Cô Đường đã kết hôn chưa sinh con - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-03-24 09:19:57
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đường Diệc Ninh vội bước trạm tàu điện ngầm, mà chọn nghỉ quảng trường nhỏ.
Trên quảng trường mấy cô bác đang nhảy múa theo nhạc, âm thanh của ai cũng át tiếng , hết đợt đến đợt khác vang vọng ầm ĩ, khiến tai Đường Diệc Ninh cũng ù .
Cô khẽ xoay vai, mắt vô hồn về phía . Trong tầm mắt xuất hiện một đôi tình nhân trẻ, họ nắm tay bước qua quảng trường, tranh cãi. Cô gái ngẩng cao cằm lớn chút ngượng ngùng, trai thì dang tay ôm lấy vai cô.
Một khung cảnh bình thường như , khiến khoé mắt Đường Diệc Ninh cay xè.
Cô lừa dối vị "" , cô thật sự từng yêu ai, từng bạn trai, từng hẹn hò. Những chuyện như xem phim, du lịch, dạo công viên… cô từng trải qua với một con trai nào. Cô cũng từng cùng ai tổ chức sinh nhật, đón Valentine Giáng Sinh. Cô từng nhận món quà chính thức nào từ họ, từng gặp bạn bè của đối phương, càng giới thiệu họ với bạn bè của , chứ đừng đến cha hai bên.
Người phú ông nuôi chim hoàng yến thì giấu thật kỹ, Đường Diệc Ninh nghĩ, mối quan hệ giữa cô và Giang Khắc rốt cuộc là gì? Cô còn thua cả chim hoàng yến nữa .
Suốt 6 năm, chẳng ai bên cạnh Giang Khắc đến sự tồn tại của cô. Còn những bên cạnh cô, ai đến Giang Khắc thì đều chỉ chê bai: nào là ích kỷ, nào là keo kiệt.
— Đã đến lúc bắt đầu một cuộc sống mới .
Mấy tháng gần đây, ý nghĩ cứ lặp lặp trong đầu Đường Diệc Ninh.
Chấm dứt thôi. Sáu năm cũng ngắn, đủ để thấu một con .
Cô chia tay sẽ đau, nhưng cô còn là cô gái mười tám tuổi ngây thơ năm nào. Càng ôm hy vọng, càng gì. Cứ duy trì mối quan hệ , năm năm sáu năm sẽ tiếp thành bảy tám, chín mười năm.
Mối quan hệ giữa cô và Giang Khắc, mãi mãi sẽ bước tiến nào.
Nghĩ tới đó, lòng Đường Diệc Ninh chỉ còn tuyệt vọng. Cô còn trẻ như , thể tiếp tục dây dưa trong một mối quan hệ mập mờ, tên, tương lai như thế nữa.
—
Cô bắt tàu điện ngầm trở về nhà, từ Tây sang Đông, một nữa băng qua cả thành phố. Khi về đến nơi thì gần 10 giờ tối.
Nhà cô ở khu Văn Hưng Kiều, phía Đông thành phố. Khu dân cư cũng mang tên Văn Hưng Kiều Tân Thôn, căn hộ của họ ở tầng ba, hai phòng, xây từ cuối những năm 90 — nay là một khu tập thể cũ kỹ.
Đường Diệc Ninh giày bước nhà, mùi t.h.u.ố.c Bắc quen thuộc quanh năm tan vẫn phảng phất trong khí. Chưa bao lâu, Vi Đông Dĩnh — cô, mặc áo ngủ, lê dép bước khỏi phòng, mặt đầy hứng thú hỏi:
"Con về trễ , chơi với hả?"
Đường Diệc Ninh trả lời :
"Mẹ, con đến nơi cũng hơn 7 giờ , chỉ ăn một bữa cơm thôi. Trên đường về cũng mất hơn một tiếng nữa."
"Vậy đưa con về ?" Vi Đông Dĩnh hỏi tiếp, "Ấn tượng thế nào? Cậu chứ?"
Đường Diệc Ninh đáp:
"Không hợp. Con từ chối ."
