Cô Đường đã kết hôn chưa sinh con - Chương 34

Cập nhật lúc: 2026-03-25 14:22:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ Khoa Sang Thành đến bệnh viện huyện lái xe mất hơn một tiếng đồng hồ. Đường Diệc Ninh chờ đến khi truyền hết chai nước biển, mệt rã rời, dựa ghế truyền dịch lim dim ngủ gật.

Con ai cũng sẽ lúc ốm đau, mệt mỏi, vấp váp trong đời. Ba năm qua, Đường Diệc Ninh thỉnh thoảng cũng cảm sốt, tiêu chảy, khi uống t.h.u.ố.c thì đỡ, khi viện truyền nước. từng cho Giang Khắc . Bởi vì Giang Khắc công việc của bận, đầu óc cần tập trung, thời gian để chuyện phiếm với cô.

Lời từng là: “Trừ khi chuyện quan trọng, còn mấy chuyện lặt vặt thì để lúc gặp .”

Đường Diệc Ninh phân biệt thế nào giữa “chuyện quan trọng” và “chuyện lặt vặt”. Trong sinh hoạt thường ngày của bình thường thì gì gọi là chuyện quan trọng? Cảm sốt tính là chuyện quan trọng ? Giang Khắc chắc chắn sẽ nghĩ là .

Dần dần, Đường Diệc Ninh chẳng gì với nữa. Cô thấy cũng vô ích, sẽ đến thăm cô, khi còn phiền đến công việc của , vài câu.

Phòng điều hòa nơi truyền dịch lạnh, Đường Diệc Ninh chăn áo khoác, ngủ trong lúc rét run tay chân. Lúc mơ màng, cô cảm thấy ai đó đang sờ trán , mở mắt thì thấy Giang Khắc.

Anh đang xổm mặt cô, thấy cô tỉnh thì hỏi:

“Đỡ hơn chút nào ?”

Đường Diệc Ninh mắt sưng, bĩu môi đáp:

“Không truyền mấy chai nữa, bụng vẫn còn đau, nhưng đỡ hơn lúc nãy .”

Giang Khắc thấy nước biển truyền xong, hỏi:

“Bác sĩ ?”

“Là do ăn hải sản tươi, ngộ độc thực phẩm.” Đường Diệc Ninh chỉ túi nilon treo cạnh ghế truyền, bên trong là t.h.u.ố.c bác sĩ kê, :

“Tối nay uống t.h.u.ố.c, mai còn đến viện tái khám, khi còn truyền thêm nước.”

Cô đưa tay trái cho Giang Khắc xem chỗ châm kim còn để vết.

Giang Khắc cẩn thận cầm tay cô lên xem, :

“Mai đưa em , qua bệnh viện Sáu, gần hơn.”

Đường Diệc Ninh :

“Anh mai tăng ca ?”

“Không , dạo cũng quá bận.” Giang Khắc nhíu mày:

“Sao em như ? Ăn hải sản mà cũng đau bụng? Em ăn linh tinh gì thế?”

Đường Diệc Ninh rầu rĩ ngẩng mặt lên:

“Em là nạn nhân đấy.”

Giang Khắc thở dài:

“Thôi , đưa em về.”

Đường Diệc Ninh mang giày , Giang Khắc giúp cô cất t.h.u.ố.c túi, đeo túi lên vai , đỡ cô dậy. Thấy cô giày cao gót, bước còn khập khiễng, hỏi:

“Chân em ?”

“À, chiều nay trẹo một chút, nhưng , cũng đau lắm.” – Đường Diệc Ninh .

Giang Khắc trầm ngâm, nửa quỳ mặt cô, đưa lưng về phía cô:

“Lên , cõng em.”

Đường Diệc Ninh xung quanh, thấy vài bệnh đang , ngại:

“Không cần , em .”

Giang Khắc động đậy:

“Anh cõng em, bãi đỗ xe xa lắm, đừng lề mề, mau lên.”

Đường Diệc Ninh chớp mắt, vòng tay ôm cổ , Giang Khắc luồn tay qua đùi cô, nhấc cô lên lưng cõng .

