Cô Đường đã kết hôn chưa sinh con - Chương 20

Cập nhật lúc: 2026-03-24 15:06:56
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đường Diệc Ninh về đến nhà, Vi Đông Dĩnh thấy con gái ướt sũng, liền kinh ngạc hỏi:

“Sao nông nỗi ? Con chẳng mang dù ?”

Đường Diệc Ninh kéo nhẹ váy ướt sũng, khẽ đáp:

“Bị xe tạt bùn.”

Vi Đông Dĩnh lấy khăn lông đưa con lau , ngó lên đồng hồ treo tường, hỏi:

“Sao về sớm thế? Thi đấu xong ?”

“Mưa to quá nên tạm hoãn.” Đường Diệc Ninh mệt lạnh, đón lấy khăn, , “Mẹ, con tắm cái .”

Đứng vòi sen, để mặc dòng nước ấm xối lên mặt, cô cứ ngỡ sẽ . từ lúc bước chân khỏi sân bóng đến tận giờ, cô vẫn rơi một giọt nước mắt. Cảm xúc duy nhất tràn ngập trong lòng đau buồn, mà là tức giận – giận đến tột cùng.

Đường Diệc Ninh hơn một tháng qua Giang Khắc trải qua chuyện gì. Anh gọi điện, cũng nhắn WeChat – biến mất khỏi cuộc sống cô. Gặp hôm nay chỉ là tình cờ, mà trong tình huống như thế, đột nhiên nhắc đến chuyện kết hôn?

Chẳng lẽ chỉ vì cô từng xem mắt với Chương Nhất Cách? Không đến mức chứ? Giang Khắc kiểu dễ xúc động như , luôn quá lý trí.

Ham chiếm hữu, tranh thắng, kiểm soát, thể hiện… Những thứ đó , hoặc thì cũng chẳng dành cho cô – mà là dành cho đồng tiền.

“Có bệnh thật .” Cô tìm từ nào thích hợp hơn để diễn tả hành động kỳ quái của hôm nay, nghĩ nghĩ , chỉ còn hai chữ: “Tâm thần.”

________________________________________

Sáng hôm , Đường Diệc Ninh đúng giờ như thường lệ.

Sau cuộc họp đầu tuần của phòng nghiệp vụ, chị Bành Ngọc vẫy tay gọi cô:

“Tiểu Đường, qua đây, chị chuyện với em.”

Cô theo chị sân nhỏ phòng – nơi mà hơn một tháng , chị từng đưa cô đến “đào tạo đặc biệt”. Lần , chị Bành rạng rỡ báo một tin vui: Giám đốc phòng nghiệp vụ đồng ý cho Đường Diệc Ninh chuyển sang bộ phận kinh doanh chính thức.

“Bắt đầu từ tháng Bảy, em sẽ một vòng thử việc nữa.” Chị Bành , “Phòng nhân sự sẽ thông báo điều chuyển. Từ ngày 1/7, lương và phúc lợi của em sẽ tính theo tiêu chuẩn của nhân viên kinh doanh. Lương thử việc sẽ thấp hơn một chút, em thấy chứ?”

Đường Diệc Ninh cố nén xúc động, gật đầu lia lịa:

“Dạ ! Em đồng ý!”

Chị Bành thở dài:

“Thực chị hài lòng khi việc với em, giờ đào tạo trợ lý mới. Mấy hôm tới em cứ bàn giao công việc cho Tiểu Hà , chờ trợ lý mới nhận việc thì hướng dẫn thêm cho cô . Dù em vẫn ở trong công ty, cũng dễ hỗ trợ.”

Đường Diệc Ninh lập tức đồng ý. Chị Bành vỗ vai cô, tiếp:

“Tháng Bảy và Tám chị sẽ dẫn em theo các chuyến công tác. Sau hai tháng là em nắm cơ bản cách việc với khách hàng thôi.”

“Cảm ơn chị Bành! Em nhất định sẽ cố gắng hết sức!” Đường Diệc Ninh thật sự vui, tâm trạng từng Giang Khắc rối tung bỗng chốc gột rửa sạch sẽ – đúng kiểu tâm hoa nở rộ, tràn đầy hi vọng tương lai.

