Cô Đường đã kết hôn chưa sinh con - Chương 46
Cập nhật lúc: 2026-03-25 14:23:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mạc Huệ Thanh quan sát sắc mặt Đường Diệc Ninh, phát hiện cô bé vẫn giữ bình tĩnh, hề lộ vẻ ngạc nhiên, hối hận khó chịu gì cả.
Là phụ trách nghiệp vụ, Mạc Huệ Thanh hiểu cách Khải Huân xử lý sự cố ngộ độc thực phẩm. Việc Đường Diệc Ninh xin nghỉ gì bất thường, còn việc Bành Ngọc bảo vệ cấp cũ của cũng hợp lý. Đường Diệc Ninh lý do nghỉ việc là do chuyển nhà, nhưng rốt cuộc lý do thực sự là gì, Mạc Huệ Thanh vẫn thể kết luận.
Cô thử đoán tâm lý Đường Diệc Ninh. Nhìn bề ngoài, vẻ cô nghỉ việc vì Hoắc Vân Chu quá tùy hứng. Với tính cách hiền lành, e rằng cô bé vẫn còn mang chút oán giận trong lòng.
loại oán giận thể để lộ trong bữa ăn, Mạc Huệ Thanh quyết định hết tiêm cho Đường Diệc Ninh một liều "vaccine tinh thần".
"Chúng sắp gặp tổng giám họ Hoắc – năm nay mới 29 tuổi, trẻ. tìm hiểu qua lý lịch của : từ nhỏ học trường quốc tế ở Thượng Hải, nghiệp cấp ba thì sang Ý học thiết kế thời trang. Tốt nghiệp xong Gucci nhà thiết kế, 4 năm thì nghỉ, tự khởi nghiệp mở một thương hiệu nhỏ. Chơi thêm hai năm, đầu năm ngoái về nước đảm nhiệm chức tổng giám thiết kế của A Sĩ Mân, giúp nâng tầm thương hiệu ít. Người ngoài đ.á.n.h giá là phong lưu, tài hoa, thậm chí gọi là đại diện của phong cách lãng mạn mới."
Đường Diệc Ninh nghiêm túc, nhưng trong lòng thì ngừng c.h.ử.i thầm:
29 tuổi thật á? Không 9 tuổi ? Thật từng ở Gucci? Chui cửa ? Tự khởi nghiệp luôn? Không sợ lỗ vốn chắc? Tài hoa thấy , phong lưu với lãng mạn là cái thể loại gì? Về nước một phát luôn tổng giám? A Sĩ Mân công ty nhỏ…
Lục Tiêu cũng đang , liền hỏi nghi ngờ trong lòng cả hai:
“Chị Mạc, lý lịch như mà về nước thể tổng giám ở A Sĩ Mân? Không nên vài năm nhà thiết kế ?”
Mạc Huệ Thanh :
“Câu hỏi đấy. Bởi vì họ Hoắc, là út trong nhà. Bố là tổng giám của tập đoàn của A Sĩ Mân. Nhà họ chỉ thời trang mà còn khách sạn, nhà hàng, thậm chí hai năm còn hợp tác thương hiệu xe online. Gói gọn cả ‘ăn – mặc – ở – ’.”
Lục Tiêu và Đường Diệc Ninh cùng lúc im lặng. Đường Diệc Ninh nhớ tới chiếc xe gần 600 vạn Hoắc Vân Chu từng lái, cùng chiếc xe thể thao đỏ rực hai ngày , đột nhiên cảm thấy bất lực.
Không trách – sinh trong gia đình như thế, tất cả hành động ngông nghênh đều lý do. Giống như con trai vua thời xưa, dám ngó ngang, còn thì trèo lên mái nhà cũng cúi lưng thang. Trong mắt , Đường Diệc Ninh là gì chứ? Quan tâm cô như nuôi mèo, nuôi ch.ó, vì thích – chỉ đơn giản vì rảnh rỗi tìm trò vui.