Từ toà nhà khám bệnh đến bãi đỗ xe đúng là một quãng khá xa. Đường Diệc Ninh lưng , hỏi:

“Em nặng hơn hồi đại học ?”

“Không cảm thấy.” – Giang Khắc đáp – “Anh thấy em lúc nào cũng gầy.”

nặng hơn nhiều , hồi đó em 45 cân, giờ chắc 48, 49 .”

Không đầu Giang Khắc cõng cô, vững vàng bước trong bệnh viện, hỏi:

“Sao em gọi điện cho sớm hơn?”

“Em định thử bắt xe tuyến về, ai ngờ truyền nước lâu quá.” – Đường Diệc Ninh đáp.

Giang Khắc lạnh giọng:

“Em đến bệnh viện thì gọi cho chứ!”

“Gọi cũng vô ích, đang mà, hơn nữa lúc đó loạn lắm, em chẳng mang gì theo, đồ đều là đồng nghiệp mang tới.” – Cô .

Giang Khắc hỏi:

“Rốt cuộc là chuyện gì xảy ?”

Đường Diệc Ninh gác cằm lên vai , uể oải kể:

“Đừng nhắc nữa, gặp một kẻ thần kinh. Hôm nay tụi em tiếp khách, em vốn đặt chỗ ăn uống xong xuôi…”

Cô bắt đầu kể những chuyện xảy trong ngày, đến khi Giang Khắc đặt cô lên ghế phụ thì vẫn hết. Giang Khắc lên ghế lái, Đường Diệc Ninh thắt dây an , tổng kết một câu:

“Chuyện là đó, xem em quá xui ? Chắc sắp đuổi việc .”

Về chuyện giám đốc Lưu ép “tự nguyện từ chức”, Đường Diệc Ninh cũng quá phẫn uất, vì thật cô cũng , mà quan trọng hơn, vốn dĩ cô cũng định nghỉ việc, chỉ là coi như mượn cớ thoát .

nghỉ thì nghỉ, trong lòng cô vẫn khó chịu, vô duyên vô cớ Hoắc Vân Chu đẩy một đống rắc rối, còn liên lụy bao nhiêu khác. Cô định sẽ kể rõ ràng với Bành Ngọc, chắc Bành Ngọc sẽ hiểu. để gì? Chẳng lẽ thể đổ tội ngược cho Hoắc Vân Chu ?

Giang Khắc suy nghĩ một chút, :

“Lúc từ chức, nhất định giải thích rõ ràng với Bành Ngọc, để cô gốc ngọn. Em sang đơn vị khác cũng để liên hệ ở công ty cũ, đến lúc đó nhớ để Bành Ngọc, chuyện t.ử tế với cô , nhờ cô giúp đỡ. Nhỡ điều tra ngược , em đuổi vì ẩu trong lúc tiếp khách, thì khó mà xin việc chỗ khác.”

“Anh đừng doạ em, nghiêm trọng ?” – Đường Diệc Ninh thở dài, chỉnh ghế ngả – “Thôi , nghĩ tới tên thần kinh là em đau đầu. Anh cứ lái xe , em ngủ một lát.”

Cô nhắm mắt , bỗng đắp lên thứ gì đó. Mở mắt thì thấy là một chiếc khăn tắm.

“Hôm nay lái xe , lúc tiện tay mang theo tấm t.h.ả.m.” – Giang Khắc sờ lên má cô, khuôn mặt nhỏ nhắn nhợt nhạt, đôi môi vốn đỏ hồng giờ cũng chẳng còn chút sắc hồng nào, – “Ngủ , chợp mắt một lát là tới nhà.”

Giọng hiếm khi dịu dàng đến . Đường Diệc Ninh hưởng thụ, kéo khăn tắm , ngoan ngoãn nhắm mắt.

Giang Khắc khởi động xe rời khỏi bệnh viện, đặt điện thoại lên giá để định vị đường .

Đây là đầu tiên tới chỗ . Xe ngang qua trung tâm thị trấn, đến khu công nghiệp. Qua cửa sổ, thấy cổng công ty “Công ty TNHH Dệt may Khải Huân Khoa học Kỹ thuật”, trong mấy tòa nhà vẫn còn đèn sáng. Không rõ hết, nhưng thể thấy nhà xưởng lớn, nơi Đường Diệc Ninh hơn hai năm nay.