________________________________________

Cùng thời điểm đó, trong văn phòng Phong Thắng Khoa Học Kỹ Thuật, tin đồn về Giang Khắc đang lan truyền rầm rộ.

Những chứng kiến cảnh tượng “hai nam tranh một nữ” hôm liên tục đồng nghiệp vây quanh truy hỏi:

“Tin đồn là thật ? Giang Khắc thật sự đang yêu một cô gái?”

Triệu Hải Đào kể với mấy em trong nhóm:

“Hôm đó á, Giang Khắc như ma nhập, một một lao thẳng tới khu chuẩn của Nghĩa Gia, suýt chút nữa là đ.á.n.h với ! Nếu bọn đến kịp, chắc lên báo !”

Mọi đều há hốc mồm. Là Giang Khắc đấy! Người nổi tiếng tằn tiện trong công ty đến mức còn gì để bóp, gay? Lại còn thích con gái? Mà còn tình địch nữa chứ!

“Cậu trai bên phía Nghĩa Gia cũng trai lắm.” Trần Diễm – nhân viên nhân sự duy nhất ở đây chuyên hóng chuyện – kể với đám nữ đồng nghiệp đang vây quanh, “Khác kiểu với Giang Khắc nha. Giang Khắc trông lạnh lùng, cứng rắn, còn thì dịu dàng, lên ấm áp cực luôn, đúng kiểu tớ thích !”

Lộ Lộ tò mò hỏi: “Cô gái đó xinh ?”

“Xinh! Rất xinh!” Trần Diễm khoa tay múa chân, “Mặt nhỏ nhắn, mắt to tròn, cao và gầy, da thì trắng lắm!”

“Nếu là cô , chắc chắn chọn Giang Khắc .” Một chị kế toán chen , “Từ nhỏ dạy con trai : đàn ông thì rộng rãi, dù là tiêu tiền cư xử, đều hào sảng! Kiểu đàn ông tính toán như Giang Khắc, từng gặp qua, con gái nào mà chịu cho nổi?”

Lộ Lộ bĩu môi: “Giang Khắc hợp với mấy bà già lắm tiền .”

“Chuẩn luôn!” Mấy chị em thi phụ họa, “Đó mới là điểm đến lý tưởng của !”

với các bà già thì 25, 26 tuổi già ?” Trần Diễm gian, “Nghe các chị đại chỉ thích trai tầm 20, ngoan ngoãn, dễ bảo. Giang Khắc mà đưa cái tính khí đó , chắc các bà đạp xuống giường!”

Cả đám phá lên . Hóng chuyện đúng là quá vui!

Trong khi đó, nhân vật chính – Giang đang gõ code ở công ty, chẳng nổi chút nào.

Quầng thâm mắt rõ ràng, tối qua chắc chắn mất ngủ. Trong lúc việc cứ vài phút là chạy ban công hút t.h.u.ố.c, mấy đồng nghiệp nam thấy sắc mặt thì chẳng ai dám đến gần.

Triệu Hải Đào thấy , mang cho một lon cà phê, dỗ dành:

“Khắc , đời thiếu gì cỏ xanh…”

Giang Khắc nhận lon cà phê, một lời, chỉ liếc một cái khiến Hải Đào sợ quá chạy mất dép.

Anh tháo kính xuống, bóp mũi xoa mặt. Buồn ngủ thì thôi, quen . Vấn đề lớn nhất hiện tại là mệt mỏi trong lòng. Kể từ khi gặp Đường Diệc Ninh, mới thật sự hiểu thế nào là mệt cả tinh thần lẫn thể xác.

Anh thật sự hiểu nổi, tại Đường Diệc Ninh từ chối lời cầu hôn của . Bao năm qua, hai ở bên . Trước kết hôn còn cô , nên họ chia tay. Giờ sẵn sàng kết hôn, thì cô đồng ý.

Cô hỏi : “Anh yêu em ?”

Giang Khắc bao giờ nghĩ Đường Diệc Ninh quan tâm đến cái gọi là “tình yêu” – thứ vô hình sinh từ dopamine.

