả Thông: “…”
Hắn c.h.ử.i thầm một tiếng.
Chử Bình xong, mặt liền khó coi. Trịnh Phức Linh tự tát vì lỡ lời, quên mất Chử Bình đang ở đó. Xấu hổ để cho hết.
“Giang Khắc!” Trịnh Phức Linh giận dữ, “Mẹ đang chuyện t.ử tế mà con như là ?!”
Giang Khắc khẩy. Trong họ hàng luôn gọi là “thông minh hiểu chuyện”. Giang Nhạc Hà lúc uống rượu còn khoe: con cả nóng nảy, vợ chồng đau đầu, còn con út thì ngoan, học giỏi, tự lập, cần nhắc nhở gì cả. Tốt nghiệp Đại học A, tự xin việc, tự mua xe, thậm chí tự mua nhà.
Ai cũng khen:
“Ôi trời, đứa con như đúng là phúc đức!”
Giang Khắc những lời đó quá nhiều , chỉ thấy nực .
Ai thi Đại học A mà dễ? Nếu một gia đình hạnh phúc, ai đời sớm từ năm 18 tuổi? Ai hiểu cố gắng, chịu khổ đến mức nào? Ai nỗi tủi của ?
Vậy mà giờ Trịnh Phức Linh " hiểu chuyện", thật hỏi: hiểu chuyện tới mức nào nữa?
Anh thẳng bà, lạnh lùng :
“Con một : tiền của con, ai động . Việc của con, con tự quyết. Mẹ cần lo.”
Nói xong, cầm hộp bánh chưng, đóng cửa đ.á.n.h “rầm” một tiếng thẳng.
Trịnh Phức Linh tức đến mức dậm chân, vội chạy bếp tìm chồng bàn bạc.
Chử Bình ngơ ngác hỏi Giang Khả Thông:
“Em trai ? Không ăn cơm ?”
Giang Khả Thông hừ một tiếng:
“Kệ nó, đầu óc nó từ giờ vấn đề, đặc biệt hiếu thuận.”
Chử Bình thấy Giang Khắc đúng là kỳ quặc thật:
“Sao còn lấy luôn quà đem ?”
“Tham lam chứ .” Giang Khả Thông dấu tay, “Tính toán chi li, chỉ tiền, chẳng chút tình cảm nào.”
Chử Bình ngạc nhiên:
“Trời đất! Em trai là như ?”