Cô Đường đã kết hôn chưa sinh con - Chương 9
Cập nhật lúc: 2026-03-24 09:21:54
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vào chiều thứ Bảy, Đường Diệc Ninh bắt xe về nhà. Vừa bước cửa , cô liền với , Vi Đông Dĩnh, rằng cuối tuần cô sẽ ở nhà cả hai ngày, cả, chỉ ở nhà bạn với ba .
Vi Đông Dĩnh vui, tối hôm đó liền nấu cho con gái món cô thích nhất, bình thường .
Chiều Chủ nhật, dì út Vi Thu Mẫn và chồng là chú Thái dẫn con trai đến nhà Đường Diệc Ninh chơi.
Vi Thu Mẫn nhỏ hơn Vi Đông Dĩnh ba tuổi, vẫn nghỉ hưu, hiện đang công việc hậu cần tại một đơn vị bên phía tây thành phố. Chị em họ thiết, luôn quan tâm đến con cái của . Đối với chuyện chung đại sự của Đường Diệc Ninh, dì Thu Mẫn đặc biệt để tâm, thường nhờ giới thiệu bạn trai cho cháu gái.
Lúc đó, Đường Diệc Ninh lấy một kiện hàng chuyển phát nhanh, về đến nhà liền mở ngay bàn ăn. Phòng khách nhà cô khá nhỏ, dọn xong bàn ăn thì chẳng còn chỗ nào để đặt sofa nữa, nên cả nhà dì Thu Mẫn đều quây quần bên bàn ăn xem cô mở hàng.
Em họ Thái Đông Đông hỏi:
- “Chị mua gì đấy?”
- “Sách,” Đường Diệc Ninh lấy ba quyển sách cho xem, “ sách về marketing. Chị đang định chuyển sang kinh doanh, nên mua vài quyển thử.”
Đường Lỗi Phong chậm rãi bước đến bên cạnh con gái, tay trái cầm một quyển “Tâm lý học Marketing” xem bìa. Dì Thu Mẫn liền vội vàng :
- “Ôi rể, đừng , xuống cho khỏe.”
Đường Lỗi Phong :
- “Không , một lát cũng coi như tập luyện.”
Phòng khách nhỏ, đến sáu , nhiệt độ bắt đầu tăng. Vi Đông Dĩnh mở quạt trần, mang dưa hấu ướp lạnh cho cả nhà giải nhiệt.
Dù bảo xuống, nhưng Đường Lỗi Phong vẫn cứ . Ông năm nay 52 tuổi, dáng cao gầy. Tám năm từng đột quỵ, đến 45 tuổi một bước qua cửa t.ử. Sau khi cứu sống thì liệt nửa , đến giờ nửa vẫn còn yếu, khó khăn, bước cà nhắc.
Ở tuổi sung sức mà mắc bệnh nặng, thêm áp lực kinh tế, là cú sốc lớn với ông. May mà vợ ông – Vi Đông Dĩnh – vẫn luôn bên cạnh, hề bỏ rơi chồng, ngược còn thường xuyên động viên ông. Con gái Đường Diệc Ninh cũng ngoan, từ khi đại học thêm phụ giúp trả nợ.
Dưới sự chăm sóc và đồng hành của vợ con, Đường Lỗi Phong dần hồi phục, tích cực luyện tập, uống t.h.u.ố.c đều đặn. Bác sĩ cũng tình trạng của ông khôi phục . Hiện tại, ông nghỉ hưu, lương hưu định, đủ để tự lo cuộc sống cá nhân. Cả nhà ba sống giản dị nhưng ấm áp.
Ông hỏi con gái:
- “Ninh Ninh, con định chuyển sang kinh doanh thật ?”
Do ảnh hưởng đột quỵ, giọng ông khó , nhưng cả nhà đều hiểu .
Đường Diệc Ninh gật đầu:
- “Vâng, con với chị Bành , chị sẽ giúp con hỏi thử xem .”
Dì Thu Mẫn lo lắng:
- “Làm kinh doanh thường xuyên tiếp khách ? Ra ngoài uống rượu giao thiệp đủ kiểu, con là con gái, liệu an ?”
Đường Diệc Ninh :
- “Dì ơi, bây giờ là xã hội pháp quyền mà, con sẽ tự bảo vệ .”
Phòng khách quá nóng, chú Thái thấy Đường Lỗi Phong mồ hôi đầy trán nên rủ ông ban công chơi cờ tướng. Ông chậm rãi bước .