Rời khỏi khu công nghiệp, hai bên đường chỉ còn đồng ruộng và những ngôi nhà tự xây đủ kiểu. Để tiết kiệm thời gian, Giang Khắc cho xe lên cao tốc, tiếc khoản phí hai mươi tệ.

Một giờ , xe xuống cao tốc, gặp đúng lúc giờ cao điểm buổi chiều ở phía tây thành phố. Khi đang lái xe giữa dòng kẹt xe, điện thoại giá đột nhiên đổ chuông.

Đường Diệc Ninh đ.á.n.h thức, cùng Giang Khắc về phía điện thoại. Trên màn hình hiển thị ba chữ — Thẩm Oánh Thật.

Giang Khắc phản ứng gì, dường như định máy. Đối phương tắt máy, nửa phút gọi tới nữa. Đường Diệc Ninh chỉnh ghế thẳng lên, hỏi:

“Anh ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-duong-da-ket-hon-chua-sinh-con/chuong-34.html.]

Giang Khắc lạnh mặt thẳng phía .

“Có khi chuyện gấp? Gọi hai cuộc liền.” – Đường Diệc Ninh – “Hay là để em giùm?”

Giang Khắc hít sâu một , đưa tay cầm lấy điện thoại, bật loa ngoài. Đường Diệc Ninh lập tức im lặng, chỉ thấy một giọng nữ dịu dàng vang lên trong xe:

“Alo, Tiểu Khắc ?”

Giọng đó nhẹ nhàng, tuổi, nhưng ngữ khí đầy dè dặt.

Giang Khắc lạnh lùng đáp:

đang lái xe, gì thì nhanh .”

“À .” – Thẩm Oánh Thật lập tức nhanh – “Hôm nay là sinh nhật con mà, 25 tuổi, trùng cả năm lẫn mười, là ngày đặc biệt đó. Dì đang ở Khoa Sang Thành, con tan ? Giờ ở ? Dì mang chút đồ đến, đưa cho con liền.”

Cả Giang Khắc lẫn Đường Diệc Ninh đều bất ngờ, liếc mắt . Giang Khắc :

“Không cần , dì về , con ở nhà.”

“À…” – Thẩm Oánh Thật đáp – “Vậy khi nào con về? Đồ giá trị một chút, tiện để ở phòng bảo vệ, con địa chỉ chung cư cho dì, dì tới đó đợi.”

Giang Khắc bực bội : “ cần đồ của dì! Dì về .”

Đường Diệc Ninh im lặng gì. Thẩm Oánh Thật trầm mặc vài giây, : “Tiểu Khắc, hôm đó dì con con kết hôn .”

Giang Khắc đáp: “ , nhưng liên quan đến dì, hiện giờ sống .”

“Có một món đồ, sáng sớm là để đưa cho vợ con. Không cho con, là cho vợ con đó!” Thẩm Oánh Thật nhấn mạnh một nữa, “Người gả cho con, chúng lớn cũng nên chút thể hiện, thể để nghĩ nhà thiếu lễ độ. Chuyện chỉ thôi, dì đợi con về đưa cho, nếu con về, đến.”

Giang Khắc: “……”

Vợ thì đang ngay cạnh đây, chuyện đột nhiên trở nên khó xử.

Không còn cách nào, Giang Khắc đành địa chỉ chung cư cho Thẩm Oánh Thật.

Mười phút , xe chạy tới chung cư. Giang Khắc đỡ Đường Diệc Ninh xuống xe, còn vùng vằng nữa. Hai sảnh tầng một của chung cư thì gặp Thẩm Oánh Thật.

Thẩm Oánh Thật lớn hơn Trịnh Phức Linh vài tuổi, gần 60. Bà gương mặt tròn, tóc ngắn, hình đẫy, kiểu bắt đầu béo lên khi tuổi. Ngũ quan bình thường, mặt nếp nhăn và vết đồi mồi, so với Trịnh Phức Linh thì kém xa về nhan sắc, cũng chẳng giống Giang Khắc chút nào. Nếu ngoài đường, trông bà chẳng khác gì một bác gái bình thường, mấy ai để ý.

