Cô Đường đã kết hôn chưa sinh con - Chương 49

Cập nhật lúc: 2026-03-25 14:23:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phòng ngủ chính lớn, trừ nhà vệ sinh thì diện tích mười lăm mét vuông.

Một chiếc tủ quần áo cao sát trần chiếm trọn một bức tường. Ở giữa là một chiếc giường đôi lớn, hai bên hai tủ đầu giường, mỗi tủ đặt một chiếc đèn ngủ giống hệt , dây sạc điện thoại vắt xuống, hộp khăn giấy, ly nước, và cả một hộp b.a.o c.a.o s.u mới khui.

Vị trí đối diện giường vốn để đặt tivi, nhưng Giang Khắc sắm. Hiện tại để trống, là đợi tiền sẽ mua bàn trang điểm cho Đường Diệc Ninh dùng trang điểm.

Cửa sổ lớn, lúc sửa sang sẵn lớp kính hai lớp, cách âm . Sáng sớm tỉnh dậy, cả căn phòng yên tĩnh, gần như thấy âm thanh bên ngoài.

Rèm cửa màu xanh non tối bằng loại rèm tối màu, lúc chọn màu chủ tiệm cũng từng nhắc Giang Khắc, nhưng chỉ liếc một cái là thích ngay tấm rèm , còn hỏi ý Đường Diệc Ninh.

Đường Diệc Ninh vốn quá để tâm đến vấn đề ánh sáng khi ngủ. Trải qua bốn năm ký túc xá đại học cộng thêm hai năm ở nhà xưởng, cô quen với việc ngủ trong môi trường ồn ào. Với cô, rèm cửa xuyên sáng cũng vấn đề gì, chỉ cần Giang Khắc thích là .

Vậy là, tấm rèm màu sắc tươi mát đó treo lên bên cửa sổ, phối cùng một lớp voan trắng bên trong.

Trên chiếc giường lớn, chăn gối rối bời, lớp chăn là hai cơ thể trần trụi.

Tối hôm qua quấn lấy đến tận hai giờ sáng, cả hai đều lười mặc đồ, cứ thế ngủ trần.

Đường Diệc Ninh ngủ đủ, ngủ cũng ngon, Giang Khắc thì chẳng hiểu , giường lớn như mà cứ dính sát cô. Cô liên tục né sang mép giường, thì bám theo. Suýt chút nữa cô ép rơi khỏi giường, tức quá đ.ấ.m đá loạn xạ, mới chịu nhích chút. chẳng bao lâu dán sang.

Tỉnh dậy thì cả hai đều lệch về bên trái giường, đầu cùng gối lên một chiếc gối. Giang Khắc ôm cô từ phía , cô đạp chân :

“Buông ! Nóng c.h.ế.t !”

Giang Khắc như thấy, nhúc nhích. Đường Diệc Ninh khó nhọc lật , đưa tay cù , Giang Khắc nhịn , bật “xù xì”.

“Đừng quậy nữa.” Anh xin tha, định với lấy điện thoại thì mới phát hiện lệch tận sang giữa giường.

“Mới 7 giờ.” Giang Khắc bỏ điện thoại xuống, ngửa định ngủ nướng thêm, thì Đường Diệc Ninh nhéo tai.

Cô cảnh cáo:

“Từ giờ ngủ lấn qua nữa! Nếu còn chen sang bên em, em dọn sang phòng nhỏ ngủ luôn!”

“Chắc do quen giường nhỏ.” Giang Khắc mở một mắt cô. “Cứ thấy lùi là sắp rơi giường đó.”

Đường Diệc Ninh tức nghẹn:

“Rơi giường là em mới đúng! Là em!”

Hai đầu bù tóc rối, mặt còn lờ mờ cơn buồn ngủ. Giang Khắc hỏi:

“Đồ gỗ trong phòng mùi quá ?”

Đường Diệc Ninh hít hít mũi:

“Ngủ một đêm thì thấy cũng , chỉ lúc mới phòng thì nặng mùi.”

Giang Khắc :

“Lát nữa nhớ mở hết cửa sổ .”

“Ừm.” – Đường Diệc Ninh đáp, Giang Khắc sang ôm cô, mặt đối mặt, chăm chú gương mặt cô.

Đường Diệc Ninh lấy tay che mắt:

“Còn ghèn, đừng .”

“Anh cũng mà.” Giang Khắc cúi xuống hôn trán cô.

“Chào buổi sáng, vợ yêu.”