Mạc Huệ Thanh đặt bàn trưa tại một nhà hàng gia đình ở một khu yên tĩnh. Dù Đường Diệc Ninh lớn lên ở Tiền Đường nhưng từng đặt chân đến đây.
Cô theo trong, nhận gian xung quanh thanh bình, ít qua , nhân viên phục vụ thì nam thanh nữ tú, cao ráo, nụ nhã nhặn.
Nhà hàng đại sảnh, tầng một giống như một phòng tranh nhỏ với nhiều tác phẩm nghệ thuật. Tầng hai gồm các phòng riêng sáng sủa, lịch sự, thể ngắm cảnh hồ.
Bàn họ đặt là bàn tám . Hoắc Vân Chu đến, Đường Diệc Ninh lo lắng xuống, tranh thủ lên mạng tra thông tin nhà hàng, suýt nữa thì sốc: chi phí trung bình 1240 tệ/!
Tiệc mừng của Phan Lôi còn tới 1100, đó là bữa ăn đắt nhất đời cô. Chẳng lẽ kỷ lục sắp phá trong hôm nay?
Cái nhà hàng gì mà đắt ? Ai đến đây ăn chứ? Món ăn bằng vàng chắc?
Vì từng cùng Bành Ngọc tiếp khách, Đường Diệc Ninh rõ quy chuẩn của Khải Huân. Với cô, những bữa ăn giá 200–300 tệ là xa xỉ.
Cô nhớ mời Hoắc Vân Chu ăn mấy tháng , chê nhà hàng "khó nuốt", trợ lý Becka còn sếp cô là sành ăn. Lúc đó cô hiểu. Còn bây giờ – cô hiểu .
Mạc Huệ Thanh đang chọn món, Đường Diệc Ninh và Lục Tiêu hai bên. Cô lén thực đơn – món giá ba chữ , thậm chí món rẻ nhất cũng khởi điểm từ 500 tệ.
“Chị Mạc,” cô nhỏ, “đừng gọi tôm hùm ?”
Mạc Huệ Thanh bất ngờ:
“Tôm hùm ? Ừ, ở đây gọi . Muốn ăn tôm hùm thì đến chỗ . Nhà hàng nổi tiếng nguyên liệu chất lượng, món ăn bài trí và tinh tế.”
Đường Diệc Ninh thở phào một nửa, nửa còn thì đỏ mặt hổ, nhớ tới câu cô từng giận dữ với Hoắc Vân Chu:
“Lần là cuối chúng gặp mặt, OK?”
A! Trời đất ơi, cái tát đến cũng quá nhanh đấy!
Vừa qua 11 giờ rưỡi, nhân viên phục vụ gõ cửa, Hoắc Vân Chu đến .
Mạc Huệ Thanh dẫn Đường Diệc Ninh và Lục Tiêu dậy chào đón. Cửa mở, ba bước – Hoắc Vân Chu, Becka, và giám đốc Lư.
Đường Diệc Ninh: "…"
Xấu hổ ×3.
Hoắc Vân Chu rõ ràng cũng bất ngờ khi gặp cô ở đây, suýt nữa thì bật . Giám đốc Lư và Becka cũng ngạc nhiên nhưng nhanh ch.óng lấy bình tĩnh. Mạc Huệ Thanh hành xử như thể gì bất thường. Hoắc Vân Chu nhanh ch.óng lấy phong độ, bắt tay lịch sự, giới thiệu cùng.
Theo quy định, Đường Diệc Ninh và Lục Tiêu đủ cấp bậc để bắt tay tổng giám. Hoắc Vân Chu vẫn đưa tay với Đường Diệc Ninh, ánh mắt chân thành:
“Chào cô, Đường tiểu thư. Lần đầu gặp mặt, mong chỉ giáo.”
Đường Diệc Ninh c.ắ.n răng bắt tay :
“Chào , Hoắc tổng. Mong chỉ dạy thêm .”