Đường Diệc Ninh cảm thấy bà quen thuộc, một cảm giác gần gũi lạ thường.

Thẩm Oánh Thật ngờ bên cạnh Giang Khắc một cô gái trẻ cùng, ngây mất một lúc mới hỏi: “Tiểu Khắc, đây là…”

“Vợ con, Đường Diệc Ninh.” Giang Khắc nắm tay Đường Diệc Ninh, giọng lạnh như băng, “Dì gặp đấy.”

“Ồ! Tiểu Đường! Dì nhớ !” Thẩm Oánh Thật tỏ vô cùng vui vẻ, hề giả vờ, “Trời ơi, Tiểu Đường! là con , con và Tiểu Khắc kết hôn thật ? Tốt quá!”

Đường Diệc Ninh thấy ngại, đúng là cô từng gặp Thẩm Oánh Thật – chỉ một . Hôm , Thẩm Oánh Thật từng hỏi cô bạn gái của Giang Khắc , cô kiên quyết phủ nhận, hai chỉ là bạn bè bình thường.

Chuyện đó xảy khi nào nhỉ? Hình như là kỳ nghỉ đông năm cô mười chín tuổi, tức là cũng năm năm .

Cô lễ phép chào: “Cháu chào dì ạ.”

“Chào cháu, chào cháu.” Thẩm Oánh Thậ thấy sắc mặt Đường Diệc Ninh , để ý thấy mu bàn tay cô còn dính kim truyền nước, liền kinh ngạc hỏi: “Ơ kìa, Tiểu Đường, cháu thế ?”

Đường Diệc Ninh đáp: “Cháu ăn linh tinh nên đau bụng, chiều nay truyền nước trong bệnh viện. Không ạ, mai là khỏe thôi.”

Giang Khắc bắt đầu mất kiên nhẫn, thẳng Thẩm Oánh Thật: “Dì đưa gì thì con cũng cần.” Rồi chỉ sang Đường Diệc Ninh, “Nếu là đưa cho cô , thì hỏi xem cô . Hỏi xong thì dì , cô đang mệt, cần nghỉ ngơi sớm.”

Thẩm Oánh Thật vác một chiếc túi vải to vai, nhưng vội lấy đồ , mà cảm thán một câu: “Sao hai đứa thế ? Lần dì gặp, là Tiểu Khắc bệnh. Giờ gặp , đến lượt Tiểu Đường bệnh. Làm mà cứ trùng hợp chứ?”

Giang Khắc: “……”

“Ăn linh tinh, thì tối nay còn ăn gì nữa ?” Thẩm Oánh Thật hỏi Giang Khắc, “Tối nay con định nấu gì cho Tiểu Đường ăn? Không ăn bậy đấy, cũng thể để bụng đói, nhất là ăn cháo hoặc mì cho dễ tiêu. Con nấu ?”

Giang Khắc ngẩng đầu bướng bỉnh: “…… Biết.”

Thẩm Oánh Thật vẫn yên tâm, suy nghĩ một lúc : “Vậy thế , dì lên nhà cùng hai đứa, nấu cho Tiểu Đường chút cháo cho dày dì về. Con là con trai, dì sợ con khéo, chăm chu đáo. Yên tâm, dì sẽ phiền hai đứa, chuyện hôm nay dì cũng với ai cả. Cứ coi dì là giúp việc tới giúp một bữa thôi, ?”

Giang Khắc thật khó “Không ”. Với bản thì chẳng mấy quan tâm, nhưng giờ là Đường Diệc Ninh đang bệnh, mà là đau dày – căn bệnh cần kiêng khem ăn uống.

Giang Khắc vốn giỏi chăm , cháo mì thì nấu đấy, nhưng sợ phù hợp với bệnh. Nghe Thẩm Oánh Thật , bắt đầu d.a.o động.

Đường Diệc Ninh thức thời im lặng, cảm giác Giang Khắc đang bóp tay – hai cái bóp mạnh, một cái nhẹ, tiếp đó hai cái bóp mạnh nữa…

Ý là gì ? Ra ám hiệu ? Mà giữa hai ám hiệu gì chứ?