Vi Đông Dĩnh đang nhặt rau trong bếp, bên bàn ăn giờ chỉ còn ba : dì Thu Mẫn, Đường Diệc Ninh và Thái Đông Đông.
Thái Đông Đông đang chơi game điện thoại. Đường Diệc Ninh hỏi:
- “Đông Đông, em tìm việc ?”
Cậu ngẩng đầu lên, khuôn mặt sáng sủa:
- “Gần xong chị ạ. Dạo em đang lo bảo vệ luận văn, chỉ chờ nghiệp thôi.”
Thái Đông Đông sắp nghiệp đại học chính quy tháng , học ngành kỹ thuật vật liệu, công việc tìm cũng khá đúng chuyên ngành. Đường Diệc Ninh hỏi thêm về quá trình xin việc, tìm việc qua hội chợ việc của trường và ký hợp đồng.
- “Cũng may em con gái đấy.” Cậu chút nhẹ nhõm, “Đa công việc tuyển qua trường đều ưu tiên nam. Rất nhiều bạn nữ trong lớp em, học giỏi hơn em cũng vẫn tìm việc.”
Đường Diệc Ninh trầm ngâm. Hiện tượng cô cũng gặp lúc xin việc. Chỉ những bạn gái điều kiện gia đình như Phan Lôi thì mới thấy áp lực.
Hồi , các bạn nữ trong lớp đều lo lắng. Người thì công ty sản xuất đơn hàng, chứng từ cho công ty xuất nhập khẩu, thì văn thư, lễ tân, nhân sự, hậu cần... Đủ kiểu để mưu sinh.
Có bạn tìm việc như ý, thì ôn thi cao học, thi công chức, thi giáo viên…
Người “phụ nữ thể chống nửa bầu trời”, nhưng thực tế thì qua bao nhiêu năm , thị trường việc vẫn thiên vị nam giới. Dù là mấy lười học, kết quả kém, cũng dễ tìm việc hơn nữ sinh giỏi giang.
Ngô Đan Na – bạn học của cô – từng thể là vì trường họ nổi tiếng. Nếu là các trường top đầu, nơi mà nữ sinh cũng xuất sắc, thì lẽ sẽ đỡ hơn.
Đường Diệc Ninh từng hỏi Giang Khắc – đàn học một khóa, nghiệp đại học A, trường top 5 quốc – tình hình vẫn . Ví dụ như khoa máy tính của , nam sinh xin việc luôn dễ hơn nữ sinh. Rất nhiều bạn nữ đành học tiếp cao học.
- “Vì con gái lấy chồng, sinh con, cũng sẽ gián đoạn một hai năm,” Giang Khắc , “Mà ngành tụi thì tăng ca là chuyện thường, mấy thiện với phụ nữ. Trong công ty, nhiều chị ngoài ba mươi vẫn lấy chồng. Đang ở giai đoạn sự nghiệp phát triển mạnh, mà nếu dừng để sinh con thì khi trở thấy công sức đây đổ sông đổ bể.”
Đường Diệc Ninh thấy may mắn vì chủ động tìm việc từ sớm. Khải Huân Diện Liêu tuy công ty lớn, nhưng cũng là nhà máy thực nghiệp vài trăm công nhân, hoạt động hơn mười năm, dễ gì phá sản. Làm trợ lý lâu thì kinh nghiệm sẽ nhiều, dù chuyển sang kinh doanh nơi khác, cô cũng nền tảng.
Dì Thu Mẫn rành chuyện công việc, nên gì thêm. Đợi khi Thái Đông Đông cắm cúi chơi game, bà mới tranh thủ chuyện giới thiệu bạn trai với Đường Diệc Ninh.
Xác nhận cháu gái còn ý định tiếp tục gặp gỡ nữa, dì Thu Mẫn hỏi:
- “Ninh Ninh, rốt cuộc con thích kiểu con trai như thế nào? Nói rõ yêu cầu với dì , để dì mà tìm giúp. Chứ như , điều kiện thế mà con ưng, dì thật sự hiểu nổi.”
Thật , Đường Diệc Ninh mới chia tay, vẫn thử cảm giác độc một thời gian. cô , trong mắt gia đình thì vẫn đang độc , mới đây còn chịu mở lòng xem mắt, giờ mà từ chối thì khó xử.