Anh từng một bài : dopamine thể tiết mãi, nó đỉnh, đáy. Khi lượng dopamine giảm xuống, tình yêu cũng tan biến. Ai thể mãi mãi giữ tình cảm nồng nhiệt với một ? Bao nhiêu vụ ngoại tình, chia tay, ly hôn... chẳng là bằng chứng sống?

So với thứ tình yêu do hormone chi phối, chi bằng tin một căn nhà thật sự, ghi tên hai xóa cũng khó. Đó mới là ràng buộc bền vững nhất.

Giang Khắc học ngành công nghệ, là lập trình viên, gì cũng theo logic, chẳng bao giờ cư xử cảm tính.

Với những lời “buộc tội” của Đường Diệc Ninh, thật thể từng cái phản bác, nhưng lúc đó , vì cô đang giận, chẳng lẽ ngu đến mức đổ thêm dầu lửa?

Thứ nhất, về chuyện “chia sẻ chuyện vui, kể hết điều lo”.

Chuyện đó gặp mặt cũng mà, thường ngày cách xa , gì cũng chẳng ích gì. Lúc gặp thì họ vẫn kể công việc, sinh hoạt gần đây, cấp , đồng nghiệp của , nhạt nhẽo?

Thứ hai, về “gặp gỡ bạn bè, đồng nghiệp và nhà”.

Đùa , chính còn tụ họp với đồng nghiệp, bạn thì chỉ Vưu Đạt, gì để giới thiệu? Còn nhà thì càng khỏi bàn – cô chẳng cảnh gia đình ?

Thứ ba, về “ngoài chuyện giường chiếu, rung động ?”, vì cô vui buồn mà đổi cảm xúc ?”

Có, tất nhiên là . Anh AI! Cô cảm nhận ?

Cứ mỗi cô đến chơi, tâm trạng đều hơn, bữa ăn cũng phong phú hơn hẳn! Mấy món đó ngày thường chẳng bao giờ mua.

Thứ tư, về “nhắc nhở mặc thêm áo, mang ô, cẩn thận cảm lạnh”.

Làm ơn , đều là lớn ăn học, chuyện cơ bản mà còn nhắc?

Thứ năm, về “du lịch, lễ Tết, tặng quà, xem phim, ăn tiệc”.

Đường Diệc Ninh mà cũng nghĩ tới mấy chuyện , Giang Khắc thấy bất ngờ. Anh cứ tưởng hai đạt sự đồng thuận.

Lương nhiều, mới nghiệp năm đầu hơn 20 vạn, giờ cũng chỉ lên 36 vạn thuế, trong đó 8 vạn là thưởng cuối năm. Sau khi trừ bảo hiểm, thuế… mỗi tháng nhận về đến 20.000.

Anh chọn đầu tư ngắn hạn, ít rủi ro, vì cần lúc nào là tiền giao tiền cọc. Không dám đầu tư cổ phiếu quỹ, chỉ sợ “kẹt vốn”.

Không gì gọi là “tài sản từ trời rơi xuống”, nên đủ tiền cọc sớm, chỉ còn cách thắt lưng buộc bụng. Mấy trăm chỗ , mấy ngàn chỗ – cái nhà đó chẳng đến bao giờ mới mua nổi!

Giang Khắc uống một hớp cà phê, lửa giận bốc lên, “rầm” một tiếng đặt mạnh lon cà phê xuống bàn cả đồng nghiệp bên cạnh giật thót.

Anh nhớ tới chuyện thứ sáu – chuyện mua b.a.o c.a.o s.u giảm giá!

Ai mua b.a.o c.a.o s.u khuyến mãi là ? Website giảm giá thì mua thôi, dùng quá hạn! Mấy cái loại đó dùng thấy hợp nhất!

Sự thật chứng minh, mua đồ tính xa! Cô , chẳng thèm báo . Anh mua nhiều như thế còn dùng hết!

________________________________________

Trận chung kết của giải bóng đá bảy giữa các công ty xếp chiều thứ Bảy tuần . Đường Diệc Ninh với Chương Nhất Cách là , thật sự thể đến cổ vũ cho .

