Cô Đường đã kết hôn chưa sinh con - Chương 7
Cập nhật lúc: 2026-03-24 09:21:27
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phong Thắng Khoa Học Kỹ Thuật là một công ty internet quy mô , chiếm 5 tầng trong một tòa cao ốc văn phòng. Công ty từng mắt nhiều sản phẩm nổi tiếng, thỉnh thoảng cũng hỗ trợ "bên A" thực hiện các dự án cấp cao.
Giang Khắc khi nghiệp việc ở đây ba năm với vai trò lập trình viên phần mềm. Anh thành hết dự án đến dự án khác, ngày càng tích lũy nhiều kinh nghiệm, tinh thần " chủ" mạnh mẽ, dần dần trong nhóm cũng tiếng .
Trong ngành công nghệ hiện nay, một nỗi lo phổ biến: lập trình viên nếu đến tuổi 35 mà chuyển sang quản lý thì chỉ còn nước lái xe công nghệ, giao đồ ăn hoặc shipper. May mắn hơn thì tự mở cửa hàng chủ nhỏ.
Giang Khắc mới chỉ 25 tuổi, còn cách tuổi 35 xa. Anh vẫn đang trong giai đoạn học hỏi điên cuồng, rảnh rỗi là ngâm trong các diễn đàn công nghệ, nghiên cứu tài liệu khô khan, thỉnh thoảng cũng vài bài chia sẻ kinh nghiệm.
Anh kế hoạch rõ ràng cho con đường sự nghiệp của . Không thể mãi backend* — công việc dù quen tay đến cũng khô khan, và mỗi năm đều vô trẻ tuổi mới bước ngành. Sau , thể giám đốc sản phẩm, kiến trúc sư phần mềm, hoặc tiếp tục chuyên sâu kỹ thuật để trưởng bộ phận kỹ thuật.
*backend: Lập trình viên backend là chịu trách nhiệm phát triển và duy trì phần phía (backend) của một ứng dụng hoặc website – tức là những gì mà dùng thể thấy trực tiếp, nhưng đóng vai trò cực kỳ quan trọng để hệ thống hoạt động trơn tru.
Anh đặt cột mốc cho là năm 28 tuổi — mốc quyết định hướng lâu dài. Hiện tại, vẫn tâm ý việc, phụ lòng sếp trả lương khá hậu hĩnh cho .
________________________________________
Khi thấy Giang Khắc quẹt thẻ công ty, chị Trần Diễm bên nhân sự lập tức nở nụ ngọt ngào:
“Chào buổi sáng! Oa, hôm nay Giang Khắc ăn mặc bảnh bao quá nha!”
Tâm trạng Giang Khắc hôm nay cực kỳ tệ, chẳng buồn câu nào. Trần Diễm quen với kiểu lạnh nhạt của nên nhận điều gì khác thường, kéo theo một cô gái khác giới thiệu:
“Đây là Lộ Lộ, nhân viên lễ tân mới. Sau sẽ việc cùng chúng .”
Giang Khắc thậm chí buồn ngẩng đầu, chỉ “ừ” một tiếng bước thẳng, để hai cô gái .
Dĩ nhiên, Trần Diễm thể Giang sáng nay trải qua chuyện gì — cô bĩu môi tỏ vẻ vui.
Lộ Lộ phần sợ sệt. Trần Diễm vội an ủi:
“Đừng để ý đến , vốn đó. Là một coder chính hiệu, quen sẽ tưởng là con ông cháu cha trong công ty đấy.”
Lộ Lộ mặt đỏ bừng:
“ mà... trai quá trời luôn!”
Trần Diễm khoát tay:
“Bình thường soái như . Bình thường ảnh mặc áo sơmi trắng, áo thun và quần jean, chẳng khác gì mấy kỹ thuật bên trong cả.”
Lộ Lộ nhỏ giọng hỏi:
“Chị Trần, bao nhiêu tuổi ? Có bạn gái ạ?”
