Cô Đường đã kết hôn chưa sinh con - Chương 35
Cập nhật lúc: 2026-03-25 14:22:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Oánh Thật bước căn phòng Giang Khắc thuê, phản ứng đầu tiên của bà giống hệt khi Đường Diệc Ninh bước đó: “Trời ơi, cái phòng nàynhìn thấp tè ?”
Bà thấy chiếc giường nhỏ của Giang Khắc, thấy cái mặt bếp bé tí đến mức thể nhỏ hơn nữa, lập tức bắt đầu càm ràm:
“Phòng bếp liền ngay phòng ở, nấu nướng chẳng ngạt c.h.ế.t ?”
“Cái giường mà nhỏ thế? Hai đứa cao như , ngủ kiểu gì?”
“Nền nhà bao lâu lau? Tiểu Khắc, nhất là ngày nào cũng lau một , phòng nhỏ thì cũng dễ bám bụi, bụi nhiều cho sức khỏe .”
“Nhà vệ sinh thì to thật, nhưng cửa sổ, bình thường nhớ mở cửa thông gió nhiều nhé.”
...
May mà phòng hướng nam, đối với lớn tuổi thích nắng như bà thì cũng quá tệ. Giang Khắc để ý đến bà, đỡ Đường Diệc Ninh xuống mép giường, hỏi: “Em tắm ?”
Hôm nay Đường Diệc Ninh nôn tháo cả ngày, đầy mồ hôi, còn ở bệnh viện mấy tiếng, đúng là cảm thấy bẩn thỉu chịu nổi, bèn gật đầu: “Ừ, em tắm xong lên giường luôn.”
Vì Thẩm Oánh Thật ở đó nên cô tiện đồ trong phòng, Giang Khắc đỡ cô phòng tắm, lấy cho cô đồ lót sạch với váy ngủ. Nghĩ một lúc, lấy thêm một chiếc găng tay y tế dùng một , đeo tay trái cô, cẩn thận dùng băng dán quấn , : “Kim tiêm truyền đừng để dính nước. Em tự tắm ? Có cần giúp ?”
Đường Diệc Ninh lúc yếu lắm, nếu chỉ hai họ chắc cũng chẳng ngại gì mà nhờ giúp thật. Thẩm Oánh Thật trong nhà, cô vẫn thấy ngại: “Không cần , em tự . Anh ngoài .”
Giang Khắc định đóng cửa thì Đường Diệc Ninh níu , nhỏ giọng : “Anh đừng dữ quá, dì cũng là lòng thôi.”
Giang Khắc khẽ “ừ” một tiếng đóng cửa , trở phòng thì thấy Thẩm Oánh Thật đang lục tủ lạnh, liền hỏi: “Dì tìm gì thế?”
“Xem gì nấu cháo .” Thẩm Oánh tìm một miếng ức gà đông lạnh và một quả cà chua, , “Dì nấu cháo gà cho Tiểu Đường nhé. Trời hè nhiều mồ hôi, ăn chút đạm cho khỏe. Thịt gà còn dư, dì món cà chua xào ức gà cho con ăn luôn, ?”
Giang Khắc : “Dì nấu cháo cho cô là , đồ ăn của con để con tự .”
“Hôm nay là sinh nhật con mà.” Thẩm Oánh quả cà chua trong tay, nhẹ giọng , “Hồi nhỏ con thích ăn cà chua xào ức gà lắm, để dì nấu món đó nhé, ?”
Giang Khắc bà một lúc, thêm gì nữa, cũng từ chối nữa.
Thẩm Oánh Thật dùng nồi cơm điện nấu cháo cho Đường Diệc Ninh, đó bật bếp điện từ để nấu món cà chua ức gà cho Giang Khắc. Anh để mặc bà nấu nướng, còn bàn việc mở máy tính.
Trong lúc đang hầm thịt gà, Thẩm Oánh Thật tới, lấy một cục tiền lớn bọc giấy đỏ từ túi xách đưa cho .