Chương Nhất Cách thừa đây chỉ là cái cớ. Chẳng Đường Diệc Ninh , vì đối thủ trận là Giang Khắc – đ.á.n.h c.h.ế.t cô cũng gặp mặt nữa.

Chiều thứ Bảy, Đường Diệc Ninh xe buýt về Tiền Đường. Trên đường, cô nhận vài tin nhắn WeChat từ Chương Nhất Cách:

【 Chương Nhất Cách 】: Thi đấu xong , bọn thua 1:2 [ lớn]

【 Chương Nhất Cách 】: Hôm nay Giang lên sân như thần nhập, một trấn thủ cả khung thành, nghìn phá nổi! Anh còn sút quả nào, tụi nó thì tự đá phản lưới nhà. Giang mắng hậu vệ bên đó đá phản mà còn tưởng sắp tới nơi ! [ đểu]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-duong-da-ket-hon-chua-sinh-con/chuong-20.html.]

【 Chương Nhất Cách 】: chơi hăng quá, thương .

【 Đường Diệc Ninh 】: Sao thương?

【 Chương Nhất Cách 】: Anh thật kinh nghiệm thủ môn, kỹ thuật cũng bình thường thôi, nhờ thể lực trâu bò mà đỡ bóng. Lúc cứu một cú sút thì đ.â.m thẳng xà ngang, vai va mạnh, cả nửa ngày dậy nổi. Vậy mà vẫn chịu nghỉ ! Xịt t.h.u.ố.c xong lao bắt bóng. Không rõ đó bệnh viện nữa.

【 Chương Nhất Cách 】: Muốn xem video ? Tiểu Thượng .

Đường Diệc Ninh còn kịp trả lời thì video gửi tới, theo chiều ngang.

Màn hình rung, trong sân đội mặc đồng phục xanh là Phong Thắng Khoa Học Kỹ Thuật, đội đỏ là Nghĩa Gia Sinh Vật. Khoảng cách khá xa nên thấy rõ mặt cầu thủ, chỉ bên Nghĩa Gia tấn công, bên Phong Thắng phòng thủ, cả đám vây quanh khung thành của Phong Thắng.

Giữa một pha hỗn loạn, sút mạnh, bóng bay thẳng góc bên khung thành. Lúc đó, một bóng mặc áo xanh – cao to, bật nhảy, bay về bên trái. Có vẻ tay chạm bóng nên bóng đổi hướng bay ngoài.

cũng vì mà cả đập mạnh xà ngang rơi thẳng xuống đất.

"Ai da!" Người kêu lên một tiếng, video kết thúc ở đó.

【 Đường Diệc Ninh 】:……

【 Chương Nhất Cách 】: Sáu dấu chấm ? Lo lắng ?

【 Đường Diệc Ninh 】: Không .

【 Chương Nhất Cách 】: Lo thì cứ nhận là lo , . Nói thật cho em , cú đó là sút đấy. Nếu liều mạng cứu bóng, chắc chắn bóng . Anh ngã xuống, còn chạy an ủi, mà thèm liếc cái nào [tủi ]

Đường Diệc Ninh định nhắn một chuỗi chấm lửng nữa, nhưng sợ Chương Nhất Cách châm chọc nên thôi.

Giang Khắc thương.

lo, rõ ràng là dối.

Nửa tiếng , xe về đến bến cuối. Đường Diệc Ninh xách theo mấy túi đồ uống lớn xuống xe. Trời nóng, trong xưởng phát hai thùng nước. Một đồng nghiệp nam cùng giúp cô xách đến trạm tàu điện ngầm. Trước đó cô gọi cho – Vi Đông Dĩnh – nhờ đến đón ở trạm cầu Văn Hưng vì đồ quá nặng.

Vừa khỏi ga, Đường Diệc Ninh thấy đang đợi ngoài cửa, bên cạnh còn dì – Vi Thu Mẫn.

Cô mừng rỡ: “Dì nhỏ, dì cũng tới ! Dượng và Đông Đông cùng ạ?”

Vi Thu Mẫn nhận lấy một thùng nước, đáp: “Đông Đông du lịch nghiệp với bạn , dượng thì đang ở nhà đ.á.n.h cờ với ba con.”