“Chắc 25, 26 gì đó. Hình như bạn gái.”
Trần Diễm liếc Lộ Lộ đầy nghi ngờ:
“Này, em đang nghĩ gì đó? Chị , đừng mơ tưởng gì về Giang Khắc. Ai gần , thể nào cũng gặp xui.”
Lộ Lộ ngạc nhiên:
“Sao ? Anh hả?”
“Không là , nhưng mà…”
Trần Diễm lưỡng lự một lúc thì thầm:
“Chị em mới lâu, lẽ nên mấy chuyện , nhưng mấy năm nay quá nhiều cô vẻ ngoài của lừa , nên chị cảnh báo em . Giang Khắc việc thì khỏi chê, nhưng ở chung dễ chút nào. Ảnh ít , hoà đồng. Em thấy đó, chị chào buổi sáng mà ảnh còn buồn đáp .”
Lộ Lộ vô tư:
“Em thấy bình thường mà? Soái ca ít là chuyện thường thôi chị.”
“ mà … đây.”
Trần Diễm ghé sát tai Lộ Lộ thì thầm:
“Giang Khắc keo kiệt cực kỳ luôn, em tưởng tượng nổi .”
Lộ Lộ tròn mắt tò mò:
“Keo kiệt cơ?”
“Chị ví dụ cho em : công ty phát phiếu mua sắm, phiếu trái cây, bánh trung thu, bánh sinh nhật… đem bán với giá rẻ!”
Lộ Lộ sửng sốt:
“Ủa? Sao ?”
“Chị cũng hiểu nổi. Trong khi lương ảnh thấp.”
Trần Diễm hạ giọng tiếp:
“Còn nữa, gần như ăn ba bữa ở công ty, kể cả chiều, bữa khuya. Cậu tập thể d.ụ.c ở phòng gym công ty, tắm rửa luôn ở đó. Nếu phòng gym đóng cửa ban đêm, chị nghĩ chắc ngủ luôn quá. Mà mỗi tụ họp đồng nghiệp, chỉ cần chia tiền kiểu AA là bao giờ . Cũng mời ai sữa. Có xe riêng, phụ cấp mỗi tháng mà bao giờ lái xe , ngày nào cũng chạy xe máy điện. Mà, còn điều quan trọng nhất!”
Lộ Lộ như cuốn câu chuyện:
“Là gì chị?”
Trần Diễm mặt nghiêm trọng:
“Cậu là theo chủ nghĩa kết hôn — chính miệng đó. Hồi chị bên tài vụ giới thiệu bạn gái, từ chối thẳng: ' ý định kết hôn.'”
Lộ Lộ phấn khích kêu lên:
“Á! Vậy chẳng lẽ ảnh là G…”
“Hứ, đừng mà lung tung!” Trần Diễm cảm thấy lỡ lời, liền nhắc nhở thêm: “Những gì chị với em, đừng mang kể lung tung nhé. Chị chỉ thấy Giang Khắc cũng chỉ khuôn mặt là coi , em xem, cô gái nào thể chịu đựng nổi một đàn ông keo kiệt đến chứ?”
Lộ Lộ đáp: “Em mê trai, lý trí còn nữa .”
“Phụt! Ha ha ha ha ha…” Trần Diễm nghiêng ngả, “Ờ thì, cũng lý!”
——
Lúc , Đường Diệc Ninh đột nhiên thấy ngứa mũi, liền hắt xì ba cái liên tiếp, lấy khăn giấy lau thẳng dậy.
Phòng Kinh doanh của công ty Khải Huân đang họp trong phòng họp lớn. Dù sáng nay Đường Diệc Ninh mới kết thúc một mối tình “duyên nghiệt” kéo dài sáu năm, cô vẫn thời gian để "chữa lành" trái tim . Làm thì chuyện bi lụy vì tình cảm — so với tình yêu, cô cần bánh mì hơn.