Đó là một xấp tiền mặt gói bằng giấy đỏ, chắc là vì bà tìm bao lì xì to như , nên đành dùng giấy bọc .
“Tiểu Khắc, dì con con đang mua nhà. Giá nhà ở Tiền Đường đắt lắm, con cầm tiền , gọi là phụ thêm một chút.”
Giang Khắc lạnh lùng chằm chằm “cục gạch đỏ” đó, ước lượng độ dày chắc cỡ năm vạn tệ.
“Không cần.” Anh mặt , mắt vẫn chằm chằm màn hình máy tính. “Con đặt cọc mua nhà , thiếu . Dì mang về .”
“ con còn trả góp mà.” Thẩm Oánh Thật rút tay , “Con cứ cầm , dì định đưa từ lâu , chỉ là mãi cơ hội. Giờ con sắp kết hôn, coi như là bao lì xì dì mừng cưới cho con.”
“Bao lì xì?” Giang Khắc ngẩng đầu lên bà, khóe miệng nhếch lên nụ mỉa mai, “Anh em bạn bè cưới , cùng lắm cho hai ba nghìn, thì một vạn, cũng đợi đến bữa tiệc mới đưa. Dì đây đưa năm vạn, chúng thiết đến mức ?”
Thẩm Oánh Thật run môi, mắt đỏ hoe: “Tiểu Khắc, tiền là dì dành dụm đấy. Bác của con gì hết. Dì vẫn luôn tiết kiệm, chỉ chờ đến lúc con cưới, mua nhà thì đưa con thôi.”
“Dì cần .” Thấy bà sắp , Giang Khắc thấy đau đầu. Trong mắt , phụ nữ thật phiền phức, cứ động tí là . Khóc thì ích gì?
Anh nhận lấy xấp tiền, nhét trở túi của Thẩm Oánh Thật, giọng lạnh tanh: “Con và dì còn quan hệ huyết thống. Nếu dì ly hôn với Giang Nhạc Sơn, đường cũng chỉ là hai xa lạ. Dì đừng tìm con nữa. Bây giờ con sống . Dì rõ con sẽ lấy tiền của dì, cần gì diễn trò như ? Dì là đang tự cảm động chính ?”
Thẩm Oánh Thật cuối cùng nhịn nổi nữa, bật nức nở.
Giang Khắc lên, hai tay chống hông, nghiêng đầu bà. Trong phòng tắm, tiếng nước ngừng, rút một tờ khăn giấy đưa cho Thẩm Oánh Thật: “Đừng nữa, Đường Diệc Ninh sắp . Dì cô thấy cảnh ? Con lấy tiền . Dì mang về . Về Giang Khả Tâm kết hôn, còn cần nhiều khoản chi, dì để dành của hồi môn cho cô thì hơn, đừng lo chuyện của con nữa.”
Thẩm Oánh cThataj ũng sợ Đường Diệc Ninh thấy chê , vội lau nước mắt, hỏi: “Vậy đến khi con tiệc cưới, nếu dì tặng lì xì, con nhận ?”
Tiệc cưới còn xa định gì, Giang Khắc hời hợt : “Chỉ cần là lì xì với tiền bình thường, thì sẽ.”
Anh nghĩ bụng, còn lâu mới tổ chức tiệc cưới, chẳng tự chuốc khổ ?
Thẩm Oánh Thật gật đầu, mắt vẫn đỏ hoe : “Được, để đến lúc đó dì đưa. Dù con mời , dì cũng sẽ mừng riêng, mừng tách với bác con. Chuyện giữa con và họ, dì can dự , nhưng dì , dì từng nuôi con mười năm, từng là con suốt mười năm. Dì con trách dì năm đó giữ con , dì cũng hối hận lắm, nhưng lúc thật sự cách nào...”