Vi Đông Dĩnh theo cô, hỏi dồn:
"Sao thế? Dì Mẫn điều kiện lắm mà."
Đường Diệc Ninh ngẫm nghĩ đáp:
"Mai hỏi dì , con nữa."
Vi Đông Dĩnh lầm bầm vài câu hỏi tiếp, sang hỏi con ăn khuya . Cô ăn, thế là hai con giải tán tại phòng khách, thì phòng ngủ, thì tắm.
Từ khi trường , trừ những kỳ nghỉ dài, Đường Diệc Ninh chỉ về nhà cuối tuần, ngủ một hoặc hai đêm. Những lúc bận rộn, cuối tuần cô còn tăng ca, khi mấy tuần liền về. Lâu dần, cô là Vi Đông Dĩnh và ba là Đường Lỗi Phong cũng quen với điều đó, còn càm ràm như nữa.
Sau khi tắm xong, Đường Diệc Ninh trở về phòng lên giường. Cô thấy vị "" gửi nhiều tin nhắn WeChat, lời lẽ chân thành, xin và giải thích.
Cô trả lời, thẳng tay xoá liên lạc.
Cô lên trần nhà trống rỗng, trong đầu hiện lên câu mà đó từng đầy lý lẽ:
" mong một mối tình tâm ý, thuần khiết vẩn đục."
Bệnh thần kinh.
Cả hai bạn gái cũ của đều là quỷ ?
Đường Diệc Ninh thầm mắng một câu trong lòng, cuộn trong chăn bắt đầu xem phim.
Hôm là Chủ Nhật thứ hai của tháng 5, cũng chính là Ngày của Mẹ. Đường Diệc Ninh khỏi nhà trong tiếng càm ràm của cô – Vi Đông Dĩnh – để gặp hội bạn đại học.
Cô học đại học ở Tiền Đường, là sinh viên một trường đại học công thương tầm trung – Tiền Đường Công Thương Đại Học, chuyên ngành Kinh tế và Thương mại Quốc tế.
Mấy năm gần đây, ngành ngoại thương còn dễ . Nhiều bạn học chuyển nghề. Công việc hiện tại của Đường Diệc Ninh xem như vẫn còn đúng chuyên ngành.
Năm nghiệp, cô từng thực tập tại một công ty ngoại thương trong thành phố, chuyên xuất hàng sang các nước Nam Mỹ. Giờ giấc lệch lạc lung tung, tiếng Anh thì dùng nhiều, cô trụ nên nghỉ, cuối cùng ở Khải Huân.
Lương ở Khải Huân cao cũng thấp, nhưng bao ăn bao ở, chỉ cần tiêu xài tiết kiệm là thể để dành tiền.
Hai bạn đại học của cô – Phan Lôi và Ngô Đan Na – bao giờ hiểu nổi việc cô nhất định tiết kiệm tiền. Gia đình cô đúng là khó khăn, nhưng cũng đến mức quá nghèo. Mọi đều là con gái ngoài hai mươi, khác thu nhập vạn mỗi tháng còn tiêu xài như nước, ngày nào cũng ăn mặc trau chuốt, chỉ Đường Diệc Ninh là quanh năm mặc vài bộ đồ, nhờ gương mặt mà gồng gánh . Một năm lương thưởng tổng cộng sáu, bảy vạn, cô vẫn thể tiết kiệm năm vạn – thật sự là hà tiện thành tinh.
Ví dụ như ăn, Ngô Đan Na dùng mã giảm giá đặt suất ăn ba 128 tệ, còn đưa thẳng hóa đơn cho Đường Diệc Ninh thì cô mới chịu tới.
Phan Lôi vui nổi, ngắm móng tay thủy tinh mới xong "vô tình" khoe nhẫn kim cương to tướng ở ngón áp út tay trái, bĩu môi :
"Ta mời các uống chiều ở Ritz-Carlton, hai chịu , đúng là nể mặt gì cả."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-duong-da-ket-hon-chua-sinh-con/chuong-2.html.]