Sáu an tọa. Giám đốc Lư và Becka đều hiểu ý, giả vờ quen Đường Diệc Ninh. Món ăn dọn lên, Mạc Huệ Thanh vội chủ đề công việc, nên trò chuyện với Hoắc Vân Chu đủ chuyện trời đất.
Anh từng đến đây, ngờ nơi ho như . Mạc Huệ Thanh , gian thì đấy, còn đồ ăn ngon ăn mới .
Đường Diệc Ninh gì, yên, dám đụng điện thoại. Cô lén quan sát Hoắc Vân Chu – hôm nay ăn mặc đơn giản, sơ mi xanh đen và quần tây đen. Dù logo, nhưng chất vải sơ mi qua là hàng cao cấp.
Biết tuổi thật, Đường Diệc Ninh còn coi là thanh niên bồng bột. So với Chung Ẩn Hiền Giang Khắc, còn lớn tuổi hơn. Chỉ là gương mặt non nớt, làn da trắng trẻo, ngũ quan sắc nét, quả thật xứng với hai chữ “phong lưu”.
Cách chuyện hôm nay của cũng điềm đạm, còn khiêu khích như hai , lẽ do với Mạc Huệ Thanh, hoặc do cần giữ phong thái tổng giám đốc.
Uống nhiều quá, Đường Diệc Ninh xin phép vệ sinh. Hoắc Vân Chu thấy cô , lâu cũng xin ngoài hút t.h.u.ố.c.
________________________________________
Đường Diệc Ninh rửa tay xong bước khỏi nhà vệ sinh, lập tức thấy Hoắc Vân Chu đang đợi ngay ngoài cửa.
Anh tựa lưng tường, dáng thoải mái, tay cầm bật lửa bạc, bật qua bật . Thấy cô, nhướng mày, thẳng .
Phía ngoài là sân nhỏ – nơi hút t.h.u.ố.c – thể cả mảng cây xanh, gian yên tĩnh, thoáng đãng. Nếu Hoắc Vân Chu ở đây, lẽ Đường Diệc Ninh sẽ cảm thấy nơi , nên thơ, sẵn sàng ở cả buổi trưa.
bây giờ, cô căng thẳng đến mức trán đổ mồ hôi, tiến xong, lùi cũng dở. Mãi mới lết đến cách hai mét, cô đột nhiên cúi đầu, nhỏ giọng :
“Hoắc tổng, thật sự xin !”
Hoắc Vân Chu: “???”
Đường Diệc Ninh thẳng , ngẩng đầu , lấy hết can đảm :
“Chuyện hai ngày là của , mong tha thứ. mới tìm công việc mới, thể đừng khó ?”
Hoắc Vân Chu: “……”
Không khí phần kỳ quặc. Đường Diệc Ninh quyết tâm “bán t.h.ả.m” đến cùng – mặt mũi là gì chứ? Lòng tự trọng là gì chứ? Chỉ cần giữ công việc, bảo cô một trận cũng .
Nhìn cô gái mặt vẻ mặt đầy lo lắng, Hoắc Vân Chu lên tiếng:
“ tới là để xin cô.”
Đường Diệc Ninh kinh ngạc: “Hả?”
Hoắc Vân Chu :
“Lần khiến cô nghỉ việc, còn liên lụy đến khác ốm, thật sự xin . vốn định tìm cơ hội để chuyện, ngờ cô tức giận. cứ tưởng sẽ còn cơ hội gặp , ngờ nhanh như gặp, chứng tỏ chúng cũng duyên. Yên tâm, hôm nay sẽ năng linh tinh nữa. Xin cô, cô Đường, mong cô tha thứ.”
“À…” Đường Diệc Ninh xua tay lia lịa,
“Không, cần , thật sự cần, trách . Chuyện đó thực phần lớn là do bên nhà ăn, bên đó lâu nay hỗn loạn . mới , sếp cũng chuyện đó. Hoắc tổng, xin đừng nhắc chuyện mặt sếp , ?”
