Cô Đường đã kết hôn chưa sinh con - Chương 43

Cập nhật lúc: 2026-03-25 14:22:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Khắc nhiếp ảnh gia chính của tiệm ảnh cưới trúng. Ngay từ cái đầu tiên, để mắt đến nam mẫu: dáng cao ráo, nổi bật, gương mặt khỏi bàn. Quan trọng hơn cả là khí chất đặc biệt.

Trên nét thanh xuân của một trai hơn hai mươi tuổi, mang theo cảm giác chín chắn của một đàn ông trưởng thành. Khi thì vẻ lạnh lùng, mà một khi thì ấm áp như ánh mặt trời. Dù là mặc vest trang trọng áo thun, áo len bình thường, thì màn hình vẫn thu hút ánh .

Người mẫu chụp ảnh cưới luôn xuất hiện theo cặp, vì ảnh sẽ in như một album mẫu cho khách tham khảo, thậm chí còn phóng lớn và treo lên tường. Nếu khách hàng thấy cùng một nam mẫu chụp với nhiều nữ khác , hoặc một nữ mẫu chụp với nhiều nam khác , chắc chắn sẽ cảm thấy khó hiểu. Thế nên, với tiệm ảnh mà , dùng là dùng nguyên một cặp. Nếu hợp, thì cả hai cũng luôn.

Tiệm ảnh sắp xếp cho Giang Khắc một nữ mẫu cộng tác 23 tuổi, cao 1m70, hình quyến rũ, gương mặt sắc sảo. Nhìn qua thì tưởng là hợp với . Ai ngờ khi chụp thử, cả hai vô cùng gượng gạo.

Nhiếp ảnh gia qua là : hai chút cảm giác cặp đôi nào. Đặc biệt là khi yêu cầu nắm tay ôm eo – những cử chỉ cần tiếp xúc thể – thì Giang Khắc phản cảm. Sau khi trao đổi, nhiếp ảnh gia quyết định giữ Giang Khắc , và cô gái bằng khác, dù tiếc.

Giang Khắc đề nghị: thể tự đưa một cô gái tới thử chụp cùng.

Thế là Đường Diệc Ninh “dụ” tới. Cô cao 1m66, dáng mảnh mai, khuôn mặt nhỏ nhắn, da trắng, ngũ quan xinh xắn dễ thương. Nhiếp ảnh gia thấy ưng ý.

Đường Diệc Ninh nhân viên hóa trang kỹ lưỡng, tóc, một bộ váy cưới trắng tinh. Từ phòng hóa trang bước , chiếc váy dài tha thướt theo từng bước của cô. Nghe tiếng động, Giang Khắc đầu mắt như bừng sáng.

Cô gái , mắt sáng mày cong, váy trắng tung bay – như một nàng tiên nhỏ.

“Đi khó ghê á,” – vì cộng sự với Giang Khắc, Đường Diệc Ninh giày cao gót. Đây là đầu tiên cô loại giày , bước gượng gạo lúng túng. Cô sợ sệt Giang Khắc hỏi nhỏ: “Đẹp ? Mà lạnh quá…”

Thời tiết đầu xuân vẫn se lạnh, váy cưới thì mỏng manh. Giang Khắc nhận vai cô đang run lên bần bật. Không rằng, cởi áo vest trắng của , khoác lên cô.

Anh : “Chụp nhanh thôi, hôm nay chỉ là chụp thử.”

Đường Diệc Ninh ôm lấy áo vest, áo vẫn còn ấm cơ thể Giang Khắc. Trái tim cô như nai con chạy loạn, gật đầu nhỏ: “Ừ, em sẽ cố gắng thể hiện thật .”

Tại studio, nhiếp ảnh gia cho Đường Diệc Ninh chụp vài bức solo . Ông sang Giang Khắc hỏi: “Cô bé dáng , mặt mũi xinh xắn – là bạn gái ?”

Giang Khắc đáp: “Không .”

mắt vẫn rời khỏi Đường Diệc Ninh. Cô đang một phông nền, đôi mắt khi trang điểm trông càng to và long lanh. Giang Khắc từng thấy Đường Diệc Ninh mặc váy dây như . Anh nhận bờ vai vuông vức, chiếc cổ thon dài duyên dáng, nhưng quá gầy. Trên n.g.ự.c lộ vùng da mỏng tang, lộ cả đường xương rõ ràng.