Đường Diệc Ninh cảm thấy lẽ Giang Khắc đang hỏi ý cô, mà cô thì quả thật cũng mệt lử, bèn liều mở miệng:

“Vậy… phiền dì quá ạ, cảm ơn dì.”

“Không phiền , phiền chút nào.” Thẩm Oánh Thật thấy Giang Khắc phản đối, mừng rỡ nheo mắt : “Vậy thì lên lầu thôi, nấu cháo xong sớm một chút thì dì cũng về sớm, phiền hai đứa nghỉ ngơi.”

Thế là ba cùng thang máy lên tầng. Trong lúc trong thang máy, Giang Khắc bóng ba phản chiếu vách kính, bỗng chút hoảng hốt.

Thẩm Oánh Thật trò chuyện với Đường Diệc Ninh, quan tâm hỏi bất cẩn như thế mà đau bụng. Đường Diệc Ninh kể rằng cô ăn đồ dở ở một quán ăn dởm, hải sản tươi.

Thẩm Oánh Thật liền nắm lấy tay cô, :

“Ăn ngoài tiệm là đó, sạch sẽ bằng đồ nhà nấu . Hai đứa cũng đừng ngoài ăn suốt, Tiểu Khắc hình như nấu ăn đấy, con bảo nó nấu cho mà ăn.”

Đường Diệc Ninh bật :

“Con ở với , hầu như ăn cơm nhà, tay nghề nấu nướng của cũng khá lắm ạ.”

“Hồi đó nó sống một , nên tập đấy.” Thẩm Oánh Thật liếc Giang Khắc, vỗ tay Đường Diệc Ninh, “Sau hai đứa sống với , đừng cãi nhé. Phải chăm sóc lẫn , yêu thương hòa thuận, ?”

Đường Diệc Ninh gật đầu:

“Dạ ạ. Dì, tụi con cãi .”

Thẩm Oánh Thật tiếp:

“Lát nữa kết bạn WeChat , nếu Tiểu Khắc mà bắt nạt con, con buồn, con cứ với dì, dì sẽ dạy dỗ nó giùm.”

Đường Diệc Ninh bật khúc khích:

“Dạ ạ.”

Giang Khắc: “……”

Hai họ chuyện thiết, gần gũi như con ruột .

Giang Khắc lén đ.á.n.h giá Thẩm Oánh Thật. Mười lăm năm trôi qua, bà già nhiều. Những năm gọi bà là “”, bà mới ngoài bốn mươi, tóc vẫn còn đen, cũng béo như bây giờ, khóe mắt cũng nhiều nếp nhăn như thế.

Những năm gần đây, thỉnh thoảng họ vẫn gặp trong vài buổi tụ họp gia đình, nhưng ít. Giang Khắc , là do Thẩm Oánh Thật cố tình tránh mặt.

Khi ông nội còn sống, từng ép Giang Khắc gọi Thẩm Oánh Thật là “thím”. Giang Khắc nhất định mở miệng, chỉ trừng mắt ông, ông tát thẳng một cái giữa đám đông, mắng là “Vô lễ, .”

Hôm đó, Thẩm Oánh Thật , chắn mặt ông nội xin đừng đ.á.n.h nữa, rằng gọi thì thôi, cả.

Về , Giang Khắc thật sự bao giờ gọi nữa. Không gọi Thẩm Oánh Trân, cũng gọi Giang Nhạc Sơn, Giang Nhạc Hà Trịnh Phức Linh.

Trong nhà, sống như cái xác hồn, luôn đề phòng Giang Khả Thông giở trò, thậm chí từng nghĩ đến việc châm lửa thiêu cả căn nhà, cùng họ c.h.ế.t chung.

Không ai rằng, lúc nửa đêm giật tỉnh giấc, căn phòng xa lạ , bỗng nhớ đến Thẩm Oánh Thật, chui đầu chăn, lén lút .

Khi đó vẫn chỉ là một đứa trẻ, cao tới vai bà.

Còn bây giờ – Giang Khắc vách kính trong thang máy – cao hơn Thẩm Oánh Thật cả một cái đầu.

 

Loading...