Cô Đường đã kết hôn chưa sinh con - Chương

Cập nhật lúc: 2026-03-24 09:20:47
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không qua bao lâu, trong phòng yên tĩnh trở . Ga trải giường nhàu nhĩ quấn lấy hai đang lười biếng chiếc giường nhỏ, tấm chăn mỏng vắt ngang hông. Cô gái ngửa, trai nghiêng ôm lấy cô, cả hai đều rơi thời gian yên lặng, thư thái cơn say tình ái.

Căn hộ nhỏ phòng khách, cấu trúc giống như phòng khách sạn. Cái gọi là "góc bếp" chỉ là một bàn nhỏ lắp máy hút mùi, gas, chỉ dùng bếp điện và lò vi sóng.

Ở giữa phòng là chiếc giường đơn rộng 1m2, xung quanh là tủ quần áo, bàn việc, tủ đầu giường – tất cả đều là đồ nội thất đơn giản. Không ban công, chỉ một cửa kính hướng Nam.

Giang Khắc cao lớn, một ngủ chiếc giường chật, giờ thêm Đường Diệc Ninh, hai chỉ thể ôm sát .

Đường Diệc Ninh xoay nghiêng, giơ tay vuốt tóc Giang Khắc còn ướt sũng. Ông trời ưu ái cho một mái tóc đen dày và bóng mượt – mà là kiểu kỹ sư phần mềm thường xuyên thức đêm.

Ngón tay cô lặng lẽ trượt xuống cổ , đến tấm lưng trơn bóng, dọc theo xương sống mà vuốt ve.

Dáng : cao 1m86, vai rộng chân dài, làn da khỏe khoắn, chút mỡ thừa, cơ bắp rắn chắc. Giang Khắc để mặc cô nghịch ngợm, vẫn nhắm mắt, vẻ mặt thả lỏng, như một con mèo lớn vuốt ve khi ăn no.

Đường Diệc Ninh lặng lẽ gương mặt quen thuộc – gương mặt từng khiến cô kinh ngạc vì quá : nét mặt sắc sảo, lông mày đậm, sống mũi cao, môi mỏng. Chỉ là đôi mắt khi mở chút rũ xuống, , qua vẻ lạnh lùng và xa cách.

Theo cách hiện tại, Giang Khắc là điển hình của “trai chán đời”, cần cố gắng mà vẫn toát khí chất thu hút.

Người hai yêu lâu sẽ ngày càng giống . Trước tin, giờ thấy lý. Cô thấy Giang Khắc từ một trai 19 tuổi lạnh lùng trở thành đàn ông 25 tuổi vẫn y như cũ – lạnh nhạt, kiệm lời. Ở bên bao năm, tính cách cởi mở, lạc quan của Đường Diệc Ninh cũng dần ảnh hưởng, trở nên trầm lặng hơn, giữa chân mày luôn ẩn hiện nỗi u sầu – dấu tích của cảm xúc dồn nén quá lâu.

Cô nhớ lý do đến đây – là để cắt đứt mối quan hệ , để gặp , liên hệ. Một tháng liên lạc, cô vẫn sống bình thường – ăn, ngủ, việc – trái đất vẫn , thứ vẫn diễn .

Đây chẳng thất tình, nhiều lắm chỉ là... một cuộc “tan vỡ bạn tình”?

Trong khi Đường Diệc Ninh đang ngổn ngang suy nghĩ, Giang Khắc chẳng gì. Mà lẽ, cũng chẳng quan tâm. Theo như cô hiểu, Giang Khắc hẳn đang hài lòng với mối quan hệ hiện tại: ngày thường cần liên lạc, tốn sức duy trì tình cảm, gặp chỉ để lên giường, đó về cuộc sống riêng – đơn giản mà thoải mái.

mặt Đường Diệc Ninh, Giang Khắc cần giữ kẽ. Cô bản là một đặc biệt đối với sẵn sàng trò chuyện, đùa giỡn, mật, cần che giấu bản . Trò chuyện thẳng thắn, khác hẳn với vẻ lạnh lùng mặt ngoài.

Chỉ điều, họ bao giờ “thích”, từng nhắc đến “nhớ”, càng hề đến “yêu”.