Đường Diệc Ninh cùng vài trợ lý khác ở góc phòng, chăm chú lắng các nhân viên kinh doanh lượt báo cáo công việc trong tuần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-duong-da-ket-hon-chua-sinh-con/chuong-7.html.]
Bành Ngọc cũng mặt. Khi cô báo cáo về đơn hàng với hãng thời trang Á Sĩ Mân, lãnh đạo bộ phận khen ngợi ít lời. Đường Diệc Ninh , một đồng nghiệp nhẹ kéo vạt áo cô, tỏ vẻ ngạc nhiên, dùng khẩu hình hỏi: “Có chuyện gì ?”
Đường Diệc Ninh lắc đầu nhẹ, hiệu đừng hỏi lúc .
Sau khi cuộc họp kết thúc, lượt rời khỏi phòng. Đường Diệc Ninh chạy theo phía Bành Ngọc, gọi: “Chị Bành, chị rảnh chút ? Em... chuyện riêng với chị.”
Bành Ngọc năm nay 36 tuổi, dáng trung bình, gương mặt bình thường, trong ngành thời trang hơn mười năm. Cô đầu Đường Diệc Ninh — một cô gái trẻ, thần sắc căng thẳng, suy nghĩ gần như hết lên mặt, như thể sắp xử lý một việc trọng đại .
Cô bé đúng là xinh thật, Bành Ngọc nghĩ thầm.
Cô dìu dắt Đường Diệc Ninh hai năm, luôn cảm thấy cô gái khí chất mâu thuẫn khó hiểu.
Khách hàng của Bành Ngọc là các công ty may mặc và thương mại quốc tế quốc, hàng ngày gặp gỡ đủ kiểu trẻ tuổi thời thượng, thường là nhan sắc nhờ trang điểm lên đến 6 phần, khí chất lên tới 8 phần, ai nấy đều tràn đầy tự tin và năng lượng.
Còn Đường Diệc Ninh thì ít nhất nhan sắc 8-9 điểm, nhưng thích trang điểm, tính cách thì kín đáo, ít . Lúc mới tiếp xúc, Bành Ngọc nghĩ cô bé chắc trụ lâu trong ngành, vì với gương mặt như , cô thể mà chẳng hái tiền? Thậm chí lấy chồng đại gia phu nhân nhà giàu cũng gì lạ.
ngờ, Đường Diệc Ninh chọn ở .
Bành Ngọc ghét cô, ngược còn thích một trợ lý xinh , việc chăm chỉ, ít lời như . khi đối mặt với công việc, đặc biệt là liên quan đến lợi ích, Bành Ngọc vì thế mà nhẹ tay với cô.
Cô hôm nay Đường Diệc Ninh sẽ đến tìm , và cô cũng nhân cơ hội để dạy cho cô bé một bài học.
Bành Ngọc nhếch cằm hiệu: “Đừng về văn phòng vội, Tiểu Đường, chúng ngoài chuyện.”
——
Đường Diệc Ninh theo Bành Ngọc khu sân nhỏ cạnh phòng , từ đây thể thấy đất trống phía , nơi các công nhân bộ phận kho vận đang bận rộn điều phối xe tải chở hàng, cảnh tượng vô cùng náo nhiệt.
Bành Ngọc tựa lan can, nở nụ như gió xuân thổi qua, khách sáo thẳng: “Em hỏi chuyện Á Sĩ Mân đúng ?”
Đường Diệc Ninh gật đầu: “Dạ đúng.”
“Thế nào?” Bành Ngọc hỏi , “Em thấy gì ?”
Đường Diệc Ninh đáp: “Chị Bành, Á Sĩ Mân là khách hàng của em.”
“Thật ? Em nghĩ thế ?” Bành Ngọc vẫn mỉm , “Tiểu Đường, em trợ lý cũng gần hai năm . Chị hỏi em nhé: Á Sĩ Mân bắt đầu phát triển sản phẩm thu đông năm nay từ bao giờ, em ?”