Đường Diệc Ninh hé mắt qua kẽ tay . Giang Khắc nghiêng , tóc đen rối bời, vai và n.g.ự.c rắn chắc lộ ngoài chăn, tay dài ôm lấy cô.

Đôi mắt đặc biệt, mí mắt mỏng, mắt hai mí sâu, lông mi dài, đuôi mắt cụp xuống. Trên mạng gọi kiểu mắt là “mắt cún con” – mang cảm giác vô tội. Đường Diệc Ninh suốt 6 năm mà từng cảm thấy như , vì ánh mắt lúc nào cũng lạnh lùng. Với cô thì , nhưng ngoài thì luôn tỏ lạnh lùng, khiến e dè.

Giờ phút , ánh mắt Giang Khắc mang chút lười biếng, hai chân quấn lấy chân cô, ngón chân gãi nhẹ làn da cô – một dáng vẻ hiếm thấy, dính vô cùng.

Đường Diệc Ninh ôm eo , cũng hôn nhẹ lên mũi :

“Chào buổi sáng, chồng yêu.”

Giang Khắc đột nhiên hỏi:

“Em yêu ?”

Đường Diệc Ninh mở to mắt:

“Hả?”

“Anh yêu em.” – Giang Khắc dùng trán chạm trán cô, mắt rũ xuống cô. – “Anh nhiều yêu em , nhưng em từng em yêu .”

Sao hỏi chuyện sến súa sáng sớm chứ! Đường Diệc Ninh, trải qua 5 năm yêu và vài tháng hôn nhân, một câu đỏ bừng cả mặt – trông chẳng khác gì một nữ sinh cấp ba tỏ tình đầu.

câu , cô từng ngẫm trong đầu bao . Cuối cùng cũng thể mắt , bình thản :

“Em yêu .”

Giang Khắc:

“Ai yêu ai?”

Đường Diệc Ninh:

“Em yêu Giang Khắc.”

Giang Khắc:

“Ai yêu Giang Khắc?”

Đường Diệc Ninh:

“Đường Diệc Ninh yêu Giang Khắc.”

Giang Khắc bật , mắt nheo , nhỏ:

“Giang Khắc cũng yêu Đường Diệc Ninh.”

Ngọt ngào như dopamine đang tràn ngập. Giang Khắc nghĩ, mấy lời sến súa buồn nôn kiểu gì cũng thể hết – chẳng thấy hổ gì luôn!

Trong lòng Đường Diệc Ninh cũng ngọt ngào kém, ngọt đến mức chẳng rời giường. cuối cùng vẫn dậy – công nhân thì thể sống chỉ nhờ mấy câu “Anh yêu em” .

“Dậy .” – Cô chọc chọc n.g.ự.c – “Sáng nay ăn gì? 8 giờ rưỡi em mặt ở xưởng .”

Giang Khắc :

“Nằm thêm lát nữa , còn sớm. 8 giờ khỏi nhà vẫn kịp, đưa em tới xưởng.” Anh bắt lấy tay cô nhét trong chăn, “Anh còn dậy mà…”

Đường Diệc Ninh chọc ghẹo, tức phát điên, la oai oái kêu đ.á.n.h .

Giang Khắc tránh tay cô, bỗng :

“À đúng , hỏi em chuyện – em còn bao nhiêu tiền?”

Chuyển đề tài nhanh thiệt! Đang ngọt lịm mà rớt cái rụp về thực tế. Đường Diệc Ninh :

“Hơn 5000, ?”

Giang Khắc đưa tay che mắt, nhịn bật , đến run cả vai. Đường Diệc Ninh gặng hỏi:

“Cười cái gì ?”

Giang Khắc :

“Anh còn hơn 4000.”

Đường Diệc Ninh , Giang Khắc dùng thẻ tín dụng. Dựa theo thu nhập hàng năm của thì mở thẻ quẹt vài chục triệu cũng , nhưng nhất quyết .

Anh vay mượn ai bao giờ, cực kỳ ghét tiêu trả . Quan điểm sống chẳng giống giới trẻ chút nào, nhưng Đường Diệc Ninh hiểu và chấp nhận .

Cho nên, khi bảo là chỉ còn 4.000 tệ, thì đúng là chỉ còn chừng đó thật – tức là bộ tiền mặt mà còn thể sử dụng .

“Hả?” Đường Diệc Ninh kinh ngạc thật sự: “Sao chỉ còn chút tiền đó thôi?”

Giang Khắc ngước trần nhà: “Thì mua đồ, mua thẻ, thứ nào rẻ, mua tới mua lui cũng chỉ còn bấy nhiêu. Em , từ năm 18 tuổi tới giờ từng túng thiếu như .”