Thấy bà sắp nữa, Giang Khắc bực bội cực kỳ: “Dì đừng nữa! Giờ mấy chuyện đó thì ích gì? Con sống , dì cũng tệ. Trừ ông nội mất, ai nấy đều sống yên . Ngay cả Giang Khả Thông — thằng ngốc đó cũng sắp cưới , chẳng là chuyện vui ?”
Lúc , Đường Diệc Ninh bước từ phòng tắm, tóc ướt xõa vai, mặc váy ngủ rộng thùng thình. Thấy Giang Khắc và Thẩm Oánh Thật đang đối diện ở bàn việc, cô khựng , nên qua .
Giang Khắc với Thẩm Oánh Thật: “Dì xem nồi cháo , đừng để khê.”
Rồi gọi Đường Diệc Ninh: “Lại đây, để sấy tóc cho em.”
Đường Diệc Ninh chỉ xuống nghỉ ngơi, lúc đang mép giường, gội đầu xong. Giang Khắc mang máy sấy và lược tới, xuống cạnh cô, giúp cô sấy tóc.
Thẩm Oánh Thật dùng muôi đảo nồi gà nấu cà chua, đầu một cái: Giang Khắc chân trái chạm đất, chân quỳ lên giường, một tay giữ tóc Đường Diệc Ninh, tay cầm máy sấy “ù ù” sấy tóc cho cô. Mặt thì tỉnh bơ, nhưng động tác dịu dàng lạ thường.
Cháo còn chín, gà nấu cà chua xong , Thẩm Oánh Thật múc đĩa. Tóc Đường Diệc Ninh cũng khô, cô tựa giường nghỉ ngơi, còn Giang Khắc thì bàn việc, bật máy tính lên gõ gì đó. Có dùng thật thì chẳng ai , vì màn hình là dãy hoa cả mắt.
Thẩm Oánh Thật lấy từ túi xách một chiếc hộp nhỏ, xuống mép giường, đưa cho Đường Diệc Ninh:
“Tiểu Đường , đây là thứ dì định từ lâu là sẽ dành tặng vợ tương lai của Tiểu Khắc. Con cầm lấy , món dì đeo nữa.”
Chiếc hộp trông cổ xưa. Đường Diệc Ninh tò mò mở nắp , bên trong là một chiếc nhẫn vàng to sụ, thôi cũng chẳng thứ “nhỏ nhắn” gì, ước chừng theo giá vàng bây giờ cũng gần 1 vạn.
“Dì ơi, cái quý quá! Con thể nhận .”
Cô trả nhưng Thẩm Oánh Thật ngăn .
“Cầm lấy , đây là của hồi môn của dì.” Bà Đường Diệc Ninh bằng ánh mắt dịu dàng, “Dì mẫu mã thì cũ kỹ, mấy đứa tuổi tụi con chắc thích. Không , con đem tiệm vàng, nấu thành cái vòng cổ nhẫn gì con thích, thậm chí nấu thành miếng vàng cất cũng . Tặng là tặng con đó.”
Đường Diệc Ninh bối rối sang Giang Khắc cầu cứu:
“Giang Khắc!”
Vài giây mới đầu :
“Nhận .”
“Hả?”
“Sau Giang Tâm cưới chồng thì nó cũng là em họ của , sẽ đáp lễ .”
Anh mệt , chẳng dây dưa thêm, chỉ mong Thẩm Oánh cho sớm.
Thẩm Oánh Thật liếc Giang Khắc một cái:
“Ai thèm con đáp lễ!”
Giang Khắc đầu tiếp tục màn hình.
Đường Diệc Ninh hết cách, đành nhận lấy chiếc hộp:
“Con cảm ơn dì ạ.”
Thẩm Oánh Thật hiền, lúc nồi cơm điện vang tiếng “tích tích”, cháo chín.