“Gầy thì đúng là lên ảnh sẽ cao hơn thật,” – nhiếp ảnh gia bằng giọng chuyên môn – “ chụp ảnh chính thức, nhớ để cô bé mặc thêm áo n.g.ự.c độn. Không thì mặc váy cưới n.g.ự.c thấp sẽ lên dáng, hiệu quả lắm.”

Giang Khắc: “…”

Anh , nhưng xong câu đó thấy… mặt nóng lên.

“Được ! Bắt đầu nào Tiểu Đường, chuẩn nhé.” – nhiếp ảnh gia cầm máy ảnh lên, nhắm Đường Diệc Ninh.

“Cười nhẹ một cái nào, tay trái thả lỏng, tay chống cằm nhẹ nhàng.”

“Ừ, ngọt lắm đấy! Cười ngọt hơn chút nữa nhé, đừng mím môi, thả lỏng tự nhiên.”

“Giờ chống hai tay lên hông, tạo dáng như một nữ hoàng. Ngẩng cằm lên tí, cần – mặt kiêu kỳ .”

“Làm mặt quỷ thử xem, một mắt mở một mắt nhắm, chu môi lên – đáng yêu quá!”

“Tưởng tượng đang thầm yêu, cúi nhẹ đầu, mắt liếc sang trái , thẹn thùng – lắm!”

Giang Khắc dựa lưng tường, hai chân bắt chéo, khoanh tay n.g.ự.c, lặng lẽ Đường Diệc Ninh tạo dáng chụp hình. Anh càng càng say mê.

Trên đường đến buổi chụp, Đường Diệc Ninh bảo rằng cô từng chụp ảnh chân dung bao giờ. Thế nhưng lúc ống kính, cô thể hiện hề tệ: động tác tự nhiên, biểu cảm sống động, khi cần thì thật tươi, nụ lan tỏa từ ánh mắt, giả tạo.

“Tiểu Giang, Tiểu Giang.”

“Tiểu Giang!” Nhiếp ảnh gia gọi ba , Giang Khắc mới giật .

Anh hỏi: “Gì ?”

“Cậu qua với cô một chút.”

Giang Khắc bước đến bên cạnh Đường Diệc Ninh, theo chỉ dẫn của nhiếp ảnh gia, nắm lấy tay cô.

Tay ấm, còn tay cô lạnh. Cả hai một cái, vội vàng , ánh mắt như chệch hướng một cách khó hiểu, khiến nhiếp ảnh gia bực : “Phải chứ! Người ngó lên trời, xuống đất, hai tưởng tượng là vợ chồng cơ mà!”

Thật tình là khó tưởng tượng nổi! Một đầy hai mươi, một mới mười chín, mà tưởng tượng vợ chồng ?

Giang Khắc và Đường Diệc Ninh đều phần lúng túng, tay chân lộn xộn.

“Chỉnh chu .” Giang Khắc nghiêm giọng, cố gắng trấn tĩnh nhịp tim đang bỗng dưng đập mạnh, với Đường Diệc Ninh, “Đây là công việc, kiểu gì cũng đụng chạm tay chân.Anh xin . Nghĩ đến 800 tệ , cố gắng chụp cho .”

“Ừm.” Tim Đường Diệc Ninh cũng đập chậm hơn là bao, mặt đỏ bừng, cố gắng trấn tĩnh mới dám ngẩng lên Giang Khắc.

Hai gần, gần đến mức thể cảm nhận thở của .

Anh thật, cô nghĩ.

Cô gà con hóa cũng xinh phết khi trang điểm, nghĩ.

Sau đó buổi chụp ảnh diễn thuận lợi hơn nhiều. Ngoài việc nắm tay, Giang Khắc còn ôm eo Đường Diệc Ninh, thậm chí từ phía vòng tay ôm cô.

