Anh Cả Lý và chị dâu Cả Lý hổ là vợ chồng, ăn ý cùng dậy khỏi ghế, đồng thanh : "Cô giáo Lưu, đây !"
Đại đội bọn họ dân cư đông đúc, thanh niên trí thức phân về cũng ít, cho nên đại đội một ngôi trường. quy mô trường nhỏ, chỉ hai gian phòng học, một gian tiểu học một gian sơ trung (cấp 2), bàn ghế học sinh tự mang . Hơn nữa trường chỉ hai giáo viên, các môn tiểu học và sơ trung đều do họ kiêm nhiệm dạy hết.
Nhà họ Lý trừ Lý Đại Bảo và Lý Đại Nha nghiệp sơ trung, Lý Ngũ Bảo và Lý Lục Bảo đủ tuổi học, sáu đứa trẻ còn đều đang học ở trường.
Lưu Ngọc Hân xua tay: "Anh Thành Phát, chị Huệ Lan đừng khách sáo, em chỉ vài câu về ngay thôi."
Mấy đứa nhỏ thấy cô giáo Lưu đến, lôi thôi lếch thếch chạy chào: "Em chào cô giáo Lưu!"
Nói xong hi hi ha ha chạy biến , chỉ Lý Nhị Nha xuống cạnh , cúi đầu hé răng.
Anh Cả Lý liền hỏi: "Cô giáo Lưu qua đây là chuyện gì ?"
Lưu Ngọc Hân bước vài bước đến gần Lý Nhị Nha, đặt tay lên vai cô bé, sang chuyện với Hai Lý: "Anh Thành Dũng, em Chính Bình (tên thật của Nhị Nha) , chị định cho em học tiếp nữa ạ?"
Anh Hai Lý thẳng dậy, liếc mắt Lý Nhị Nha, giọng điệu vẫn còn khách khí: "Cô giáo Lưu đến đây chuyên vì chuyện của Nhị Nha ? Phiền cô chạy một chuyến . Nhị Nha nó mười lăm tuổi . Đại Bảo, Đại Nha nhà bác Cả cũng học xong sơ trung là nghỉ, trong nhà đông con, thể chỉ cho một nó học cấp ba ? Hơn nữa học xong sơ trung là , học lên cao nữa cũng tác dụng gì ."
"Anh Thành Dũng, học vô dụng ? Đọc sách thể mở mang kiến thức, hiểu đạo lý, mở rộng tầm , phong phú tư tưởng. Cô gái học và cô gái học, khí chất đều khác hẳn !"
Chị dâu Hai ở bên cạnh lầm bầm: "Có gì mà khác , dù thấy cũng sàn sàn như cả, cũng chẳng thấy đứa học mọc thêm con mắt cái mồm nào so với khác."
Tiếng thở của Lưu Ngọc Hân nặng nề hơn vài phần: "Chị Yến, chị rõ ràng là đang ngụy biện! Chị nghĩ tới việc chị sự khác biệt, lẽ chính là vì chị học nên tầm hạn hẹp ?"
Chị dâu Hai ngẩng đầu lên, giọng to hơn vài phần: "Cô giáo Lưu, cô ăn kiểu gì thế? Chẳng lẽ cô xuất hơn chúng , là thành phố, học nhiều hiểu rộng là thể coi thường khác ? thấy đám thanh niên trí thức các mắt đều mọc đỉnh đầu hết cả!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-em-chong-cuc-pham-thap-nien-70/chuong-36.html.]
Chị dâu Hai vì sinh con trai nên ở nhà khúm núm, nhưng đối với ngoài như Lưu Ngọc Hân thì "trọng quyền xuất kích".
"Chị Yến, chị thể lý lẽ một chút ? nếu coi thường khác thì đến nhà chị gì, chẳng lẽ đến để cãi với chị ?" Lưu Ngọc Hân tức đến giọng cũng run.
Chị dâu Hai đầu , giọng điệu đầy châm chọc: "Thế ai ? Có khi cô rảnh quá đấy!"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Anh Cả Lý nữa, đẩy Hai Lý đang xem kịch một cái. Anh Hai Lý thu nụ , buông tay xuống : "Khụ! Cô giáo Lưu đừng chấp nhặt với cô , đàn bà tóc dài kiến thức ngắn! thế nào nhỉ, với nó là cha ruột của Nhị Nha, chúng thể hại con gái ? Nhà chỉ điều kiện thế thôi, nó học hết sơ trung đều là nhờ phúc của chú Năm nhà . Giờ bắt nó học tiếp thì khó chúng quá, chúng cũng hết cách. cô giáo Lưu vì Nhị Nha nhà mà đặc biệt chạy qua đây một chuyến, vợ chồng thật lòng cảm kích."
Ngực Lưu Ngọc Hân phập phồng: "Anh Thành Dũng, thế thì khác gì ? chỉ thấy tiếc cho Nhị Nha, em học hành thông minh chăm chỉ, là một hạt giống bao!"
Bàn tay cô buông thõng xuống khỏi vai Nhị Nha, đầu Lý Nhị Nha càng cúi thấp hơn.
"Không ! Nó nhất định học!"
Lý Thanh Lê dứt khoát nhấc đầu khỏi vai bà Điêu, là gần nhất, cô năng đầy khí phách.
Anh Hai Lý sững sờ, chị dâu Hai lầm bầm bên cạnh: "Nói thì nhẹ nhàng lắm..."
Bà Điêu kéo tay con gái, nhẹ giọng mắng: "Tiểu Lục, việc để chị Hai con tự chủ là , con đừng xen ."
Lý Thanh Lê , thực trong lòng cô cũng đồng ý cho Nhị Nha học xong sơ trung về nhà việc phụ giúp. Không chỉ vì nhà đông con tốn kém tiền bạc, mà còn vì đều cảm thấy học chẳng tác dụng gì, khỏi cửa mù chữ là . Nhà họ mười đứa cháu đều học, điều vượt xa đại đa các gia đình trong đại đội .