Ngữ khí đó, còn mang theo chút vẻ khổ sở mà vẫn cố pha trò.

Đường Diệc Ninh bật : “Tính thì, tiền tiết kiệm của hai đứa gộp chắc cũng đủ để em ăn một bữa sang chảnh đầu tháng thôi đó.”

Giang Khắc cũng theo: “Có khi còn đủ, ăn xong sờ túi còn xu nào, thiếu 300 tệ giữ rửa chén trả nợ.”

Đường Diệc Ninh: “Ha ha ha ha ha……”

Giang Khắc dần dần ngừng , đưa tay xoa đầu cô: “Cuối năm nay chắc sếp sẽ gọi lên chuyện, tính sẽ đề nghị tăng lương.”

Đường Diệc Ninh hỏi: “Tăng bao nhiêu?”

Giang Khắc đáp: “Ít nhất lên 35K. Anh sẽ đề xuất 40K để còn chỗ mặc cả.”

Đường Diệc Ninh: “Liệu sếp đồng ý ?”

“35K chắc vấn đề gì.” Giang Khắc , “Còn lương năm thể vượt 45 vạn thì còn đợi bàn bạc. lương mà lên thì sang năm sẽ cực hơn năm nay nhiều, chắc buổi tối thêm suốt. Nếu về muộn thì em tự lo cơm nước nha.”

“Ừa, .” Đường Diệc Ninh ôm lấy , “Cố gắng cày gạch nha, Giang!”

Giang Khắc cũng ôm cô : “Cố chịu thêm sang năm, tụi sẽ thoải mái hơn nhiều. Thuận lợi thì mùa xuân năm thể tiệc cưới luôn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-duong-da-ket-hon-chua-sinh-con/chuong-49.html.]

Đường Diệc Ninh : “Anh đừng tự tạo áp lực quá, em cũng kiếm tiền mà. Thật em lo lắm, đợi công việc em định, hai đứa cùng tăng thu nhập thì cuộc sống sẽ hơn nhiều.”

Giang Khắc : “Lúc đó sẽ mua xe cho em.”

Đường Diệc Ninh: “Em du lịch cơ.”

Giang Khắc ngạc nhiên: “Du lịch? Đi ?”

Đường Diệc Ninh: “Đi cũng . Trước đây công ty em tổ chức du lịch ba , hai chỉ loanh quanh trong tỉnh – kiểu hai ngày một đêm hoặc ba ngày hai đêm, một Thượng Hải mà cũng chỉ ở hai đêm. Em bao giờ du lịch dài ngày kiểu bốn, năm ngày cả, máy bay cũng từng .”

“Chậc.” Giang Khắc nhíu mày, “Quê mùa.”

Đường Diệc Ninh tức: “Anh em á? Anh cũng chỉ mới Tây An với Trương Gia Giới thôi còn gì!”

Giang Khắc: “ tận mắt thấy tượng binh mã!”

Đường Diệc Ninh: “Còn em thì ăn heo sữa ! Anh ăn ?”

Giang Khắc chịu thua: “Anh ăn cả dê nguyên con! Em ăn ?”

“Hừ!” Đường Diệc Ninh giơ chân đá : “Dậy ! Làm bữa sáng!”

Giang Khắc nhanh nhẹn né tránh: “Đá gì thế? Lỡ hư thì em mất công dụng luôn đó nha!”

Đường Diệc Ninh: “……”

Giang Khắc lật chăn nhảy xuống giường, cứ thế trần truồng tới tủ lấy đồ. Anh tỉnh táo, đầu hỏi: “Em mặc gì? Anh lấy cho.”

Đường Diệc Ninh che mắt: “Lấy đại cái gì cũng .”

Giang Khắc chọn cho cô bộ đồ sạch, hai họ chẳng nhiều quần áo nên tủ cũng khá trống. Anh thấy chiếc áo khoác đen mới mua thì vui vẻ: “Hôm nay mặc áo mới , thời tiết mặc .”

Hai dậy rửa mặt, Giang Khắc nấu cho Đường Diệc Ninh một bát sủi cảo, còn thì húp canh với đồ ăn thừa từ tối qua.

Ăn xong, kéo rèm cửa sổ và mở cửa đón gió, sáng mùa thu khí trời thật dễ chịu. Anh hít sâu một , cảnh vật xa lạ bên ngoài cùng Đường Diệc Ninh khỏi nhà.