Vi Đông Dĩnh : “Dì nhỏ con dạo nghiện mạt chược, thiếu chơi nên chờ con về để đủ bàn đấy.”

Vi Thu Mẫn khì khì: “Ninh Ninh, tối nay hẹn hò gì chứ?”

Đường Diệc Ninh than thở: “Dì chẳng gì cả, con đ.á.n.h mà cứ thích lấy tiền con.”

Vi Thu Mẫn : “Đánh mạt chược mấy đồng bạc thôi, gì mà sợ thua?”

Ba trò chuyện. Đường Diệc Ninh hớn hở khoe với sắp tới sẽ chuyển sang mảng kinh doanh, theo chị Bành Ngọc hai tháng, đó sẽ tự phát triển khách hàng riêng.

“Con tính mua xe.” Cô , “Dì nhỏ, dượng giỏi khoản , tối nhờ dượng giúp con xem mẫu xe nào tầm 8 vạn nhé.”

“Không thành vấn đề.” Vi Thu Mẫn lập tức đồng ý, hỏi: “Ninh Ninh, gần đây con với Tiểu Chương còn liên lạc ? Hai đứa tiến triển gì ?”

Sau vụ rắc rối với Giang Khắc, Đường Diệc Ninh thật sự còn hứng thú tìm hiểu trai mới. Cô dồn hết tâm trí cho công việc, kiếm tiền . Như xem mắt cũng nhiều “vốn liếng”, thấp thỏm khi đối diện mấy lương năm 30 vạn.

Cô với Chương Nhất Cách thì thể thành đôi , nhưng lúc cũng thật với và dì, sợ họ sốt sắng giới thiệu khác. lúc, thể lấy Chương Nhất Cách bình phong.

“Con với vẫn giữ liên lạc, cứ tìm hiểu .”

Thấy con gái vẻ nghiêm túc , cả Vi Đông Dĩnh và Vi Thu Mẫn đều hài lòng. Vi Thu Mẫn còn ngớt lời khen Chương Nhất Cách tài giỏi, nếu cháu gái với mà thành thì đúng là mối duyên .

Ba đến gần cổng khu chung cư, Vi Thu Mẫn thấy bên đường chiếc Volkswagen đen đỗ , cạnh cửa xe một trai cao ráo đang .

Anh còn khá trẻ, mặc áo thun trắng, quần jean bạc màu và giày thể thao. Thấy ba , thẳng dậy, ánh mắt hướng về phía họ.

Đường Diệc Ninh cũng thấy – đầu cô như nổ tung.

Sao ở đây? Mới hơn một tiếng còn thấy trong video điện thoại mà!

Vi Thu Mẫn trầm trồ: “Ui, trai trai ghê.”

Giang Khắc ngờ Đường Diệc Ninh cùng hai phụ nữ trung niên – vẻ là ? Anh yên bên xe, nên bước tới tránh .

Đường Diệc Ninh như thấy ma. Vi Đông Dĩnh con gái sang trai, hỏi: “Ninh Ninh, con quen ?”

Đường Diệc Ninh ấp úng: “À…”

Giang Khắc hạ quyết tâm, bước đến.

Vi Đông Dĩnh và Vi Thu Mẫn tròn mắt ngạc nhiên. Giang Khắc mặt họ, suy nghĩ một chút lễ phép chào: “Cháu chào hai dì, cháu họ Giang, là bạn của Đường Diệc Ninh.”

Vi Thu Mẫn từng gặp Chương Nhất Cách, chữ “Giang” tưởng “Chương”, liền vui mừng: “Ôi chao! Cháu là Tiểu Chương hả? Chương Nhất Cách đúng ?”

Đường Diệc Ninh thầm hét “Toang ”, quả nhiên Giang Khắc đen mặt.

Anh đáp: “Dì ơi, cháu tên là Giang Khắc. Giang trong Trường Giang, Khắc trong khổ khắc.”

Vi Thu Mẫn ngượng, liếc mắt với chị gái. Vi Đông Dĩnh lập tức chữa cháy: “À, Tiểu Giang, chào cháu.”