Đường Diệc Ninh thừa nhận, cô thể thẳng thắn như Giang Khắc. Bởi từ đầu đến cuối, cô từng rõ với , điều cô thực sự là gì.

Cô ép bản học theo Giang Khắc – đừng coi trọng mối quan hệ , trở thành một lạnh lùng. điều đó thật sự khó. Ngay từ đầu, mối quan hệ công bằng. Người động lòng , luôn là kẻ thua cuộc.

Giang Khắc dường như vẫn đắm chìm trong dư vị của cơn ái ân, khóe môi còn vương ý hiếm thấy. Đường Diệc Ninh dùng ngón tay chọc nhẹ eo , hỏi:

“Đêm qua tăng ca đến mấy giờ?"

Vừa hỏi xong, cô mới phát hiện giọng dịu dàng đến kỳ lạ – chắc là dư âm của khoảnh khắc mật ban nãy, giọng cũng trở nên mềm mỏng hơn.

Giang Khắc dường như thích giọng điệu đó, khóe miệng cong lên. Anh mở mắt, giọng khàn khàn đáp: “Hai giờ."

“Anh hôm nay nghỉ ?” – cô hỏi tiếp.

"Ừ"

“Anh cả tháng nghỉ đúng ?"

"Ừ"

“Vậy trưa nay về nhà ăn cơm ? Hôm nay là Ngày của mà.”

Ý mặt Giang Khắc lập tức biến mất. Đường Diệc Ninh thấy rõ sự đổi trong biểu cảm của – là dấu hiệu của tâm trạng .

Cuối cùng, mở mắt. Đôi mắt hai mí sâu thẳm, lông mi dài rậm, đuôi mắt cụp xuống, ánh mắt lạnh lẽo cô: “Không về."

“Không gọi về ?”

Một tia giễu cợt hiện lên trong ánh mắt Giang Khắc: “Bà gọi ? Bà con trai mà."

Đường Diệc Ninh mối quan hệ giữa Giang Khắc và gia đình căng thẳng, cô cũng phần nào nguyên nhân. Có lẽ chính những trải nghiệm khiến trở thành một lạnh lùng, khó gần như bây giờ.

Một tia giễu cợt hiện lên trong ánh mắt Giang Khắc: “Bà gọi ? Bà con trai mà."

Đường Diệc Ninh mối quan hệ giữa Giang Khắc và gia đình căng thẳng, cô cũng phần nào nguyên nhân. Có lẽ chính những trải nghiệm khiến trở thành một lạnh lùng, khó gần như bây giờ.

Cô là kiểu ít khi tỏ cảm kích ai, còn chuyện trong nhà thì Giang Khắc chẳng bao giờ với ngoài.

Anh bố, vẫn còn ; thì nghỉ hưu. Anh còn một trai, hơn ba tuổi.

Gia đình bốn , ai cũng khỏe mạnh, chẳng tai ương gì. Kinh tế khá giả lắm, nhưng ở Tiền Đường thì cũng coi là định, đến mức vất vả. Vậy mà Giang Khắc lớn lên trong một gia đình như , về nhà mỗi năm ít đến mức thể đếm đầu ngón tay. Anh như phát cuồng vì chuyện tiết kiệm tiền, tự lo cho , sống chẳng khác gì một đứa trẻ mồ côi.

Đường Diệc Ninh đưa tay chọc chọc eo , hỏi:

“Vậy ban ngày gì? Ngủ ?" Giang Khắc cuối cùng cũng thấy nhột, nắm lấy tay cô, nghiêng, đối mặt cô và trả lời:

"Đi xem nhà."

Giọng điệu cứ như gì đáng .

Giang Khắc đang tìm nhà. Từ Tết, khi nhận thưởng cuối năm, mấy tháng nay cứ tranh thủ những ngày nghỉ hiếm hoi để xem nhà. Mỗi đều một , bao giờ rủ cô cùng.

Cô hiểu rõ – trong suy nghĩ của Giang Khắc, tương lai của bao giờ chỗ cho cô.

để lộ cảm xúc gì, chỉ khẽ vuốt nhẹ mặt hỏi:

"Hôm nay xem mấy căn? Có căn nào ý ?"