Hơn nữa, trong sách cũng — cách nhất để chữa lành vết thương lòng là bắt đầu một tình yêu mới.
Cô thật sự cũng trải nghiệm một tình yêu chân chính, một tình yêu ánh mặt trời. Nghĩ , cô liền vui vẻ yêu cầu chọn bạn trai:
Đường Diệc Ninh chống cằm, ánh mắt ánh lên nét :
- “Con thích con trai… Ừm, hiền lành, thông minh, siêng năng, chí cầu tiến, hiếu thảo. Ngoại hình thì đừng quá mập, con thích cao, ít nhất 1m78 trở lên. Không cần quá trai, chỉ cần sạch sẽ là . Dĩ nhiên, nếu trai thì càng ạ.”
Vi Thu Mẫn hỏi:
- “Vậy thích kiểu nào? Dịu dàng, ấm áp như ánh mặt trời, là kiểu đàn ông mạnh mẽ?”
Đường Diệc Ninh nghĩ về Giang Khắc – trái ngược với mấy kiểu đó – :
- “Dịu dàng.”
Thật cô cũng chẳng con trai dịu dàng thì trông thế nào.
Vi Thu Mẫn ghi nhớ trong đầu, hỏi:
- “Về nhà cửa xe cộ thì ? Có yêu cầu gì ? Muốn địa phương, trong tỉnh, là tỉnh ngoài cũng ?”
Vi Đông Dĩnh bê ly nước ấm từ bếp chen :
- “Tốt nhất là địa phương, trong tỉnh cũng . Chứ tỉnh ngoài thì Tết đến kéo Ninh Ninh nhà theo về quê, vợ chồng già nỡ!”
Đường Diệc Ninh liếc , với Vi Thu Mẫn:
- “Dì út, cứ cháu . Cháu cũng Tết rời khỏi nhà. Còn nhà cửa thì… bản cháu còn , chủ yếu là xem thôi. Chỉ cần đó chân thành nghiêm túc, cháu sẵn sàng cùng tiết kiệm mua nhà.”
Thái Đông Đông ngạc nhiên ngẩng đầu lên:
- “Chị! Sao chị nghĩ ? Chị xinh như thế, tìm sẵn nhà là điều cơ bản ?”
Đường Diệc Ninh :
- “Chị chỉ nghĩ, nếu bên điều kiện kinh tế quá thì môn đăng hộ đối…”
- “Không !” – Vi Đông Dĩnh ngắt lời – “Có cái nhà mà gọi là điều kiện ? Ở Tiền Đường , nhà trai cần sính lễ, nhưng chuẩn một căn nhà cưới! Truyền thống , thể thiếu!”
Thái Đông Đông vỗ tay với dì cả:
- “Dì quá chuẩn luôn!”
Vi Thu Mẫn cũng phụ hoạ:
- “Ninh Ninh, cháu đúng đấy. Nhà cửa là . Không cần sổ đỏ tên ngay, nhưng thể cưới mà còn thuê nhà ở ?”
Vi Đông Dĩnh tiếp lời:
- “Cũng thể sống chung với cha chồng!”
Đường Diệc Ninh lí nhí:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-duong-da-ket-hon-chua-sinh-con/chuong-9.html.]
- “Cháu chỉ là nghĩ rằng…”
- “Ninh Ninh, dì nè.” – Vi Thu Mẫn nhẹ nhàng phân tích – “Ở Tiền Đường, nhà nào con trai, cũng đều lo nhà cưới từ sớm. Khi Đông Đông mới 10 tuổi mà chúng sắm cho nó một căn . Lúc đó giá nhà chỉ vài chục vạn, vợ chồng công nhân vài năm là xoay . Con trai bản địa, tuổi xấp xỉ cháu mà đến giờ nhà cưới, một là nhà quá nghèo, hai là ba chẳng lo lắng gì cho nó. Dù là lý do nào thì cũng đều thể dựa dẫm .”
Thái Đông Đông tiếp lời:
- “Thật đấy, chị. Mấy bạn nam học cùng cấp ba với em, nhà đều ít nhất hai căn. Một căn để dành cho tụi nó cưới vợ.”
Bị ba "hợp lực tấn công", Đường Diệc Ninh chỉ im lặng. Cô luôn cảm thấy điều kiện nhà kém, chẳng dám mơ đến ai quá khá giả. Nếu sợ như thì hồi đại học còn dám theo đuổi Giang Khắc gì?