Bát cháo nấu khá loãng, Thẩm Oánh rắc thêm ít hành với muối cho đậm đà múc một chén nhỏ đưa Đường Diệc Ninh, dặn ăn khi còn nóng.
Cô bàn việc, múc một muỗng thổi nhẹ ăn thử. Thẩm Oánh Thật hồi hộp hỏi:
“Ăn ngon con?”
Đường Diệc Ninh gật đầu, :
“Ngon lắm, còn ngon hơn Giang Khắc nấu nhiều.”
Thẩm Oánh Thật bật , còn Giang Khắc bên cạnh thì mặt vẫn lạnh tanh.
Căn phòng nhỏ, trần thấp mà diện tích cũng chẳng rộng, ba chung chật. Thẩm Oánh Thật nhận Giang Khắc đang kiểu... mời khách về.
Bà điều dậy chào tạm biệt. Giang Khắc nghĩ trong túi bà cả xấp tiền mặt, mà trời ngoài thì tối , liền :
“Để con đưa dì trạm tàu điện, cho an .”
Đường Diệc Ninh thấy họ sắp ngoài, chợt nhớ chuyện gì:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-duong-da-ket-hon-chua-sinh-con/chuong-35.html.]
“Giang Khắc!”
“Ừ?”
“Lát về nhớ ghé lấy bánh kem nhé, chỗ gần trạm Bảo Khoa, em lát gửi địa chỉ. Mã đơn em dùng , tới lấy là .”
“Ờ.”
“Nhớ lấy luôn nến và bộ d.a.o nĩa. Nến em chọn , một và hai là . Nếu thấy loại nào dễ thương thì lấy cũng , loại hoạt hình đáng yêu lắm.”
Giang Khắc thở dài:
“Ăn cháo ! Lắm lời quá. Ăn xong rửa chén bỏ bồn, rửa. Mệt thì lên giường , về sẽ mang t.h.u.ố.c.”
Anh cộc lốc, Đường Diệc Ninh phụng phịu:
“Rồi…”
Hai ngoài. Đường Diệc Ninh ăn xong cháo, xem sơ mấy loại t.h.u.ố.c, viên pha nước uống và viên nang, đều là uống khi ăn. Cô đặt t.h.u.ố.c lên bàn, trèo lên giường, vô thức về chiếc hộp nhỏ tủ đầu giường, mở xem nữa.
Vì nãy mặt Thẩm Oánh Thật nên cô dám mở kỹ, giờ chỉ một , cô lấy nhẫn , lật qua lật một lúc, thử đeo ngón áp út bên tay trái – quá rộng, chút nào.
Nhìn chiếc nhẫn vàng, cô nghĩ đến Giang Khắc.
Nếu đem tuổi thơ Giang Khắc dựng thành phim tài liệu, thì mấy từ khóa sẽ là: "sinh ngoài kế hoạch", "con nuôi", "xét nghiệm ADN", "phạt tiền", "kiện tụng", và thứ anhh quan tâm nhất – “nhà”.
Tất cả chuyện Đường Diệc Ninh đều là Giang Khắc kể. Với tính cách của , vốn dĩ chẳng chia sẻ, nhưng vì đó gặp Thẩm Oánh, đúng lúc đang bệnh, yếu đuối, cô đơn viện, bên cạnh chỉ mỗi Đường Diệc Ninh…
Vào thập niên 90 của thế kỷ 20, nhà họ Giang ở Tiền Đường chỉ là một gia đình bình thường. Ông nội Giang là cán bộ ngành đường sắt nghỉ hưu, sống ở khu phía Bắc thành phố cùng vợ, sinh ba con: con trai cả là Giang Nhạc Sơn, con trai thứ hai là Giang Nhạc Hà, và con út là cô con gái Giang Nguyệt Khê.
Nhờ bố trong ngành, cả Giang Nhạc Sơn và Giang Nhạc Hà đều theo nghề đường sắt. Thời , câu : “Chén vàng là ngân hàng, bát bạc là bưu điện, bát sắt là ngành đường sắt” – ý chỉ ba ngành công việc định, lương cao và trọng vọng. Đường sắt là một trong đó.