Họ còn chụp một tấm ảnh “sắp hôn”. Đường Diệc Ninh đặt nhẹ tay lên vai Giang Khắc, ngả nhẹ , Giang Khắc ôm eo cô, cúi về phía . Cả hai mắt , đầu nghiêng nhẹ, cách giữa môi họ chỉ còn 1cm – sắp chạm nhưng chạm, khiến ai cũng căng thẳng đến mức dám động đậy.

Tim Đường Diệc Ninh như nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. Giang Khắc mặt cô đỏ bừng, bản cũng nóng ran, trán đổ mồ hôi.

Nhiếp ảnh gia còn bồi thêm: “Tiểu Giang, ánh mắt sâu tình thêm chút. cần chụp cận cảnh. Tiểu Đường thì ngượng ngùng mà ngọt ngào, thật say mê . Tưởng tượng như hai đang đóng phim tình cảm lãng mạn nhất .”

Còn nổi ?!

Cả hai chỉ mong cái tư thế trớ trêu kết thúc càng sớm càng .

Đường Diệc Ninh mỏi lưng lùi về , nhưng sợ môi sẽ thật sự chạm Giang Khắc. Cô trụ nổi nữa, càng lúc càng đổ xuống, Giang Khắc cũng theo phản xạ cúi theo, cuối cùng cô lấy tay đẩy mạnh vai . Giang Khắc dừng , thì cũng nhiếp ảnh gia hô lên: “Tuyệt lắm! Được !”

Cả hai lập tức tách , thở hổn hển, khi chạm mắt thì nhịn phá lên để che giấu sự bối rối.

“800 tệ.” Đường Diệc Ninh nhỏ giọng với Giang Khắc.

“Ừ, 800 tệ.” Giang Khắc tán thành.

Nhiếp ảnh gia là một chú trung niên, xem ảnh chụp qua màn hình, ngẫm nghĩ: ánh mắt hai cảm giác như mối tình đầu .

Hôm chính thức lên lịch chụp chính, ông tám chuyện hỏi Giang Khắc: “Cô gái nhỏ đó bạn gái thật ?”

Giang Khắc phủ nhận: “Không .”

“Vậy định theo đuổi ?” Ông nhiếp ảnh gia , “Cô gái đó ngoan, xinh, tuổi hai là thích hợp yêu đương nhất . Đừng ngại, mạnh dạn lên!”

“Không nghĩ đến chuyện đó.” Giang Khắc thờ ơ đáp, “ thời gian yêu đương.”

Thế là Đường Diệc Ninh phỏng vấn thành công, từ đó cùng Giang Khắc trở thành mẫu cho tiệm chụp ảnh váy cưới . Những ngày nghỉ, hai chụp vô ảnh – từ trong studio đến ngoại cảnh: công viên, hồ nước, nhà thờ, thị trấn cổ phong cách dân quốc, cả những cây cầu lớn ban đêm.

Trên cầu, gió thổi mạnh, Đường Diệc Ninh mặc váy mỏng lạnh đến run. Giang Khắc cởi áo khoác khoác lên vai cô, bên che gió.

Lúc nghỉ giữa buổi chụp, họ bên vệ đường ăn cơm hộp. Đường Diệc Ninh kén ăn, món nào thích thì đưa Giang Khắc, cơm cũng chia cho nửa hộp. Còn món nào cô thích, Giang Khắc nhường phần cho cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-duong-da-ket-hon-chua-sinh-con/chuong-43.html.]

Từ sáng đến tối mệt nhoài, mỗi nhận lương thì cả hai hớn hở. Giang Khắc dẫn Đường Diệc Ninh ăn khuya: phở xào, mì xào, đồ nướng… Khi tiệm ăn đóng cửa, mua cơm nắm trong cửa hàng tiện lợi, mỗi một cái, ăn.

Trên xe buýt tối về ký túc xá, Giang Khắc đưa cô tới tận cổng. Đường Diệc Ninh hỏi: “Người giới thiệu nhận nhiều tiền ? Nếu thì chúng chia đều nhé, nào cũng trả, em ngại lắm.”

Giang Khắc : “Không bao nhiêu . Cứ để trả. Em lấy tiền gửi cho ba , đừng tiêu bậy.”

Đường Diệc Ninh : “Dạo kiếm cũng kha khá. Em với mẫu cho tiệm ảnh, bà tin. Em cho bà xem ảnh chân dung, bà còn khen chụp nữa.”