Đường Diệc Ninh suýt phát điên: “Anh ở đây?”

Trước mặt hai vị trưởng bối, Giang Khắc tiện rõ mục đích, thấy họ xách đồ uống thì chủ động đỡ lấy một thùng.

Vai trái đang thương, bê nặng càng đau, nhưng hai chị em Vi gì, chỉ Đường Diệc Ninh cảm động.

Cô hé miệng định gì đó, nhưng nuốt .

Giang Khắc vẫn cô: “Anh ngang qua, rủ em… uống sữa.”

Lý do xỉu đến cả hai chị em Vi cũng tin nổi, nhưng họ liếc một cái, ngầm hiểu ngay.

Vi Đông Dĩnh: Thằng nhóc ý với Ninh Ninh.

Vi Thu Mẫn: Rõ là thế.

Vi Đông Dĩnh: Tiểu Chương.

Vi Thu Mẫn: Nhìn cũng phết mà.

Vi Đông Dĩnh: Vậy giờ tính ?

Vi Thu Mẫn: Cứ quan sát , xem thái độ Ninh Ninh thế nào.

Vi Đông Dĩnh suy nghĩ nhanh. Theo lẽ thường thì nên để bọn trẻ ở trò chuyện, nhưng phản ứng của con gái thì hình như ưa trai cho lắm.

Tại chứ? Người cao ráo trai thế mà cũng ưng?

Bà quyết định theo lẽ thường. Trời tối, bà : “Giờ đến giờ cơm tối , uống sữa gì nữa. Tiểu Giang, cháu ăn đúng ? Vào nhà ăn cơm với nhà dì nhé, hôm nay nấu nhiều món lắm, còn tôm tích nữa!”

Đường Diệc Ninh giật : “Mẹ!”

Giang Khắc cũng ngờ diễn biến rẽ sang hướng .

Vi Thu Mẫn phối hợp nhịp nhàng: “ đúng , mau về ăn cơm, bảy giờ , dì đói c.h.ế.t. Ninh Ninh xe cả tiếng rưỡi, chắc cũng đói lắm.”

Đường Diệc Ninh: “Con đói!”

Vi Thu Mẫn trừng cô: “Không, con đói!”

Đường Diệc Ninh sững sờ – Dì ơi, dì quên Tiểu Chương ??

Giang Khắc : “Dì ơi, cháu…”

“Đi , đừng nữa!” Vi Đông Dĩnh khách sáo, kéo luôn tay Giang Khắc: “Vừa lao động khỏe mạnh, giúp dì bê đồ uống lên nhà nào!”

Giang Khắc ôm thùng nước, đẩy . Anh ngoái đầu Đường Diệc Ninh, thấy cô đang há hốc mồm, kịp phản ứng với tình huống bất ngờ .

Lời tác giả:

Hôm qua một bạn để bình luận: “Tiểu Giang Tiểu Đường mắng cho một trận, nhận rằng tình cảm của cô điều đương nhiên .” Thật đúng là kiểu đầu óc kỳ lạ, sẽ rút bài học gì.

, bạn đúng , Giang Khắc chính là kiểu nam chính đầu óc "sáng tạo khác ".

Lại bạn khác : “Chờ Giang Khắc tiến hóa, từ ch.ó thành .”

Thật , bộ câu chuyện là về Tiểu Đường nỗ lực việc, còn Tiểu Giang – chú cún con – nỗ lực học .

Tính cách và hành động của Giang Khắc là do cảnh trưởng thành tạo nên, xây dựng phần cường điệu hóa để phục vụ truyện. Mong đừng áp dụng đời thật. Nếu gặp kiểu như thế ngoài đời, đừng nghĩ thể đổi họ – bỏ chạy càng nhanh càng .

Tiểu Đường cố cắt đuôi, ai ngờ chú cún nhà Giang mặt dày dai dẳng, suy nghĩ hơn một tháng cũng chỉ nghĩ mỗi một chuyện: Cưới thì sẽ sống cùng Tiểu Đường.

Cho nên, cho dù họ tình cờ gặp sân bóng, sớm muộn gì chú cún cũng sẽ tìm tới Tiểu Đường. 

Loading...