Cô Đường đã kết hôn chưa sinh con - Chương 19

Cập nhật lúc: 2026-03-24 15:06:44
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bọn họ rời , Thượng Thu lập tức chạy đến bên Chương Nhất Cách, hỏi:

"Nhất Cách! Người yêu cũ của Tiểu Đường ?"

Chương Nhất Cách gật đầu:

"Chắc là ."

"Đẹp trai thật." Thượng Thư so sánh bản với Giang Khắc, cảm thấy cửa thắng, đành gửi gắm hết hy vọng Chương Nhất Cách, "Nhất Cách, lát nữa cho tay!"

Chương Nhất Cách phì :

" đ.á.n.h mà cho ai tay?"

Thượng Thư vung tay múa chân:

"Đừng nhát gan! Biểu diễn cho một màn ảo thuật !"

Chương Nhất Cách khoác vai , :

" cũng lắm."

——

Dưới tán cây to cạnh sân bóng, Đường Diệc Ninh và Giang Khắc mặt đối mặt, trong lòng cả hai đều ngổn ngang trăm mối.

Đường Diệc Ninh cực kỳ hối hận. Cô quyết tâm liên lạc với Giang Khắc nữa, mà buổi giao lưu cuối tuần vô tình gặp . Đã còn xảy một màn khó xử như trò , khiến cô giấu mặt .

Giang Khắc là đầu tiên phá vỡ bầu khí im lặng.

"Em rốt cuộc đến xem ai đá bóng?" Hắn nhớ mấy nhóm Sinh vật Nghĩa Gia, cuối cùng xác định một cái tên, "Là Nhất Cách đó hả?"

"Ừm." Đường Diệc Ninh gật đầu.

Giang Khắc như ngộ chân lý:

"Hắn mới là em xem mặt?!"

Đường Diệc Ninh giải thích với Giang Khắc quá nhiều, "Ừm" một tiếng cho xong chuyện.

Giang Khắc vô cớ cảm thấy bực :

"Hai quen ?"

Đường Diệc Ninh:

"Chưa."

"Hắn đang theo đuổi em?"

Đường Diệc Ninh hờn dỗi mặt :

"Tạm gọi là bạn thôi."

"Vậy cái thằng nhóc cùng cô là ai?"

"Thằng nhóc nào?" Đường Diệc Ninh nghĩ một lát, "Thượng Thu á? À, là đồng nghiệp của Chương Nhất Cách."

Giang Khắc kinh ngạc:

"Em đang thả lưới ? Anh thấy em thiết với lắm đấy."

Đường Diệc Ninh ngẩng đầu thẳng :

" , thiết lắm! Nếu xuất hiện, em còn vui hơn nữa."

Giang Khắc sắc mặt đổi:

"Ý em là ?"

"Anh hiểu ?" Đường Diệc Ninh khó chịu thấy rõ, "Giang Khắc, em và còn quan hệ gì. Là một đàn ông trưởng thành, khi thấy em chuyện với khác, việc nên là im lặng tránh , chứ xen . Nếu hôm nay là em thấy đang vui vẻ với cô gái khác, em thề! Em tuyệt đối sẽ xuất hiện phiền, càng bảo ‘ngứa mắt’, ‘chướng mắt’ như với em!"

Giang Khắc sững sờ:

"Anh gì quá đáng ? Anh chỉ tới chào hỏi em một tiếng thôi mà!"

"Anh gọi đó là chào hỏi hả? Anh suýt nữa đ.á.n.h với còn gì!" Đường Diệc Ninh mừng là giữa cô và Chương Nhất Cách gì đặc biệt, nếu cô thực sự phát triển với , chỉ cần hành vi của Giang Khắc, đàn ông nào chấp nhận ? Chắc chắn là .

Giang Khắc thấy bản sai ở cả. Hồi nãy đám Nghĩa Gia vây lấy c.h.ử.i bới, còn động tay đẩy , Đường Diệc Ninh chẳng giúp một câu. Anh cũng cảm thấy ấm ức.

Anh cũng thể hết , lúc chuẩn đồ ở khu kỹ thuật Phong Thắng, vô tình liếc mắt một cái liền thấy bóng dáng trắng quen thuộc .

đeo kính, khán đài gương mặt ai cũng mờ nhòe, nhưng chỉ bóng dáng là nhận cô.

Khoảnh khắc , đầu óc kịp suy nghĩ gì, chân tự động chạy tới, mặt cô.