Đường Diệc Ninh trả lời theo kinh nghiệm: “Chắc là… mùa thu năm ngoái?”
“.” Bành Ngọc gật đầu, “Mùa thu năm ngoái họ bắt đầu phát triển sản phẩm thu đông cho năm nay. Khi đó chị ốm, nên chuyển khách hàng cho em phụ trách. Từ đó đến nay, em vẫn giữ liên lạc với giám đốc mua hàng bên họ – Lư giám đốc đúng ? Em để ý kỹ vụ ? Em khi nào họ sẽ bắt đầu đặt hàng ?”
Đường Diệc Ninh trả lời phần lắp bắp: “Chắc là… tháng ba, hoặc tháng tư?”
“Là tháng ba.” Bành Ngọc cho cô đáp án, “Chị họp với họ . Lư giám đốc với em gì về đơn đặt hàng ?”
Đường Diệc Ninh lắc đầu: “Không .”
“Thế em cũng chủ động hỏi?”
Đường Diệc Ninh đây là của , nên thật thà lắc đầu: “Không .”
Bành Ngọc cô: “Thật , từ đầu em tiếp xúc với Á Sĩ Mân, chị luôn âm thầm theo dõi động thái của họ. Á Sĩ Mân là một thương hiệu thời trang nội địa xuất khẩu, mấy năm gần đây nổi lên như một hiện tượng mới, tiếng. Trước đây họ từng hợp tác với chúng . Mấy tháng qua, ngoài việc quan sát họ, chị còn quan sát cả em. Ba tháng đầu tiên chị nhúng tay chuyện gì liên quan tới Á Sĩ Mấn. Chị xem xem, em thể nên trò trống gì với khách hàng mới .”
Đường Diệc Ninh cảm thấy vô cùng chột . Cô từng bỏ nhiều tâm sức khách hàng Á Sĩ Mân, mỗi đều là bên họ nhu cầu thì mới chủ động liên hệ với cô, lúc cô mới trò chuyện qua loa với họ.
Bành Ngọc hỏi dồn:
“Em giám đốc thiết kế hiện tại bên họ là ai ? Em theo dõi buổi họp báo sản phẩm mùa hè năm nay của họ ? Em đội ngũ thiết kế bên họ ai chuyên về phong cách gì ? Em bộ sưu tập thu đông năm nay của họ thiên về kiểu dáng nào, cần dùng những loại vải gì ? Em sản phẩm của họ định vị ở phân khúc khách hàng nào trong nước, độ tuổi nào ? Em họ xuất khẩu sang châu Âu, Bắc Mỹ Úc châu ? Và ở đó bán chạy như thế nào?”
Trước hàng loạt câu hỏi liên tiếp, Đường Diệc Ninh trả lời nổi một câu nào.
Cô chỉ Giám đốc mua hàng Lư bên Á Sĩ Mân, thỉnh thoảng xem qua trang Weibo và website chính thức của họ, còn về giám đốc thiết kế, ngay cả giới tính cô cũng rõ.
Bành Ngọc tự cho cô đáp án câu đầu tiên:
“Giám đốc thiết kế hiện tại của họ họ Hoắc, mới nhậm chức năm ngoái, là du học sinh Ý trở về, còn trẻ nhưng cực kỳ tài. Sau khi nhậm chức, mạnh tay cải tổ đội thiết kế, gần như m.á.u bộ. Kết quả rõ ràng – dòng sản phẩm hè năm nay của họ trông hợp thời trang quốc tế hơn hẳn so với năm ngoái.”
Cô ngừng một chút tiếp:
“Tháng 3 tại hội chợ nguyên phụ liệu ở Thượng Hải, gặp Giám đốc Hoắc đầu, chuyện với vài câu, trao đổi danh , mời qua tham quan gian hàng của công ty . cũng ngỏ ý tham dự hội nghị đặt hàng thu đông của họ, đồng ý.”