Giang Khắc chút do dự, giống như đây mỗi khi hỏi câu . Quả nhiên, chớp mắt :

"Xem ba căn, một căn cũng ."

Anh dậy, tựa lưng đầu giường, lấy điện thoại đưa cho cô xem mấy tấm ảnh chụp, mở ảnh giải thích:

"Ở khu Vân Dao, căn hộ 89 mét vuông, giá 23.000 tệ một mét, nhà mới tinh ai ở, chủ nhà cần tiền gấp nên bán rẻ hơn giá thị trường. Chỉ điều ở tầng cao nhất, thuận tiện lắm."

Đường Diệc Ninh tựa đầu vai , xem ảnh chụp chi tiết căn hộ và cả video , cô tính nhẩm: "Hơn hai triệu tệ, trả 600.000, đúng với dự toán của đấy."

Tâm trạng Giang Khắc lên thấy rõ:

"Người môi giới bảo, nếu thương lượng thì thể ép xuống hai triệu."

Đường Diệc Ninh :

"Vậy thì mua luôn !"

Giang Khắc im lặng, vẫn chăm chú điện thoại gì. Đường Diệc Ninh đợi một lúc, sang hỏi:

"Anh thiếu tiền trả ?"

Giang Khắc đáp: "Không, đủ ."

giọng ... thiếu tự tin.

Đường Diệc Ninh hiểu :

"Nếu đủ, em cho mượn. Em cũng chút tiền tiết kiệm."

Giang Khắc ném điện thoại sang một bên, đưa tay xoa mặt:

"Không cần, đủ . Em cứ giữ lấy tiền lương của mà tiết kiệm, đừng tiêu xài bừa bãi."

"Em tiêu hoang ."

Đường Diệc Ninh vòng tay ôm eo , tựa sát , dịu dàng , "Em tiết kiệm mười một vạn đấy, gồm cả tiền thêm hồi đại học. Giỏi ?"

"Không tệ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-duong-da-ket-hon-chua-sinh-con/chuong.html.]

Giang Khắc vòng tay ôm vai cô, còn bóp nhẹ một cái, "Hôm nào rảnh, em xem căn hộ

đó với ?"

Đường Diệc Ninh ngẩn .

Gì cơ?

Cô liếc mắt :

"Anh mua nhà, em xem gì? Vân Dao xa như thế."

Giang Khắc đáp:

"Nếu mua ở đó, em cũng dọn đến ở mà?"

"Em thì ."

Đường Diệc Ninh rời khỏi vòng tay ,

"Vân Dao xa lắm, gần như khỏi thành phố . Từ nhà em qua đó mất hơn hai tiếng, em ."

Giang Khắc nghiêm túc:

" ở khu thì đủ tiền mua.

Chỉ Vân Dao là trong khả năng của thôi."

"Vậy thì cứ mua , mua nhà chứ liên quan gì đến em."

Đường Diệc Ninh tiếp tục về chuyện mua nhà nữa, càng càng thấy phiền, nên chuyển chủ đề như cách Giang Khắc vẫn .

" Giang Khắc, hôm qua em gặp một chuyện, giúp em nghĩ cách giải quyết nhé?"

Giang Khắc hỏi:

"Chuyện gì ?"

Đường Diệc Ninh liền kể về chuyện đơn hàng của Sĩ Mân.

Ngày mai là thứ Hai, bộ phận kinh doanh sẽ họp, hơn hai mươi nhân viên đều sẽ về công ty, cô sẽ gặp Bành Ngọc. Cô vẫn nghĩ nên đối mặt thế nào, định hỏi ý kiến Giang Khắc .

Giang Khắc trái ngược với Phan Lôi, thích bàn chuyện công việc, đó mới đến chuyện mua nhà. Còn mấy chuyện yêu đương tình cảm, một lúc là buồn ngủ.

Nghe xong đầu đuôi câu chuyện, Giang Khắc hỏi:

"Hôm qua em phát hiện , chủ động tìm cô chuyện?"

"Chị ở công ty."

"Vậy thì gọi điện !"