Cô thật sự sợ – nếu Hoắc Vân Chu kể chuyện với Mạc Huệ Thanh, sếp sẽ nghĩ cô thế nào…
Hoắc Vân Chu gật đầu: “ hứa với cô, sẽ nhắc.”
Đường Diệc Ninh thở phào nhẹ nhõm, chắp tay: “Cảm ơn .”
Hai xem như xóa bỏ hiềm khích, cùng về phía phòng riêng. Hoắc Vân Chu hỏi:
“Giờ cô công việc gì? Trợ lý cho Mạc Huệ Thanh?”
“Không ạ,” Đường Diệc Ninh đáp, “Giờ bên kinh doanh.”
“Kinh doanh ?”
“Vâng, đây ở Diện Liêu, giờ chuyển qua bán khóa kéo.” Cô , “Hôm nay là ngày đầu tiên , còn rành về khóa kéo.”
Hoắc Vân Chu nhíu mày: “Ngày đầu mà Mạc Huệ Thanh đưa cô xã giao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-duong-da-ket-hon-chua-sinh-con/chuong-46.html.]
“ cũng , nhưng đúng là chị là sếp trực tiếp của .”
Hoắc Vân Chu đoán một điều – tuy chủ quan – rằng Mạc Huệ Thanh đưa Đường Diệc Ninh tiếp khách thể vì cô trẻ trung, xinh , đ.á.n.h "chiêu bài mỹ nhân". Hoắc Vân Chu gặp ít mỹ nhân, từ thanh lịch, quyến rũ, đến dễ thương, cá tính… Đường Diệc Ninh đúng là một cô gái xinh xắn, nhưng đến mức khiến "rối loạn tâm thần". Lẽ nào Mạc Huệ Thanh coi thường đến ? Cho rằng là kiểu giám đốc mê sắc, cần dùng mỹ nữ để ăn?
Nghĩ , Hoắc Vân Chu bất ngờ hỏi:
“Cô Đường, cho hỏi riêng tư chút, cô đang độc ?”
Đường Diệc Ninh trong đầu lập tức vang lên tiếng chuông cảnh báo. Cô hiểu ý đồ của câu hỏi, nhưng vẫn giữ bình tĩnh đáp:
“Vâng, đang độc .”
“Không bạn trai luôn?”
“Vâng.” Đường Diệc Ninh khẽ vuốt tóc, cúi đầu, dám .
Trong mắt Hoắc Vân Chu, cô đang thẹn thùng, phần… đáng yêu.
________________________________________
Khi cả hai phòng riêng, món ăn bắt đầu dọn lên. Đường Diệc Ninh cuối cùng cũng hiểu thế nào là “bữa ăn phần biểu diễn”.
Mỗi món ăn ở nhà hàng đều đầu bếp biểu diễn trực tiếp như ảo thuật: rưới một lớp canh nóng, món ăn đổi màu; dùng b.úa kim loại đập, “viên ngọc lớn” lập tức vỡ , lộ món ăn như hoa; đốt lửa ngay bàn, món ăn bốc cháy rực rỡ; hoặc cắt heo sữa nướng ngay tại chỗ…
Lư giám đốc và Lục Tiêu liên tục trầm trồ, Becka thì video đầu bếp biểu diễn, ngay cả Hoắc Vân Chu cũng thấy thú vị, khen “ ý tưởng”.
Anh về phía Đường Diệc Ninh như gì đó, nhưng cô cứ bình thản yên, đụng đến điện thoại, chỉ quan sát. Hoắc Vân Chu , đành tự cầm điện thoại chụp món heo sữa thơm nức.
“Mạc giám đốc thật tâm. Nhà hàng thú vị thật, đưa bạn tới.”
Mạc Huệ Thanh cụng ly với :
“Tổng giám khách sáo , chỉ là cùng ăn vui vẻ thôi.”