Giang Khắc nhắc nhở: “Đừng là chụp ảnh cưới, cũng đừng cho bà xem ảnh mặt .”

“Vì ?” – cô hỏi.

Anh cho tay túi, hờ hững: “Em là con gái, như .”

________________________________________

Trời tối hẳn, bên hồ yên tĩnh hơn bao giờ hết, chỉ còn một mảng trời tây rực ánh chiều tà. Đường Diệc Ninh thu tâm trạng, mỉm dậy hội trường.

Đi ngang qua khu nghỉ, cô liếc thấy một nam một nữ sofa, đối mặt . Cô gái mặt về phía Đường Diệc Ninh, xinh , ăn mặc thời trang. Còn trai thì lưng về phía cô.

Đường Diệc Ninh bước nhanh hơn, loáng thoáng cô gái gọi một cái tên Tây, : “Chúng đừng chia tay mà, ?”

Chàng trai vẻ bất đắc dĩ: “Chúng chia tay . Hôm nay đến chỉ để giúp cô một , cho cô chút thể diện. Đây là cuối cùng chúng gặp , OK?”

Giọng quen quá, như từng , nhưng Đường Diệc Ninh nhất thời nhớ , cũng ngại đầu .

________________________________________

Trở hội trường, khách đến hơn nửa. Đường Diệc Ninh tìm chỗ của giữa những bàn tròn đông đúc. Hai bạn đại học của cô đến, vẫy tay: “Đường Diệc Ninh, ở đây !”

xuống bên cạnh họ. Có hỏi phù dâu cho Phan Lôi, cô đáp: “Ban ngày em việc, với Lôi .”

Bàn tiệc bảy , hai nam năm nữ. Hai nam đều là bạn trai cùng. Trước mặt Đường Diệc Ninh hai ghế trống, một cái còn vắt áo vest màu xám nhạt, cô để ý, uống trò chuyện.

Một bạn nữ nhỏ: “Bàn một siêu trai đấy.”

chỉ chiếc áo vest tiếp: “Tiếc là bạn gái , bạn gái là bạn cấp ba của Phan Lôi đó.”

“À ~” – Đường Diệc Ninh gật gù.

Không lâu , một nam một nữ trở bàn, kéo ghế xuống. Đường Diệc Ninh sững khi thấy đối diện – cũng ngạc nhiên cô.

Thật lòng mà , nếu vì khuôn mặt trai nổi bật, chỉ tóc tai và trang phục, cô chẳng nhận .

Lần gặp , để tóc kiểu thời thượng, nhuộm sáng, mặc đồ phong cách nghệ sĩ phá cách, khiến cô ấn tượng mạnh.

giờ, như biến thành một khác. Tóc đen để dài hơn, cắt tỉa gọn gàng. Mặc sơ mi trắng đơn giản, gọn gàng, cà vạt, cổ áo mở một nút. Chỉ đeo chiếc đồng hồ bạc bên tay trái, như một nhân viên tinh ngành tài chính.

Hoắc Vân Chu: “……”

Đường Diệc Ninh: “……”

Khi nãy ngang qua sofa, Đường Diệc Ninh tuy rõ mặt đàn ông, nhưng giờ thấy cô gái cùng cạnh Hoắc Vân Chu, đang nghi hoặc hỏi: “Enrico, hai quen ?”

Hoắc Vân Chu ho nhẹ một tiếng, nhếch môi, mỉm : “Gặp một . Lúc khảo sát nhà xưởng.”

Anh vẫy tay với Đường Diệc Ninh, “Hi, Tiểu Đường, hôm nay thật là trùng hợp quá.”

Đường Diệc Ninh gượng gạo: “Chào , Tổng giám đốc Hoắc, đúng là trùng hợp thật.”

“Bữa nay chỉ đến uống mừng thôi, đừng gọi là tổng giám gì cả.” Hoắc Vân Chu to chút ngại ngùng qua cả một cái bàn, “Gọi là Tiểu Hoắc là , hoặc Enrico, tên tiếng Ý của đấy.”

là tay chuyên gia màu! Đường Diệc Ninh thể gọi là “Tiểu Hoắc” cái tên Ý gì đó , bèn : “ cứ gọi Hoắc .”