Giang Khắc là trai bản địa, nhưng nhà. Bởi vì từng nghĩ gia đình sẽ mua nhà cho .
Thái Đông Đông :
- “Chị, chị bài xích tình chị em ? Em vài bạn học trai cực kỳ, điều kiện nhà cũng , nhỏ hơn chị hai tuổi thôi. Em giới thiệu cho chị nha?”
Vi Thu Mẫn vỗ đầu con trai một cái:
- “Nói linh tinh gì đấy! Người lớn đang chuyện, đừng xen !”
Đường Diệc Ninh bật lắc đầu:
- “Tình chị em thì thôi. Cháu vẫn thích lớn tuổi hơn một chút, trong vòng 5 tuổi là , hơn nữa thì thích.”
Vi Đông Dĩnh rót thêm cho em gái, :
- “A Mẫn, em ráng giúp chị kiếm cho Ninh Ninh một t.ử tế, trách nhiệm. Về chuyện nhà cửa thì đừng con bé, nhất định nhà cưới!”
Vi Thu Mẫn vỗ n.g.ự.c cam đoan:
- “Chị cứ yên tâm, em nhất định sẽ tìm cho Ninh Ninh một thật !”
________________________________________
Vài ngày , Đường Diệc Ninh nhận danh WeChat do dì út giới thiệu. Vi Thu Mẫn đối phương là một trai ưu tú, phù hợp với yêu cầu của cô, bảo cô cứ thử chuyện tìm hiểu xem .
【 Dì út 】: Cậu tên Chương Nhất Cách, địa phương, 27 tuổi, cao 1m82, nghiệp thạc sĩ, hiện ở một công ty công nghệ sinh học trong khu Khoa Sáng Thành. Cậu lễ phép, là một trai t.ử tế.
【 Đường Diệc Ninh 】: Dạ, cảm ơn dì út. là Khoa Sáng Thành?
Vi Thu Mẫn gửi một đoạn ghi âm, Đường Diệc Ninh nhấn :
- “Tại vì dì út ở thành Tây, cũng ở thành Tây, bạn bè đồng nghiệp đều ở khu vực đó. Họ giới thiệu thì cũng chỉ giới thiệu quanh khu thôi. Cả khu thành Tây, nếu nơi nào nhiều trai nhất, thì chắc chắn là Khoa Sáng Thành !”
Đường Diệc Ninh xong, chống tay lên trán thở dài.
Cô thầm nghĩ: Sao cứ duyên với cái nơi đó thế .
Vi Thu Mẫn sai. Thành Tây của Khoa Sáng Thành thuộc khu mới, là khu tập trung nhiều ngành công nghiệp công nghệ cao như điện t.ử - công nghệ thông tin, y d.ư.ợ.c sinh học, năng lượng tái tạo, vật liệu mới... Nhân tài ở đây đông như nấm mưa, trai giỏi bao giờ thiếu, chỉ giỏi hơn.
Cuối tháng Năm, đội ngũ nhân sự của Phong Thắng Khoa Học Kỹ Thuật cũng đang đau đầu vì tuyển chọn những “trai giỏi”.
Khoa Sáng Thành là thiên đường của giới trẻ. Một trang web hẹn hò lớn tổ chức một kỳ đại hội thể thao vui vẻ cho dân công sở, để tạo thêm cơ hội kết bạn, thoát kiếp “cẩu độc ”. Sự kiện sẽ khai mạc dịp Tết Đoan Ngọ đầu tháng Sáu, diễn trong hai tuần với các môn thi như bóng rổ, bóng đá, bóng bàn, cầu lông… Nhân viên trang web gọi điện cho từng công ty để mời đăng ký tham gia.
Tổng giám đốc của Phong Thắng – Đậu Quân, gần 40 tuổi, là fan cuồng bóng đá, lập tức đăng ký thi đấu môn bóng đá 7 , còn sẽ đích sân. Anh giao cho đội HR nhiệm vụ tìm cho bằng hơn chục “cầu thủ trẻ” từ trong công ty, mục tiêu là vô địch!
HR đăng tin tuyển trong group nội bộ công ty. Tin đăng xong, vài trăm trong group im bặt như từng thấy tin.
Năm phút , tổng giám đốc Đậu tung chiêu chí mạng:
- [Đậu Quân】: Mỗi dự thi trợ cấp 500, vòng trong 1000, top 4 2000, chung kết 3000, ai vô địch – mỗi 5000!