________________________________________
Trong suốt bữa tiệc, Đường Diệc Ninh ăn thử món heo sữa nướng gần hai ngàn một con, thịt bò thượng hạng “cảm nhạc”, cá biển sâu từ Bắc Âu, và cả món rau cải siêu đắt dùng từ phần non nhất của vài bó rau – phần lá thì vứt . Cô thấy thật lãng phí, vì ăn cũng chẳng khác gì rau thường, trong khi ai cũng khen “ngon, tươi, ngọt”.
Giữa bữa ăn, cuối cùng Hoắc Vân Chu mở lời chuyện chính sự. Mạc Huệ Thanh bình tĩnh, vội vàng, khéo léo khen các thương hiệu nước ngoài, mới dẫn dắt sang ưu thế của doanh nghiệp trong nước: linh hoạt, giao hàng nhanh, chu kỳ thanh toán mềm, đặc biệt thể điều chỉnh theo nhu cầu khách hàng.
Cô đưa một ví dụ thực tế: nếu mỗi mẫu váy chỉ cần vài ngàn khóa kéo, khách thể đặt 1.000 cái, dùng hết trả , tiền hàng cũng thể linh hoạt. Chuyện đó các nhà cung cấp nước ngoài thể .
Hoắc Vân Chu gõ bàn, :
“Vậy nếu yêu cầu các cô giao hàng trong vòng 4-5 ngày thì ?”
Mạc Huệ Thanh mỉm :
“Nếu là khách hàng chất lượng như , chúng thể ưu tiên. Đừng 4-5 ngày, 2-3 ngày chúng cũng lo .”
Cuối cùng, gật đầu:
“Được, sẽ thu xếp thời gian, sắp tới tới xưởng khảo sát một chuyến.”
Nghe đến đây, cả Đường Diệc Ninh và Lục Tiêu đều mừng rỡ. Với doanh nghiệp như Á Sĩ Mân, chỉ cần vài đơn nhỏ, vài nghìn chiếc là đủ để mở đường.
Đường Diệc Ninh vẫn luôn lặng lẽ lắng hai vị sếp trò chuyện, chỉ cảm thấy thu ít điều bổ ích.
Mạc Huệ Thanh phong cách khác Bành Ngọc, lẽ vì chức vụ của hai vốn cùng một đẳng cấp.
Bành Ngọc khá sắc sảo, khi đối mặt với khách hàng cũ thì thiện như bạn bè, còn với khách hàng mới thì vẫn giữ thái độ khiêm tốn. Còn Mạc Huệ Thanh thì như , cô một kiểu hợp tác rõ ràng: " trình bày ưu điểm của chúng để xem xét, ép buộc, tự cân nhắc."
Đường Diệc Ninh đặc biệt thích cách chuyện của Mạc Huệ Thanh — giọng điệu nhanh chậm, ôn hòa và lý trí, cũng vì phận đặc biệt của Hoắc Vân Chu mà thể hiện sự xu nịnh. Khi họ trò chuyện, Đường Diệc Ninh cảm thấy Mạc Huệ Thanh thậm chí còn nổi bật hơn cả Hoắc Vân Chu. Sự nổi bật đến từ tuổi tác, giới tính ngoại hình, mà từ thần thái toát từ bên trong.
Đường Diệc Ninh bắt đầu nhận rằng, phong cách tiêu thụ hấp tấp của Bành Ngọc dường như hợp với cô. Thay đó, cô nên học theo con đường của Mạc Huệ Thanh.
Bữa ăn đó thật sự vui vẻ, khách và chủ đều hài lòng. Dĩ nhiên giá cả cũng… “vui vẻ” kém — Lục Tiêu thanh toán, về đưa cho Đường Diệc Ninh xem hóa đơn, hơn 9.400 tệ khiến cô sững .
Sau bữa trưa, cùng rời khỏi nhà hàng bãi đỗ xe. Mạc Huệ Thanh và Hoắc Vân Chu song song, chuyện. Đường Diệc Ninh phía vài bước.
Bỗng nhiên Hoắc Vân Chu đầu gọi cô:
“Tiểu thư Đường!”