Hơn bốn mươi ngày gặp, lẽ đây là lâu nhất từ khi quen . Giang Khắc thấy Đường Diệc Ninh vui vẻ với những đàn ông , trong lòng như lửa đốt. Anh tự nhủ bản điều! Chỉ đến chào một tiếng thôi, mà cô "ngứa mắt", "chướng mắt"?

Tình cảm sáu năm trời, cô quên sạch ?

Đường Diệc Ninh cố kiềm chế cơn giận:

"Anh còn gì nữa?"

Giang Khắc chằm chằm cô, ánh mắt sâu thẳm:

"Em thể đợi trận hãy ? Anh mời em ăn một bữa, hai chuyện."

Đường Diệc Ninh ánh mắt cho khó chịu, đầu :

"Không cần. Em về nhà. Giữa chúng còn gì để ."

Giang Khắc buột miệng:

"Vậy thì để đưa em về, xe."

"Không cần."

"Em giận cái gì ?" Giang Khắc hiểu nổi, "Anh gì sai? Là em đòi chia tay, đòi xem mắt, cũng đồng ý . cần thứ khó xử ? Em giận vì phiền em với tên Nhất Cách hả? Em thích kiểu đàn ông như ?"

Đường Diệc Ninh gần như phát điên:

"Em thích kiểu đàn ông nào liên quan gì đến hết! Giang Khắc! Anh hiểu thế nào là điều ? Chúng chia tay !"

Một giọt nước mưa rơi xuống mặt cô.

Cô ngẩng đầu lên tán cây. Trời lúc nãy còn trong xanh, chẳng từ lúc nào mây đen giăng kín. Từng giọt nước xuyên qua kẽ lá rơi xuống, chỉ trong chớp mắt, mưa đổ ầm ào như trút nước, xối thẳng lên cô và Giang Khắc.

Tháng Sáu, buổi chiều thường mưa rào kèm theo sấm chớp. Một tia sét xé ngang chân trời. Giang Khắc gốc cây nguy hiểm, lập tức nắm lấy tay Đường Diệc Ninh, kéo cô chạy khỏi tán cây, cả hai cùng chạy về phía sân bóng.

Sân bóng lập tức náo loạn. Ban tổ chức trận mưa bất ngờ trở tay kịp, khán giả chen chúc chạy trú những chiếc lều nhỏ. Nhân viên tất bật chạy tới chạy lui, bàn bạc xem nên tiếp tục thi đấu mưa hoãn .

Đường Diệc Ninh mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần. Giang Khắc đưa cô lều của Phong Thắng Khoa học Kỹ thuật, tìm khăn bông của , thản nhiên giúp cô lau tóc đang ướt đẫm.

Triệu Hải Đào, Tiểu Nam, Trần Diễm và mấy đồng nghiệp khác vây quanh . Ai nấy đều mang vẻ mặt khó tả, nhưng ai dám mở miệng hỏi.

Giang Khắc lau xong tóc cho Đường Diệc Ninh, tiếp tục giúp cô lau . Cô giơ tay chặn :

“Đừng chạm em.”

“Hừm,” Giang Khắc nhỏ giọng , “Em mặc váy trắng đấy.”

Đường Diệc Ninh: “……”

Giang Khắc lấy chiếc áo thun của khoác lên cô, giải thích gì thêm, giúp cô che sự hổ.

Sau khi bàn bạc, ban tổ chức quyết định: cả hai đội đều cầu thủ chuyên nghiệp, đều là tinh trong công ty. Nếu để họ đá bóng mưa, chẳng may xảy chuyện gì thì ai gánh nổi trách nhiệm. Vì , nhân viên nhanh ch.óng thông báo: hôm nay chỉ tổ chức lễ bế mạc, trận đấu sẽ dời .

Đậu Quân tỏ thất vọng, nhưng vẫn sang lũ đàn em :

“Thu dọn đồ ! Chạy lẹ! Đại ca dẫn mấy đứa ăn một bữa hoành tráng!”

Giang Khắc :

“Anh, em . Em đưa bạn về nhà, cô ướt.”

Đường Diệc Ninh chen :

“Không cần …”

Giang Khắc liếc cô một cái, ánh mắt đầy cảnh cáo.

Đậu Quân Giang Khắc Đường Diệc Ninh, như từng trải:

“Trẻ trung đúng là thật. Nhìn xem Giang Khắc nhà chúng vì mỹ nhân mà từ chối cả tiệc lớn miễn phí.”

Trần Diễm bịt miệng vì suýt bật . Cảnh tượng hiếm khó tìm, phá tan tin đồn Giang Khắc là gay. Nhìn ánh mắt lúc , còn ai hiểu lầm nữa chứ?