Group ngay lập tức sôi động, bao nhiêu “đầu trâu mặt ngựa” đều thi đăng ký. Ngay cả luật sư Tôn 200 cân của bộ pháp chế cũng chơi!
Có tiền là động lực, “trai giỏi” Giang Khắc đương nhiên xung phong tuyến đầu.
【Đậu Quân】: @Trần Diễm, nhớ kỹ hết danh sách đăng ký, đến lúc đó tập trung phỏng vấn tại phòng thể thao, chọn giỏi nhất.
【Trần Diễm】: Rõ sếp!
Ngay câu thốt , mấy đăng ký theo phong trào như luật sư Tôn nhanh ch.óng rút tên. Đối thủ của Giang Khắc bỗng dưng giảm hẳn.
【Giang Khắc】: Sếp ơi, giải thưởng là cộng thêm lương đúng ?
【Đậu Quân】: Cậu mơ ! Đừng mơ tưởng nữa! Phát theo thứ tự kết quả cuối cùng!
【Giang Khắc】: À…
【Triệu Hải Đào】: @Giang Khắc, chẳng chỉ chơi bóng rổ, đá bóng ?
【Giang Khắc】: Em thể thủ môn.
【Triệu Hải Đào】:……
【Đậu Quân】:……
【Trần Diễm】:……
Giang Khắc tháo kính , bóp sống mũi, vươn vai duỗi vài cái, cảm thấy với thể lực của , trúng tuyển chắc thành vấn đề.
Chỉ rõ trình độ khác . Trợ cấp 500 thì đáng kể, nhưng 5000 tiền thưởng vẫn khá hấp dẫn.
Anh liếc mắt nội dung group chat, chợt nhớ: sắp đến Tết Đoan Ngọ.
Với Giang Khắc, Đoan Ngọ từng một chút ý nghĩa đặc biệt.
giờ thì chẳng còn gì.
Năm nay Đoan Ngọ đến sớm, đầu tháng Sáu. Vài ngày , Giang Nhạc Hà gọi điện bảo lâu về nhà, kêu hôm Đoan Ngọ về ăn cơm.
Giang Khắc hỏi: “Giang Nhạc Sơn tới ?”
- “Giang… Anh năng cho đàng hoàng ! Gọi là bác!” – Giang Nhạc Hà đoán Giang Khắc đang nghĩ gì, hỏi: “Ý là họ tới, ?”
Giang Khắc trả lời: “Không .”
- “Ừ, họ đến , mời.”
Giang Nhạc Hà mỗi gọi cho con trai đều mang theo ba phần áy náy, ba phần thương con, bốn phần dè chừng. Trịnh Phức Linh còn tệ hơn, chẳng dám gọi điện cho con trai, nào cũng đẩy cho chồng gọi.
Nghe xác nhận là sẽ đến, Giang Khắc mới chịu về nhà ăn cơm.
Về nhà cần mang quà ?
Công ty phát cho mỗi một thùng bánh chưng, một giỏ trái cây, một thẻ siêu thị online trị giá 500 tệ. Ngoài thẻ siêu thị , mấy món còn Giang Khắc cũng chẳng thiết tha. Anh suy nghĩ một lúc, nên bán cho đồng nghiệp mang về nhà quà.
trong lòng mang gì về nhà cả. Từ tới nay cũng từng lấy gì từ nhà.
Thà đem tặng cho Đường Diệc Ninh còn hơn.
Bánh chưng với trái cây, đều là thứ cô thích.
Đường Diệc Ninh…
C.h.ế.t tiệt! Bọn họ chia tay mà, nghĩ gì nữa? Lú lẫn ?
Giang Khắc chằm chằm dãy nhảy nhót màn hình máy tính, đưa tay xoa mặt, cả như trút xuống một luồng mệt mỏi thể gọi thành tên.
Kể từ ngày Đường Diệc Ninh rời , mười bảy ngày trôi qua.
Giang Khắc thở dài, đeo kính lên tiếp tục việc.
________________________________________
Tác giả lời :
Tiểu Giang: Sao còn tới, cho xuất hiện một họ Chương là trời?
Chương Nhất Cách: Chào , là Chương Nhất Cách. Mình đảm bảo là một trai , nhiệm vụ là… hỗ trợ tấn công.
Độc giả: Chúng cần hỗ trợ! Chúng xem “đào góc tường” kìa!!
Tiểu Giang: ???