Hoắc Vân Chu thoải mái: “Ôi chà, cô khách sáo quá.”

Đường Diệc Ninh: “……”

Bạn gái bên cạnh Hoắc Vân Chu thì mặt mày tối sầm.

Lúc hôn lễ vẫn bắt đầu, do lượng bàn khá nhiều nên một món nóng đưa lên . Khi đĩa tôm hùm lớn đặt lên bàn, nó ngay gần chỗ Hoắc Vân Chu.

Lúc đó chẳng ai động đũa, cũng ai xoay đĩa, mà Hoắc Vân Chu ung dung đưa tay xoay đĩa về phía... Đường Diệc Ninh.

Đường Diệc Ninh đĩa tôm hùm cứ thế lăn gần , lòng đầy dự cảm .

Quả nhiên, đĩa tôm dừng ngay mặt cô, Hoắc Vân Chu từ bàn đối diện gọi to: “Tiểu Đường! Tôm hùm nè, cô chụp ảnh ?”

Mọi bàn đều ngơ ngác, Đường Diệc Ninh thì lạnh lùng , nghĩ đến chuyện Giang Khắc bực trong lòng ở nhà, chạy ngoài cho khuây khỏa, mà giờ còn tên dở trêu chọc, rốt cuộc nhịn nữa — cô “hừ” một tiếng, phắt dậy, xách túi và điện thoại lên, lưng bỏ .

Cô sải bước đến bàn lễ tân của sảnh tiệc, với nhân viên:

“Chào chị, cho hỏi bàn nào còn chỗ trống ? một , đổi chỗ, bên bàn cũ lạ bất lịch sự, …”

“Xin xin xin ! Chỉ là hiểu lầm thôi!” Hoắc Vân Chu thế mà đuổi theo đến nơi, ngay cạnh Đường Diệc Ninh, xin rối rít:

“Thật sự xin , Tiểu Đường, ác ý gì .”

“Anh gọi ai là Tiểu Đường đấy?” Đường Diệc Ninh ngẩng đầu giận dữ, “ với quen lắm ? Chúng căn bản chẳng quen gì hết! Anh trêu ghẹo con gái thì tìm ai khác, bám lấy gì? Anh là tổng giám đốc to lớn, chỉ là hạng tép riu, chọc nổi thì cũng tránh chứ?”

“Cô nặng lời quá .” Hoắc Vân Chu hạ giọng mềm mỏng, “Cô Đường, cô Ninh, là sai, thật sự xin . Cô đừng giận nữa, ăn , cam đoan sẽ bậy nữa. Cô là bạn học của cô dâu ? Lát nữa cô dâu đến mời rượu mà thấy cô, là do cô bỏ về thì giải thích đây? Là sai, thật là sai, xin cô tha thứ cho , ?”

Đường Diệc Ninh giật hết cả cơ mặt, tên tổng giám đốc xin mà thái độ cũng quá nghiêm túc . ... ai như ? Tính cách kiểu mà cũng tổng giám đốc một tập đoàn thiết kế lớn?

“Quay thì , nhưng chuyện với nữa.” Đường Diệc Ninh tức vẫn nguôi, thẳng, “ với chỉ là hai xa lạ, ai ăn cơm nấy ăn, bất kỳ liên hệ gì với hết!”

Cô nhớ lúc ngang qua ghế sofa thấy gì đó, bèn trút luôn một câu cay cú:

“Đây sẽ là cuối cùng chúng gặp , OK?”

Hoắc Vân Chu: “……”

“OK.” Anh giơ tay lên hiệu đầu hàng, “OK, xa lạ, hiểu , sẽ gì nữa, hứa đấy.”

“Hừ.”

Trước ánh mắt tò mò của nhân viên lễ tân, Đường Diệc Ninh ngẩng cao đầu, cùng Hoắc Vân Chu một một sảnh tiệc, ai về chỗ nấy mà .

________________________________________

Tác giả lời:

Tiểu Giang: Vợ tôm hùm ăn, còn thì đến giờ vẫn ăn (húp mì sợi một miếng an ủi bản ).

 

Loading...