Lúc , Chương Nhất Cách cũng đội mưa chạy tới.

“Tiểu Đường!” Anh gọi to. “Tốt quá, em vẫn về. Trận đấu hoãn , để đưa em về.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-duong-da-ket-hon-chua-sinh-con/chuong-19.html.]

Mọi ở Phong Thắng: “???”

Ôi trời! Cốt truyện còn cú plot twist nữa ?

Đường Diệc Ninh định gì đó thì Giang Khắc nắm lấy cánh tay, xoay đối mặt Chương Nhất Cách:

“Không cần, sẽ đưa cô về.”

Chương Nhất Cách nhíu mày:

“Vậy lắm ?”

“Có gì mà ?” Giang Khắc lạnh mặt, giọng điệu cực kỳ nghiêm túc. “Cô là bạn . Cậu yên tâm.”

Trần Diễm kích động lấy điện thoại video, nhưng sợ Giang Khắc đ.á.n.h.

Chương Nhất Cách hề nao núng, bình tĩnh Giang Khắc:

“Anh Giang, hôm nay là mời Tiểu Đường đến xem trận đấu. hứa sẽ đưa cô về.”

Giang Khắc hỏi:

“Cậu với cô lắm ?”

“Không hẳn, chỉ mới quen một tháng,” Chương Nhất Cách mỉm , “Chắc chắn bằng , dù … cũng sáu năm còn gì.”

Giang Khắc: “……”

Thằng nhóc ? Những chuyện đó Đường Diệc Ninh cũng kể cho nó ? Rốt cuộc hai họ là quan hệ gì?

Đang lúc nghiến răng nghiến lợi trừng mắt Chương Nhất Cách, Trần Diễm yếu ớt nhắc:

“Các trai , cãi tới bao giờ? Người mất kìa.”

Giang Khắc giật , đầu , đúng là thấy bóng dáng Đường Diệc Ninh cả.

Chương Nhất Cách thì rời . Trước khi cô còn hiệu bằng ánh mắt với , ý bảo giữ chân Giang Khắc .

Giang Khắc cổng, thấy bóng dáng màu trắng lướt qua. Anh xách túi thể thao, lập tức chạy theo. Hành động khiến Chương Nhất Cách sững .

Đường Diệc Ninh cô thích “cẩu tặc ” suốt 6 năm, nhưng thích cô, từng thừa nhận cô là bạn gái. Nhìn bóng dáng Giang Khắc lao trong mưa như bay, Chương Nhất Cách nghĩ thầm:

Lạ thật, "cẩu tặc " rõ ràng nhiệt tình như lửa cơ mà…

Đường Diệc Ninh bật ô, nhanh trong mưa lớn.

Cô vẫn đang mặc áo thun của Giang Khắc. Đi đến ngã tư, cô giơ tay vẫy xe nhưng trời mưa xe ít, đành rút điện thoại gọi xe công nghệ.

Không kịp tàu điện ngầm xe buýt, cô chỉ rời khỏi nơi càng nhanh càng .

Một bóng áo lam lao tới bên cạnh cô, bước chân mạnh mẽ khiến nước bẩn b.ắ.n tung tóe, bẩn chiếc váy trắng cô đang mặc.

Toàn Giang Khắc ướt sũng, túm lấy cánh tay cô, lớn tiếng hỏi:

“Em chạy gì chứ?!”

Chiếc ô trong tay cô đẩy , mưa rơi thẳng lên . Cô chẳng còn sức giằng co với nữa, giãy cũng thoát, chỉ đành kéo như một con cá c.h.ế.t.

“Anh rốt cuộc gì?!” Cô gào lên trong mưa, “Anh giờ bao giờ dây dưa như ! Buông tha em !”

Giang Khắc mặt lạnh như tiền, gì, cứ thế kéo cô về phía bãi đỗ xe. Cô loạng choạng bước theo, phát hiện , liền chậm nhưng vẫn buông tay.

Đến bên xe, mở cửa ghế phụ, đẩy cô tự ghế lái.

Hai đều lấm lem: thì ướt sũng, thì bùn đất dính đầy. Giang Khắc vẫn mặc đồng phục và giày đá bóng. Anh lau mặt, đeo kính lên nghiêng giúp Đường Diệc Ninh thắt dây an , đó mới khởi động xe với vẻ mặt vô cảm.