Giang Khắc tỏ tức giận,

"Em ngay hôm qua, mà vẫn để đơn hàng chạy? Đợi đến mai mới tìm cô , ích gì? Em định bảo cô nhường đơn hàng cho em ? Hôm qua ký đơn là ai? Là Bành Ngọc đúng ? Em suy nghĩ chút ! Không ngay lúc đó, thời cơ nhất là mất ! Ngày mai dù cãi vã ầm ĩ, công ty cũng sẽ ai về phía em, vì đều nghĩ như : lúc ký hợp đồng ?"

Đường Diệc Ninh ậm ừ:

"Em chỉ nghĩ gọi điện sẽ rõ ràng, đơn hàng thì đợi , nếu gây tranh cãi hỏng việc, thì em trách. Em sợ...

Giang Khắc giận để cho hết:

"Em cũng tính quá! Mấy vạn tiền hoa hồng đấy! Cô thì nghĩ cho em, em lo nghĩ cho cô ? Hỏng hợp đồng thì hai cùng chẳng gì, càng ?"

Giọng đau khổ như thể tiền mất là của chính .

Đường Diệc Ninh càng càng nản:

"Em cũng nên mới hỏi đây."

Giang Khắc thở dài khi thấy cô ỉu xìu như con mèo ướt:

"Thôi, bỏ qua . Sau tỉnh táo hơn. Mai cứ chuyện với Bành Ngọc một xem nhượng chút nào . Nếu thì cũng , chỉ cần là hy vọng khách hàng đó vẫn do em phụ trách. Mạnh mẽ lên! Vốn dĩ đó là khách hàng của em mà."

"Vâng."

Giang Khắc xoa mặt cô, dịu giọng : "Đói ? Anh nấu cơm."

"Đói ."

Giang Khắc vén chăn xuống giường, trần lấy quần áo. Đường Diệc Ninh len lén liếc , thầm nghĩ trong bụng: "Chân thật dài, m.ô.n.g cũng ghê."

Tiếc là, về nữa .

Giang Khắc mặc áo phông và quần đùi , lấy cho cô một bộ đồ ngủ sạch sẽ.

Nhiều năm nay, dù chuyển nhà thế nào, trong tủ áo của vẫn luôn một ngăn nhỏ dành riêng cho Đường Diệc Ninh – để quần áo cô dùng khi tắm.

Khi tủ vẫn đóng , Đường Diệc Ninh lén liếc và hỏi: "Em để nhiều đồ ở đây lắm ?"

"Không nhiều, đều là đồ mỏng."

Đường Diệc Ninh hít sâu, cố tỏ nhẹ nhàng: "Lát nữa tìm cho em cái túi, mai em mang hết về."

Giang Khắc rõ ràng hiểu ẩn ý, chỉ “ừ” một tiếng, hỏi gì thêm.

Đường Diệc Ninh im lặng, tự lấy dũng khí, dứt khoát thẳng:

"Giang Khắc, em sẽ đến nhà nữa."

Cuối cùng cũng !

Giang Khắc đầu cô, vẻ mặt mơ hồ như hiểu cô đang gì.

Đường Diệc Ninh tránh ánh mắt nghiêm khắc của , lặng lẽ mặc đồ ngủ mà thêm.

Anh đợi mãi thấy cô giải thích, cuối cùng hỏi:

"Tại ? Chỉ vì em mấy câu khi nãy ? Em mong manh ?"

"Không vì chuyện đó." Đường Diệc Ninh đáp, "Anh tại em tới chỗ tối qua ?"

Giang Khắc trả lời, chỉ chờ cô tiếp.

Sau khi mặc đồ xong, Đường Diệc Ninh bước đến mặt , ngẩng đầu thẳng mắt , can đảm : "Tối qua em xem mắt, hẹn gặp ở gần chỗ ."

Giang Khắc sững sờ, một lúc lâu mới phản ứng với từ “xem mắt".

"Xem mắt?" - Anh nhắc , hỏi tiếp: "Thấy ?"

"Không." Đường Diệc Ninh lùi một bước, về phía nhà vệ sinh, buông một câu lạnh nhạt: "Người tìm gái trinh, em hợp tiêu chuẩn."

_______________________________

Tác giả lời :

Tiểu Giang: C.h.ế.t ! Sắp đá ! QAQ 

Loading...