Lần nữa tài xế công nghệ, Giang đưa cô Đường đến xưởng khóa kéo Vọng Kim, đó lái thẳng tới Khoa Sang Thành. Đến công ty đúng 9 giờ. Anh quẹt thẻ cửa, cô tiếp tân Lộ Lộ thấy liền mắt sáng rỡ: “Oa! Giang Khắc, hôm nay trai quá nha!”

Giang Khắc cô một cái, cúi đầu áo khoác mới, kéo nhẹ cổ áo mỉm : “Cảm ơn.”

Lộ Lộ trố mắt , chào đồng nghiệp:

“Chào buổi sáng, chào buổi sáng…”

“Ơ, hôm nay Khắc nhi trông bảnh quá nha!”

“Bình thường mà, vẫn thôi. À, chào buổi sáng!”

“Áo lạ nhỉ, thấy mặc bao giờ, hiệu gì thế?”

“Người tặng, hàng chính hãng .”

“Để tui coi… Tào lao! Nhìn xịn thế còn gì. Chắc cũng mấy ngàn nhỉ?”

“Không , nhưng mặc khá thoải mái.”

“Bạn gái tặng ?”

Giang Khắc chỉ , trả lời, một tay đeo túi laptop, dáng như mẫu catwalk về khu việc.

Lộ Lộ theo, ngẩn ngơ: “…”

Quả thật – sống lâu mới thấy!

Đường Diệc Ninh bắt đầu một ngày huấn luyện mới.

Huấn luyện cũng gì đặc biệt, giống như hồi cô mới Khải Huân, phân về xưởng học quy trình sản xuất vải. Bây giờ ở xưởng khóa kéo, cô học quy trình sản xuất dây kéo, nhận từng loại máy, từng công đoạn.

Xưởng khóa kéo Vọng Kim thành lập 21 năm, chiếm diện tích lớn. Hiện 9 toà nhà: một toà văn phòng, hai ký túc xá, một hội trường kiêm sân vận động để tổ chức tiệc cuối năm và các sự kiện, một nhà ăn, còn là xưởng sản xuất và kho hàng.

Cả xưởng 1.000 , bao gồm quản lý và công nhân. Công ty gắn mác “công nghệ cao”, phòng R&D và hàng chục bằng sáng chế độc quyền.

Trong lúc huấn luyện, Đường Diệc Ninh mấy đồng nghiệp mới từ Quảng Châu chuyện. Họ bảo bên quy củ, xưởng lớn, thứ vận hành bài bản – như ở Quảng Châu.

Xưởng Quảng Châu nhỏ hơn nhiều, chỉ bằng 1/3 chỗ , quản lý lộn xộn, công nhân giờ chỉ còn hơn 200 . Có đơn thì , đơn thì nghỉ, sản phẩm liên tục, bộ phận kinh doanh và sản xuất suốt ngày cãi .

Ban đầu, xưởng Quảng Châu cũng quy trình huấn luyện chuẩn, nhân viên mới từ Hạ Môn Quảng Châu đều đến đó học. từ năm ngoái, quản lý bên đó bỏ bê, nhân viên liên tục, mới giữ . Cuối cùng gửi hết sang xưởng chính Tiền Đường để huấn luyện – chi phí cũng do Tiền Đường chi.

mà nhân viên cũ ở Tiền Đường cái thiện cảm với nhóm từ Quảng Châu, kiểu như “tụi giúp nghèo, tụi đến ăn chùa”.

Có một giám đốc tên Cốc đặc biệt quá đáng – ngay bữa tối chào đón đầu tiên cho 5 Quảng Châu ăn chung, bắt họ tự nhà ăn, chẳng cho gì cả. Hai cô gái trong đó tức tủi đến phát , suýt nữa đòi về Quảng Châu luôn, may nhờ HR xin mãi họ mới chịu ở .

Đường Diệc Ninh thấy chuyện đó đúng là bắt nạt mới, rõ ràng là bắt nạt công khai. Mâu thuẫn giữa hai xưởng mà trút lên đầu tân binh – hại cả danh tiếng công ty. Không thích thì nên cho họ qua huấn luyện.

ấn tượng với giám đốc Cốc Tuấn Hào – 33 tuổi, trong xưởng gọi là “Cốc tổng”.

Hôm đầu, trong lúc ăn tối, vài chị em trong ký túc xá buôn chuyện, Nhậm Dĩnh bảo thật Cốc Tuấn Hào tổng gì cả, chỉ là giám đốc kinh doanh.

Đường Diệc Ninh ngạc nhiên: “Xưởng cũng bộ phận kinh doanh ?”