Đường Diệc Ninh chỉ , gì.
Phan Lôi sinh trong gia đình giàu , khi nghiệp đại học thì chẳng việc gì, danh nghĩa là "freelancer", nhưng thực chất là cả ngày ăn chơi, yêu đương. Bạn trai cô còn giàu hơn nữa, và cô cũng giấu giếm gì, thẳng rằng mỗi tháng tiêu vặt vài vạn, thỉnh bạn du lịch cũng chẳng tiếc. Đường Diệc Ninh từng đồng ý, cô nợ gì Phan Lôi cả.
Ngô Đan Na thì giữa, khó xử. Cô Phan Lôi sang Đường Diệc Ninh, thở dài trong lòng.
Lúc mới nhập học, ai cũng là nữ sinh mộc mạc, giản dị. Khi đó, đều công nhận Đường Diệc Ninh xinh nhất, theo đuổi cô cũng nhiều hơn Phan Lôi. Ai mà ngờ sáu năm trôi qua, mỗi rẽ một hướng khác .
Ngô Đan Na Đường Diệc Ninh nữa, nghĩ bụng: Cô thua là thua vì tên Giang .
Ba cô gái ăn trò chuyện. Phan Lôi như thường lệ chính giữa, thao thao bất tuyệt kể về lễ cưới sắp tới với bạn trai – tổ chức tháng 10 – và mời hai còn phù dâu.
"Phiền c.h.ế.t , chẳng chọn nơi nào để tuần trăng mật nữa." Phan Lôi chống cằm, hàng mi dài cong v.út nhấp nháy, vẻ mặt đầy "ưu sầu". "Châu Âu thì gần hết , Nhật Bản thì gần quá, Úc thì xa, Dế Mèn cứ đòi Hawaii – tên cũ kỹ c.h.ế.t, mỗi Hawaii!"
"Dế Mèn" là biệt danh bạn trai cô – họ Hề, tên Văn Soái. Biệt danh theo từ nhỏ đến lớn, bạn bè hầu như chẳng ai gọi tên thật.
Ngô Đan Na và Đường Diệc Ninh chỉ chuyên tâm ăn uống, chen . Họ từng nước ngoài, cũng chẳng góp ý gì.
Cả hai bàn đến chuyện công việc, vì Phan Lôi thích mấy chuyện khổ cực cả tháng chỉ kiếm vài ngàn. Cô thích chuyện tình yêu, tám chuyện khác.
"À đúng ." Phan Lôi như chợt nhớ . "Dạo tớ chơi với Dế Mèn, quen mấy bạn của , trong đó một họ Chung, điều kiện khá , chia tay bạn gái cũng hơn một năm , giờ tìm bạn gái mới. Hai ai hứng thú?"
Ngô Đan Na liếc Đường Diệc Ninh, cùng sang Phan Lôi. Cô :
"Phú nhị đại hả? Tớ chịu nổi, là giới thiệu cho Ninh Ninh , cô xinh hơn."
Đường Diệc Ninh nghĩ ngợi gì liền lắc đầu: "Tớ cần."
"Sao cần?" Phan Lôi nũng nịu, "Mấy đừng thành kiến với phú nhị đại. Dế Mèn của tớ chẳng tuyệt ? Tớ hỏi , họ Chung đó thật thà, từng chơi bời. Dế Mèn bao giờ chơi bời, bạn cũng !"
Đường Diệc Ninh : " Dế Mèn bao nhiêu bạn, chắc thật sự như ? Cậu mới quen họ bao lâu chứ."
"Biết chứ!" Phan Lôi chỉ mắt , "Tớ chuẩn! Bao nhiêu theo đuổi tớ, cuối cùng tớ chọn đúng Dế Mèn. Các tin mắt của tớ chứ. Người , tớ đời nào giới thiệu cho bạn !"
Đường Diệc Ninh im lặng.
Phan Lôi vẫn buông tha: "Này Đường Tiểu Ninh, ánh mắt thật sự tệ quá, để ý Giang Khắc chứ? Hắn ngoài cái mặt thì cái gì? Tớ thấy ai keo kiệt với con gái như !"