Giang Nhạc Sơn khi mai mối, kết hôn với Thẩm Oánh Thật cuối thập niên 80. Thẩm Oánh Thật là phụ nữ hiền lành, dịu dàng, mặt tròn phúc hậu, chăm chỉ, lễ phép với lớn, cư xử phép với các em chồng nên lòng gia đình nhà chồng.
Vài năm , Giang Nhạc Hà và Giang Nguyệt Khê cũng lượt lập gia đình. Cả ba em đều sống quanh khu phía Bắc thành phố, qua thường xuyên, thiết.
Ông nội Giang là gia trưởng theo lối cũ, thấy các con cái yên bề gia thất thì vui lắm. trong lòng ông vẫn luôn canh cánh một chuyện: Giang Nhạc Hà con trai trưởng Giang Khả Thông, còn vợ chồng con cả Giang Nhạc Sơn và Thẩm Oánh Thật thì mãi con.
Giang Nhạc Sơn nghiệp cao đẳng, kỹ sư trong ngành đường sắt, quanh năm công tác, ít khi về nhà. Thẩm Oánh Thật gần như sống một , ông nội Giang sợ cô con dâu con cái sẽ nảy sinh suy nghĩ khác, nên nhờ vợ mặt khuyên cô khám. Kết quả kiểm tra cho thấy sức khỏe bình thường, chỉ điều hai vợ chồng ít gặp , nên khó con.
Vấn đề là Giang Nhạc Sơn mấy sốt ruột chuyện con cái. Trong khi ông nội Giang như đống lửa, còn dò hỏi khắp nơi xem ai cho con nuôi . Ông luôn lo sợ rằng, nếu Thẩm Oánh Thật con, khi nào một ngày nào đó sẽ bỏ .
lúc đó, ông tin từ Giang Nhạc Hà rằng con dâu thứ – Trịnh Phức Linh – vô tình mang thai.
Thời bấy giờ, ở Tiền Đường – thủ phủ của tỉnh A, công tác kế hoạch hóa gia đình nghiêm ngặt. Đặc biệt là với cán bộ công chức nhà nước, nếu sinh con thứ hai trái quy định thì chỉ phạt tiền mà còn nguy cơ mất việc.
Trịnh Phức Linh tính bỏ thai. Ông nội Giang liền tìm đến nhà con trai thứ, đề nghị họ giữ đứa bé, nhưng khi sinh xong thì cho nhập khẩu nhà Giang Nhạc Sơn và Thẩm Oánh Thật, để hai đó nuôi nấng, coi như con nuôi – cũng là để “kế thừa hương hỏa” cho con cả.
Dĩ nhiên, Giang Nhạc Hà và Trịnh Phức Linh đồng ý. Một phần sợ lộ chuyện mất việc, phần khác vì Giang Khả Thông lúc đó mới hơn hai tuổi, đang cần chăm sóc. Hơn nữa, dù gì đứa bé cũng là m.á.u mủ, đưa cho khác nuôi thì nỡ.
Ông nội Giang cố thuyết phục:
“Có mang cho ngoài , Nhạc Sơn là cả, Oánh là như nào, các con đấy. Thằng bé ở với họ cũng như ở ngay mặt thôi. Họ tuyệt đối bạc đãi . Nếu gì , các con cứ với ba, ba sẽ chủ cho!”
Hai vợ chồng Giang Nhạc Hà khi bàn bạc, cũng ngầm điều kiện:
Nếu Trịnh Phức Linh mang nặng đẻ đau chín tháng, sinh con giao cho chị nuôi, thì cũng gì bù đắp chứ!
Để đảm bảo cho con trai cả nối dõi, ông nội Giang sẵn sàng xuống nước, cam kết:
Đợi ông bà già mất, căn nhà sẽ để cho vợ chồng con trai thứ kế thừa.