Đường Diệc Ninh gì, chỉ lặng lẽ xe lao trong màn mưa. Tới một ngã tư đèn đỏ, cô bỗng nhận đang lái thẳng chứ rẽ trái về hướng nhà . Lưng cô lập tức căng cứng:

“Anh định đưa em ? Em về nhà!”

Rẽ trái mới là về nhà. Lái thẳng là đến chung cư của Giang Khắc. Đường Diệc Ninh chắc chắn đến nơi đó. Cô gào lên:

“Dừng xe! Em xuống xe!”

Giang Khắc thật định đưa cô về chung cư. thấy phản ứng mạnh mẽ của cô, chùng lòng, :

“Giờ tiện đầu. Tới ngã tư phía sẽ rẽ.”

Đường Diệc Ninh im lặng, chăm chăm phía . Đến ngã tư kế tiếp thấy rẽ trái, cô mới thả lỏng , ngả ghế.

Xe chạy từ phía tây thành phố sang phía đông, khu dân cư cũ, Giang Khắc bắt đầu hỏi cô chỉ đường.

Đường Diệc Ninh chua chát :

“Sáu năm , mà còn em ở .”

Giang Khắc: “……”

Anh chỉ cô sống gần cầu Văn Hưng, cụ thể là khu nào thì rõ.

“Anh chuyển nhà năm , gần trường hai , gần công ty ba . Mỗi chỗ em đều đến vô . từng đến nhà em đón đưa, một cũng .”

Giang Khắc gì. Lúc học gì, khi đó cô chỉ sống ở ký túc hoặc nhà trọ rẻ tiền. khi nghiệp, cô sống và việc ở phía đông thành phố, mỗi đến gặp băng qua cả thành phố. Anh bao giờ nghĩ đến chuyện đó cực khổ , cũng từng đón cô từ khu Văn Hưng, cùng lắm chỉ đưa đón cô ở trạm bảo khoa.

Khi xe đến khu dân cư Tân Thôn gần cầu Văn Hưng, mưa cuối cùng cũng tạnh. Giang Khắc tấp xe lề, qua kính chắn gió thấy một dải cầu vồng hiện trời.

Đường Diệc Ninh cũng thấy, cảnh tượng mộng mị và lãng mạn, nhưng khiến lòng cay đắng.

Cô cởi áo thun của Giang Khắc , gấp gọn :

“Cảm ơn đưa em về. Áo giặt giúp . Em đây, tạm biệt.”

Cô định mở cửa xe, Giang Khắc túm lấy tay cô, kéo cô trở .

Đường Diệc Ninh mệt mỏi :

“Giang Khắc, hôm nay rốt cuộc ? Muốn gì thì hết . Em mệt , em về nhà.”

Giang Khắc thẳng mắt cô, giọng trầm:

“Đường Diệc Ninh, chúng kết hôn .”

Đường Diệc Ninh: “…………”

“Anh điên ? Anh đang ?” Đường Diệc Ninh cảm thấy như đang ảo giác, theo kịp tư duy của Giang Khắc, “Chúng chia tay ! Không còn quan hệ gì nữa! Kết hôn cái gì chứ? Anh chẳng ghét kết hôn ?”

“Bây giờ thì .” Giang Khắc nghiêm túc cô, “Chẳng em kết hôn ? Đừng xem mắt nữa, lấy . Chúng cùng mua nhà, cùng tên, cùng sống chung. Sau tiền điện nước lo, chi tiêu sinh hoạt cũng lo, tiền lương em cứ giữ cho riêng . Thế nào?”

Đường Diệc Ninh: “???”

Cô thật sự nên biểu cảm thế nào nữa, thế giới thật quá hoang đường. Hai một phút, Đường Diệc Ninh mới vươn tay bẻ tay Giang Khắc: “Anh đang mơ giữa ban ngày !”

Giang Khắc : “Anh cần em trả lời ngay , chuyện quan trọng mà, em thể về nhà bàn với ba .”

“Bàn cái đầu á! Anh xem em là gì hả?!” Đường Diệc Ninh tức bốc hỏa, “Muốn gặp thì gặp, thì bảo bận! Bình thường thì quan tâm, đến khi ngủ với em thì mới nhớ đến em! Mấy cái đó em còn nhịn , coi như là bạn tình , vui vẻ qua ngày! Em cũng thiệt gì. kết hôn? Anh mơ còn nên mơ đến chuyện đó! Anh đừng mơ giữa ban ngày nữa!”

“Anh từng coi em là bạn tình!” Giang Khắc cũng nổi cáu, “Chẳng lẽ em luôn coi là bạn tình ?”