Ngô Đan Na chỉnh : "Giang Khắc chỉ keo kiệt với con gái, còn keo kiệt với cả bản mà."
Đường Diệc Ninh vẫn im lặng ăn.
Phan Lôi dí ngón tay cô: "Đường Diệc Ninh, đừng là đến giờ vẫn còn thích đấy nhé? Tốt nghiệp hai năm , cái hố lửa đó còn nhảy ?"
"Không , gì ." Đường Diệc Ninh đáp, giọng chột . "Lâu liên lạc."
Phan Lôi tức giận: "Không liên lạc cái đầu ! Chưa kéo danh sách đen nữa hả?!"
Đường Diệc Ninh vội chuyển chủ đề, bắt đầu xem mắt. Phan Lôi lúc mới nguôi giận.
Cô bắt đầu dạy đời: "Tớ với các , chuyện tìm bạn trai cứ chờ duyên phận, kế hoạch, mục tiêu rõ ràng! Phải gì, đặt thứ tự ưu tiên!"
Cô giơ ngón tay đếm: "Ví dụ như điều kiện gia đình, công việc, chiều cao, ngoại hình, cân nặng, học vấn – cái nào quan trọng nhất, cái nào thứ yếu, cứ liệt kê . Muốn tìm kiểu nào thì nhắm trúng mục tiêu. Một thì tìm hai, ba, thì tìm năm, mười. Phải dày mặt, gan lớn – sẽ tìm hợp. Như tớ đây, tìm Dế Mèn!"
là như . Hề Văn Soái xuất giàu , con một, tính tình hiền lành, tiêu tiền hào phóng. Ngoại trừ việc cao 1m65, nặng cũng 165 cân, thì chẳng gì để chê.
Phan Lôi sang mắng Giang Khắc, đầy căm phẫn: "Cái tên Giang c.h.ế.t tiệt , trai thì gì? Vì mà vận đào hoa của chặn hết! Hồi đại học bao nhiêu theo đuổi , ai cũng hơn Giang Khắc cả! Sao chọn ? Lãng phí trắng bốn năm thanh xuân!"
— Không chỉ bốn năm , sắp sáu năm đấy.
Đường Diệc Ninh thầm nghĩ.
Thật , Giang Khắc cũng tệ như họ . Đường Diệc Ninh dám phản bác. Phan Lôi thích mắng Giang Khắc, nếu cô phản bác thì Phan Lôi nổi giận hơn.
"Phải, ." Đường Diệc Ninh gật đầu, "Tớ bắt đầu xem mắt , đừng mắng nữa."
Sau khi ăn xong, ba chia tay cửa nhà hàng. Phan Lôi chiều nay thử váy cưới với Dế Mèn, leo lên chiếc Ferrari rời . Ngô Đan Na thì cùng Đường Diệc Ninh bộ đến trạm tàu điện ngầm.
Cả ba còn thiết như thời đại học. Sau khi trường một năm, họ chỉ gặp bốn, năm , đặc biệt là Phan Lôi – cuộc sống của cô giờ như bước từ tiểu thuyết ngôn tình giàu sang, mức độ xa hoa mà Đường Diệc Ninh và Ngô Đan Na khó tưởng tượng nổi.
Trên đường, Đường Diệc Ninh nhận một tin nhắn WeChat.
Là Giang Khắc.
【Giang Cẩu Cẩu】: Tối nay về xưởng sáng mai? Nếu sáng mai thì tối qua chỗ nhé?
Đường Diệc Ninh vô thức c.ắ.n môi , suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn trả lời một chữ:
【Đường Diệc Ninh】: Được.
Cô thật sự chuyện rõ ràng với Giang Khắc. Cứ dây dưa mãi như cũng cách. Bên vẫn liên tục giữ liên lạc, còn cô thì thể an tâm mà tiếp tục chuyện xem mắt.
_________________________________________
Lời tác giả:
Tiểu Giang: Tuy lên sân khấu, nhưng c.h.ử.i suốt = =