Đường Diệc Ninh sững sờ. Hội chợ nguyên phụ liệu Thượng Hải mỗi năm hai kỳ – xuân và thu, Khải Huân đều tham dự, thường cử vài giám đốc nghiệp vụ đến trưng bày gian hàng. Lúc Bành Ngọc tháng 3, mang theo trợ lý nào vì trợ lý đều ở giám sát tiến độ sản xuất tại nhà xưởng.
“Á Sĩ Mân nhiều xưởng nguyên phụ liệu hợp tác lâu năm, nhưng quan tâm.” – Bành Ngọc giang tay, tiếp tục – “ mang hàng mẫu đến trực tiếp, tự đẩy sản phẩm cho họ. xem qua mấy trăm mẫu thiết kế thu đông năm nay của họ, còn nhiều ý tưởng từ các nhà phân phối. đại khái nắm dòng sản phẩm nào sẽ đẩy mạnh trong mùa đông, và trong đó những loại nguyên liệu bên xưởng thể cung cấp. Mỗi mẫu đó, ít nhất cũng là hàng chục nghìn chiếc!”
Đôi mắt Bành Ngọc sáng rực khi đến đây, còn Đường Diệc Ninh thì mồ hôi túa lưng.
“ bắt đầu hợp tác với bộ phận mua sắm của họ, còn thường xuyên gặp giám đốc Hoắc, qua khác.” – Bành Ngọc mỉm – “Tiểu Đường, thật còn cảm ơn em. Với bên Á Sĩ Mân, rằng công ty chúng hợp tác từ nửa năm nay , mỗi đơn hàng đều đúng hẹn, đúng chất lượng, từng sơ suất. Giám đốc Lư thấy cũng lý. Họ còn đến xưởng khảo sát, thăm phân xưởng và phòng mẫu, khu vực việc nên em cũng là chuyện bình thường. Nhờ thế, mới lấy đơn hàng .”
Đường Diệc Ninh: “……”
“Còn em thì ? Em gì?” – Bành Ngọc nghiêng đầu hỏi – “Chỉ ở văn phòng, gửi WeChat, gọi điện, gửi mẫu, chờ khách hàng tự đến ? Có chăng thì nhận mấy đơn hàng vặt còn sót ?”
Cô khẽ, trong nụ sự châm biếm:
“Tiểu Đường, để em tự , cho em cơ hội. Khi em mới , chỉ bảo nhiều, nhưng đến giờ cũng lâu , thể tay cầm tay dạy em từng bước nữa, thời gian. Chỉ cần em từng với một câu, rằng em ngoài gặp khách, đến Á Sĩ Mân thăm giám đốc Lư, sẽ đ.á.n.h giá cao em. em từng ? Em tiếp xúc với Á Sĩ Mân hơn nửa năm , mà một đến gặp họ!”
Đường Diệc Ninh kìm phản bác:
“Em cũng ! em chỉ là trợ lý! Mỗi ngày bao nhiêu việc , gì thời gian ngoài?”
“Em từng thử ? Em từng hỏi ?” – Một câu của Bành Ngọc khiến Đường Diệc Ninh cứng họng.
, cô từng thử, cũng từng mở miệng , chỉ đơn giản là cho rằng bản thể rời khỏi xưởng.
Bành Ngọc :
“Tiểu Đường, đến đây , em còn cảm thấy giành mất khách hàng của em ? Em nghĩ nếu , em cũng thể giành đơn hàng ?”
Sắc mặt Đường Diệc Ninh khi đỏ khi trắng, còn chút tự tin nào để trả lời.
Bành Ngọc trở vẻ nghiêm nghị:
“ là giành khách, nhưng là giành từ tay xưởng khác, của em. Đường Diệc Ninh, rõ đến mức , em hiểu chứ?”
________________________________________
Tác giả lời:
Nhớ kỹ vị Giám đốc Hoắc nhé ~
Tiểu Giang: Nhớ gì? Nhớ cái gì? Không nhớ!!