“Không bạn tình thì là gì? Chính miệng , là gì? Là gì?!” Đường Diệc Ninh tức tối đẩy mạnh n.g.ự.c , từng cái một. Cô thật sự bổ não để xem trong đầu chứa cái gì, “Giang Khắc! Anh rốt cuộc kết hôn là gì ? Sao thể nghĩ cái ý tưởng hoang đường ? Có cần đến bệnh viện tâm thần khám đầu óc hả?!”

“Hoang đường ?” Giang Khắc thấy . Anh suy nghĩ kỹ , cảm thấy đây là một giải pháp đôi bên cùng lợi, “Chính em kết hôn mà. Bây giờ em xem mắt, gặp mấy chẳng quen gì cả. Còn với em thì hiểu rõ ràng. Em lấy , chúng mua nhà mới, sống cùng , chẳng ?”

Đường Diệc Ninh thật tát cho hai cái, nhưng cố nén xuống, nghiến răng hỏi một câu: “Giang Khắc, yêu em ?”

Giang Khắc sững .

“Anh yêu là gì ?” Đường Diệc Ninh tiếp tục hỏi, “Mấy năm nay, khi chúng liên lạc thường xuyên, từng nhớ đến em ? Có chia sẻ với em chuyện thú vị trong đời, kể cho em chuyện lo lắng ? Có từng nghĩ đến việc dẫn em gặp bạn bè, đồng nghiệp của ? Khi gặp em, ngoài chuyện ngủ với em, rung động ? Có từng vì em vui buồn mà cảm xúc đổi ? Trời trở lạnh, giao mùa, từng nghĩ nhắc em mặc thêm áo, mang dù, cẩn thận cảm ? Dịp lễ, nghỉ phép, từng nghĩ đến chuyện cùng em du lịch, dạo cho nhẹ lòng ? Sinh nhật, Valentine, Thất Tịch, từng cùng em trải qua ? Có từng nghĩ đến việc tặng quà cho em, dẫn em xem phim, ăn tối lãng mạn ?”

Giang Khắc: “……”

“Anh từng, từng những suy nghĩ đó.” Đường Diệc Ninh càng càng buồn, càng càng giận, “Anh chỉ với em: Đừng tiêu tiền linh tinh, để dành tiền ! Ít mua quần áo, mỹ phẩm , đừng ăn ngoài nhiều! Như thế là lỗ vốn! Sáu năm! Em đăng cái gì mạng xã hội, từng thả một cái like! Cả b.a.o c.a.o s.u cũng tiếc tiền mua loại !”

Giang Khắc cô mắng đến câm nín, thêm lời nào.

Lồng n.g.ự.c Đường Diệc Ninh phập phồng ngừng, gương mặt đỏ bừng vì kích động. Cơn bộc phát thật sự sảng khoái, cô hết những điều chất chứa trong lòng suốt bao năm. cô vẫn cho “cô yêu ”, vì cô mắng thậm tệ như , nếu bây giờ thừa nhận là yêu, thì chẳng vấn đề về đầu óc là cô ?

Giang Khắc tháo kính , mặt kính mờ sương vì nhiệt độ cơ thể tăng cao. Anh dùng vạt áo lau kính, khẽ khàng giải thích: “Em cảnh nhà mà, để dành tiền là để mua nhà.”

“Em , em hết.” Đường Diệc Ninh mở cửa xe, Giang Khắc ngăn cô . Cô cầm túi xách và ô bước xuống xe, đầu :

“Em ngăn cản mua nhà, cứ mua thoải mái! đừng mơ mộng chuyện kết hôn nữa, chúng dứt khoát ! Giang Khắc, cho rõ: Em tuyệt đối, tuyệt đối sẽ kết hôn với một ích kỷ, hề yêu em như .”

Cô đóng sầm cửa xe, chạy về phía cổng khu chung cư, bước chân vội vàng, như thể đang chạy trốn khỏi một tai nạn. Giang Khắc trong xe theo bóng cô, lòng ngổn ngang yên.

Phía , cầu vồng vẫn còn đó, bảy sắc rực rỡ uốn cong giữa bầu trời xanh thẫm mưa. Giang Khắc hạ cửa kính xe, châm một điếu t.h.u.ố.c, đầu về phía cổng khu chung cư nữa — nơi , từ lâu còn bóng dáng Đường Diệc Ninh.

________________________________________

Tác giả lời :

Tiểu Giang: Cầu hôn từ chối, tâm trạng rầu rĩ, hôm nay màn kịch nhỏ , hừ! 

Loading...