Nhậm Dĩnh: “Có chứ, hơn 20 , giống phòng kinh doanh ở văn phòng Tiền Đường, đều do Cốc Tuấn Hào quản lý, ngang cấp với chị Mạc.”

Mọi khó hiểu, vì từ văn phòng Tiền Đường lái xe tới xưởng chỉ mất 30-40 phút, tại cần hai bộ kinh doanh?

“Muốn hóng tin hot ?” Nhậm Dĩnh nhỏ, “Nghe bảo chuyện cộm lắm.”

Cả phòng như mấy con chồn hóng dưa: “Gì , kể lẹ !”

Nhậm Dĩnh: “Không bí mật gì, ai trong xưởng cũng – Cốc Tuấn Hào leo lên chức là nhờ ôm đùi bà chủ.”

“Từ tổng hả? Bà chủ á?”

“Bingo! Tên bà là Từ Vấn Hà.”

“Ý chị là… cái ôm đùi đó hả? Vậy ông chủ mọc sừng còn gì?”

“Biết gì , hai vợ chồng ai cũng chơi riêng, con cái đều du học hết.”

“Trời ơi, bà chủ gần 50 !”

“Chứ nếu mới 30 mấy thì Cốc Tuấn Hào cũng lọt mắt xanh!”

Cả phòng im lặng.

Đường Diệc Ninh nhớ gặp Cốc Tuấn Hào – đúng là trai, cao ráo, mày rậm mắt to, tóc sành điệu, gu thời trang .

Tối đó lúc kính rượu, còn hỏi tên cô, thái độ thiện, đầy mùi nước hoa. nghĩ đến chuyện cấm đồng nghiệp Quảng Châu ăn chung, cô thấy ghét luôn, chỉ đáp rằng họ Đường.

Ngày thứ năm huấn luyện – cũng là thứ sáu – là một ngày cô mong chờ ngán ngẩm.

Mong là vì chiều nay về gặp Giang Khắc, cùng qua cuối tuần.

Ngán là vì: tối hôm Mạc Huệ Thanh nhắn rằng hôm nay giữa trưa, Hoắc Vân Chu sẽ đến xưởng khảo sát.

đùa , Đường Diệc Ninh vẫn dám sơ suất, đồng ý cùng chị Mạc đón tiếp.

10h sáng, cô gặp Mạc Huệ Thanh ở sảnh tầng 1 toà văn phòng, cùng còn Lục Tiêu.

Hôm nay cô mặc váy tím, khoác thêm áo vest đen vì trời lạnh, thẳng phía chị Mạc.

Cốc Tuấn Hào cũng mặt, mặc âu phục chỉnh tề, trợ lý theo , cô từ xuống khen: “Hôm nay Tiểu Đường xinh quá! Giống như một đoá oải hương !”

Đường Diệc Ninh rùng : “Cốc tổng quá lời .”

Lục Tiêu cô, ánh mắt đầy cảm thông.

Cốc Tuấn Hào khoanh tay lưng, cúi : “ nghiên cứu về ý nghĩa của các loài hoa. Cô màu tím của oải hương là biểu tượng gì ?”

Đường Diệc Ninh đau đầu: “Không .”

Cốc Tuấn Hào: “Là 'yêu em trong giấc mơ', với em mãi luôn xinh như .”

Đường Diệc Ninh: “…………”

Mạc Huệ Thanh chịu nổi nữa, gọi cô: “Tiểu Đường, đây, chị chuyện .”

Cô mừng như cứu, chạy ngay đến cạnh chị Mạc. Chị Mạc nhỏ giọng: “Tránh xa . Không cần khách sáo. Nhớ kỹ – em là của chị.”

Mạc Huệ Thanh cao, mang giày cao gót còn cao hơn Đường Diệc Ninh nửa cái đầu. Tóc uốn dài, trang điểm nhẹ, đeo kính gọng vàng, mặt mũi quá nổi bật nhưng khí chất thì cực kỳ áp đảo.

Đường Diệc Ninh từng thấy chị Mạc giống cô giáo khi thì nghiêm khắc khi thì hòa ái hồi cấp ba. giờ cạnh chị, cô thấy vô cùng an tâm. Chị Mạc chính là một vị nữ bá tổng.

Tác giả lời :

 

Tiểu Hoắc: Ai dám bảo là khổng tước (chim công)? Mấy cái họ Cốc kìa, thế mới đúng là khổng tước chính hiệu đấy chứ.

 

Tiểu Đường: Xin thấy buồn nôn một chút...

 

——

 

Loading...