Lúc đó, nhà cửa giá trị lớn, gia đình nào cũng một căn. Trịnh Phức Linh vẫn vui. Ông nội Giang bèn triệu tập cuộc họp gia đình, trừ Giang Nhạc Sơn đang ở tỉnh ngoài, những còn đều mặt. Ông giấy tay, tuyên bố việc dưỡng già do con cả gánh vác, khi ông mất, căn nhà sẽ để cho vợ chồng con thứ, còn các tài sản khác chia đều cho ba con.
Giang Nguyệt Khê tuy trong lòng phục nhưng phận là con gái, dám ý kiến. Giang Nhạc Hà cũng thắc mắc: liệu Thẩm Oánh Thật đồng ý ?
Lúc đó Thẩm Oánh Thật 33 tuổi, trong lòng khao khát một đứa con. vì chồng ở bên, cô dám tự quyết, đành thư hỏi ý kiến chồng.
Ông nội Giang nghĩ đang đưa cho con cả một đứa cháu mang huyết thống nhà họ Giang, chắc chắn con trai sẽ vui. Giang Nhạc Sơn khi nhận thư, phản ứng lạnh nhạt:
"Con đồng ý chuyện . Nếu ba cứ theo ý , gì xảy con sẽ chịu trách nhiệm."
ông nội Giang chìm đắm trong giấc mộng “đông con cháu”, chẳng còn lọt tai điều gì. Ông giấu nhẹm chuyện con cả đồng ý, vẫn để mặc Trịnh Phức Linh m.a.n.g t.h.a.i tiếp.
Thẩm Oánh Thật kẹp ở giữa, vô cùng khó xử, ngày nào cũng sang nhà chăm sóc cho Trịnh Phức Linh: dọn dẹp, nấu ăn, dám trái ý cha chồng.
Ba tháng , trời sang xuân, áo bông bằng đồ mỏng. Cái bụng của Trịnh Phức Linh giấu nữa. Cô xin giấy nghỉ bệnh, cùng con trai cả Giang Khả Thông về quê của Thẩm Oánh Thật ở vùng quê gần Tiền Đường lánh tạm.
Thẩm Oánh Thật đó cũng đến, hai phụ nữ ở ẩn cùng . Cô chăm sóc con Trịnh Phức Linh chu đáo, thậm chí khám t.h.a.i cũng dùng giấy tờ của Thẩm Oánh.
Ngày 19 tháng 7 năm , còn một tháng mới đến ngày dự sinh thì Trịnh Phức Linh chuyển sớm, sinh một bé trai khỏe mạnh ở bệnh viện thị trấn.
Thẩm Oánh Thật đặt tên đứa bé là Giang Khắc. Giấy khai sinh ghi rõ tên cha là: Giang Nhạc Sơn – Thẩm Oánh Thật.
Trịnh Phức Linh khi sinh chỉ con một cái, cho b.ú nào, kiên quyết giao bé cho Thẩm Oánh Thật mang .
Vài tháng , nhà họ Giang tụ họp ở Tiền Đường. Lúc Thẩm Oánh Thật là một “bà mới”, bế đứa con trai tên Giang Khắc trong tay. Trịnh Phức Linh thì hết thời gian nghỉ, việc và chăm sóc Giang Khả Thông như bình thường.
Ông nội Giang thấy tất cả, lòng tràn đầy thỏa mãn vì tâm nguyện của thành hiện thực.
Lúc , bé Giang Khắc chẳng gì, chỉ đơn giản sống vui vẻ bên Thẩm Oánh Thật. Cậu ít khi thấy ba, càng ít gặp ông bà nội chú thím, em họ, dì, dượng…
Trí nhớ của trẻ con ngắn. Với Giang Khắc, mỗi dịp Tết Trung thu về gặp những đó, cảm giác chẳng khác nào lạ. Mọi đối xử khá lạnh nhạt, đặc biệt là chú hai và thím hai, luôn giữ cách, từng bế nào.