Đường Diệc Ninh nhanh ch.óng bước tới:
“Tổng giám đốc Hoắc, chuyện gì ạ?”
Hoắc Vân Chu :
“ giám đốc Mạc bảo, thời gian tới cô sẽ đến xưởng thực tập. Khi đến khảo sát, cô hãy cùng đến, để cô tiếp đãi vị khách đầu tiên trong xưởng.”
Đường Diệc Ninh cảm thấy khó hiểu. “Khách hàng đầu tiên” thì ? Có gì đáng tự hào?
Tất nhiên, ngoài miệng cô như :
“Vâng, tổng giám đốc Hoắc, nếu thời gian phù hợp, nhất định sẽ cùng .”
________________________________________
Mạc Huệ Thanh đưa Đường Diệc Ninh và Lục Tiêu về văn phòng rời , là còn gặp một khách hàng khác. Đường Diệc Ninh trở chỗ , Nhậm Dĩnh mặt — hình như theo một nhân viên kỳ cựu ngoài. Đỗ Xuân Cường vẫn còn ở , nhưng buồn bã ở bàn.
Đường Diệc Ninh việc gì , lật xem hồ sơ. Cô hỏi Chu Văn khi nào sẽ xưởng thực tập. Chu Văn tra email trả lời: đợi tất cả nhân viên mới của các chi nhánh thành phố về đủ, chắc hơn một tuần nữa.
Hơn một tuần nữa... Đường Diệc Ninh và Giang Khắc sẽ chuyển nhà.
________________________________________
Chiều 5 giờ rưỡi, Đường Diệc Ninh tan ca, bắt xe buýt về chung cư. Trên đường, cô gửi tin nhắn WeChat cho Giang Khắc:
【Đường Diệc Ninh】: Em tan , đang đường về. Em ghé mua đồ ăn nhé, mấy giờ về?
【Giang cẩu cẩu】: Anh tranh thủ 8 giờ tan ca. Em đói thì ăn nhé.
【Đường Diệc Ninh】: Em chờ về ăn chung.
【Giang cẩu cẩu】: Được , em nhớ mua ba chỉ, thịt kho cải khô cho.
【Đường Diệc Ninh】: [OK]
Món thịt kho cải khô Giang Khắc ngon, ngọt, mềm và đậm đà. Có thể là món tủ mỗi khi nấu thịt heo.
Đường Diệc Ninh nghĩ đến bữa trưa ăn món heo sữa — đầu tiên cô ăn món . Cô tưởng rằng là sẽ ăn thịt, ai ngờ đầu bếp chỉ cắt cho mấy miếng da heo, mỗi miếng bằng 1/4 bàn tay, ăn kèm với tương và đường.
Bản Đường Diệc Ninh thích mỡ, dù da nướng thơm thật, nhưng cũng thấy ngon. Cô cứ nhớ mãi phần thịt nạc của con heo sữa.
Ai mà ngờ hết bữa mà chẳng thấy thịt nạc . Cô hỏi Lục Tiêu: “Thịt của con heo sữa ?” Lục Tiêu cũng ngơ ngác, . Hoắc Vân Chu thấy, cách mấy liền lên tiếng:
“Heo sữa chỉ ăn da, ăn thịt.”
Đường Diệc Ninh thầm tiếc nuối cho chú heo con, cả mớ rau vứt , và cả những chú bò lớn lên cùng nhạc cổ điển nữa…
Trên xe buýt, cô tựa đầu kính, nghĩ thầm: nhất định mua một miếng thịt to, bảo Giang Khắc một nồi thịt kho cải khô thật bự để ăn cho đời!
________________________________________
Tác giả đôi lời:
Tiểu Giang: Làm việc cật lực, gõ bàn phím như bay, chỉ mong tan ca sớm để về nhà nấu thịt cho vợ yêu ăn!
——
Tiểu Đường còn ngây thơ, nhưng dần dần, cô sẽ mở rộng tầm mắt, thấy muôn hình vạn trạng con .