Giang Khắc cũng chẳng bận tâm nhiều. Trong lòng nghĩ:
“Chỉ cần thương là .”
Mãi , mới hiểu: cảm giác đó, gọi là “tị hiềm.”
Thỉnh thoảng thấy Thẩm Oánh và Giang Khắc cùng liền buột miệng : “Hai con chẳng giống chút nào.” Mỗi như , Thẩm Oánh chỉ tươi mà đáp:
“Thằng bé giống ba nó mà.”
Giang Khắc từng nghi ngờ gì cả, vì ai cũng bảo giống ba như đúc.
Giang Nhạc Sơn và Giang Nhạc Hà là hai em ruột, nét mặt giống đến sáu, bảy phần. Đặc biệt là đôi mắt đuôi cụp, y chang , và cả hai đều di truyền đặc điểm đó cho con : Giang Khả Thông và Giang Khắc.
Hồi nhỏ, mỗi gặp họ Giang Khả Thông – lớn hơn ba tuổi – Giang Khắc lon ton theo như cái đuôi nhỏ. Trẻ con thì thích chơi với chị lớn hơn mà. Giang Khả Thông tính tình sôi nổi, lanh lợi, thích thể hiện. Trước mặt lớn, lúc nào cũng thích hát hò, nhảy múa, kể chuyện. Mỗi như , – Trịnh Phức Linh – con bằng ánh mắt đầy tự hào, cưng chiều thấy rõ.
Giang Khắc thì khác, trầm tính hơn, thích náo nhiệt, chỉ thích quấn lấy . Có ăn Tết, cả nhà tụ họp đông đủ, Thẩm Oánh Thật khuyên Giang Khắc cũng biểu diễn chút gì đó. Cậ chịu. Cô bế lòng, nhẹ nhàng dỗ dành mãi. Cuối cùng, khi Giang Khắc lấy đủ dũng khí, hát cho cả nhà một bài, phát hiện … chẳng ai chú ý. Mọi đang mải chơi bài, tán gẫu, ai ngẩng đầu lên lấy một cái.
Giang Khắc lặng lẽ về nép lòng , vòng tay nhỏ ôm cổ cô, khẽ :
“Mẹ ơi, chừng nào về ? Con về nhà.”
Thẩm Oánh Thật xoa đầu con, dịu dàng bảo:
“Tiểu Khắc chơi nữa ? Vậy về luôn nhé.”
Cô bế Giang Khắc rời khỏi đó. Những ở chỉ nhàn nhạt chào: “Tạm biệt nhé.” Có thậm chí còn thở phào nhẹ nhõm, như thể trút gánh nặng gì đó.
Ra đến cổng, Giang Khắc vui vẻ chạy tung tăng bên cạnh . Đến chỗ chiếc xe đạp, Thẩm Oánh bế lên ghế nhỏ phía , đội mũ len, đeo găng tay cho con quấn khăn cổ kỹ càng. Cô dặn dò:
“Tiểu Khắc, yên nha, chở nè.”
Giang Khắc áp má lưng , bắt đầu hát bài đồng d.a.o lúc nãy kịp hát trọn:
“Trên đời chỉ là , là tất cả…”
Thẩm Oánh Thật cũng hát theo con. Trên con đường lạnh buốt đêm đông, gió rít tạt mặt, cô nghiêng che gió cho con bằng cả tấm lưng gầy. Hai con cứ thế đạp xe hát về nhà.
Biến cố xảy năm Giang Khắc lên mười tuổi. Lúc đó, Giang Nhạc Sơn thành công trình ở Hà Nam, về quê nghỉ phép. Một về nghỉ là tận hai tháng.
Ngay khi sắp sửa trở công trình, Thẩm Oánh phát hiện thai.