Lý Thanh Lê chắp tay lưng, đúng lý hợp tình: "Vai vế rành rành đó! Dù cũng là lãi , ngu gì nhận!"
Không khí căng thẳng tan biến sạch trơn. Mọi nhà họ Lý đều cảm thấy con gái/em út/cô út nhà đang đùa, chỉ Lý Thanh Lê là nghĩ như .
Đời cũng chẳng cô mắc cái bệnh quái quỷ . Cô bỏ tiền cho Nhị Nha học, còn mặt bảo vệ nó, là cô ruột nó, Nhị Nha hiếu kính cô chẳng là điều đương nhiên ?
Màn hài kịch gia đình kết thúc thì cũng nửa đêm. Mọi ngáp ngắn ngáp dài ai về phòng nấy. Lý Thanh Lê nhắm mắt để Lý Nhị Nha dắt về phòng phía Đông. Vừa khỏi nhà chính hai bước, Lý Nhị Nha đột nhiên dừng .
"Sao nữa?" Lý Thanh Lê lười biếng mở mắt , nương theo ánh trăng nhàn nhạt thấy hai bóng một cao một thấp lù lù mặt.
"Lý Đại Nha, Lý Tam Nha, hai đứa còn về phòng ngủ ?"
"Cô Út ~" "Cô Út ~"
Hai chị em gọi Lý Thanh Lê ngọt ngào nịnh nọt, đó đẩy Lý Nhị Nha , mỗi đứa một bên túm lấy tay Lý Thanh Lê lắc qua lắc .
Lý Thanh Lê ngáp liên tục, mắt mở lên nổi, mất kiên nhẫn : "Làm gì gì? Có rắm mau thả!"
Lý Đại Nha tranh : "Cô Út, giường cô to như thế, cô cho Nhị Nha ngủ cùng, cháu cũng ngủ với cô..."
Lý Tam Nha cam lòng yếu thế: "Cô Út, nếu cô chê chị Cả tốn chỗ, chi bằng cho cháu ngủ cùng , cháu bé hơn chị Cả chị Hai, đảm bảo chật chỗ cô !"
Lý Đại Nha nghiến răng: "Lý Tam Nha, mày gian xảo quá đấy! Tao tốn chỗ chỗ nào?"
"Chị, chị là chị của em, nhường em một chút ?"
"Sao mày nhường chị mày?"
Lý Nhị Nha đẩy rìa ngoài vẻ mặt ngơ ngác: Đã bảo là tình chị em thắm thiết ? Sao cái giường cũng tranh ?
Bên hai chị em cãi ầm ĩ, đầu óc Lý Thanh Lê càng thêm cuồng. Cô dùng chút sức hất văng cả hai chị em , ánh trăng khuôn mặt tròn trịa của cô hiện lên biểu cảm âm u: "Mấy con ranh , chúng mày còn cản đường bà ngủ, bà điên lên mai lấy kéo cắt trụi b.í.m tóc chúng mày đấy! Tin hả?"
Lý Đại Nha và Lý Tam Nha sợ hãi lùi , lời đe dọa của cô Út vẫn trọng lượng.
Lý Thanh Lê dắt Lý Nhị Nha xuyên qua giữa hai đứa. Trước khi đóng cửa còn thấy tiếng hai chị em đồng thanh hét lên ngoài cửa:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-em-chong-cuc-pham-thap-nien-70/chuong-45.html.]
"Cô Út, bọn cháu sẽ còn !"
Lý Thanh Lê: "..."
Hai đứa giặc con !
Đêm qua một trận ầm ĩ, sáng hôm cả gia đình họ Lý đều mang đôi mắt gấu trúc giống . Cả nhà chỉ ông cụ Lý là tinh thần sảng khoái, nếu bà Điêu lải nhải, ông gì về chuyện tối qua.
Đối với việc , năm em nhà họ Lý đều quen. Họ thậm chí còn cảm thấy lỡ ngày nào đó nhà trộm, tên trộm mà cái bộ dạng ngủ say như c.h.ế.t của cha họ dọa cho ngất xỉu, thì cha họ coi như cuối cùng cũng đóng góp chút công lao cho cái gia đình .
Lúc ăn sáng, vợ chồng Hai Lý hỏi thăm Lý Nhị Nha tối qua đổi chỗ ngủ ngon . Lại còn xới cơm gắp thức ăn cho Lý Nhị Nha, ân cần vô cùng, Lý Nhị Nha kinh ngạc, tay chân luống cuống hết cả lên.
Chị dâu Hai còn phá lệ đợi gặt xong sẽ Cung Tiêu Xã mua vải may quần áo mới cho Lý Nhị Nha.
Lý Thanh Lê lạnh nhạt , mặc kệ bọn họ diễn. Dù "thức lâu mới đêm dài, ở lâu mới lòng ", thật giả lẫn lộn , giả vờ cũng xong!
Vì quá nửa ruộng nước của đại đội cấy xong, hôm nay Lý Thanh Lê Lý Thành Năng phân công xuống ruộng cấy mạ. Cấy suốt cả buổi sáng, dù Lý Thanh Lê mới mười chín tuổi nhưng lưng cũng gãy. Cả như cái bánh bao trong l.ồ.ng hấp, nước bốc hết sạch, chỉ còn trái tim vụn vỡ...
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Cấy một lúc, Lý Thanh Lê thẳng lưng, phiên nhấc hai chân lên khỏi mặt nước. Nhìn thấy ống quần quả nhiên con đ*a to đùng, cô lấy mạ gạt , đang ghét bỏ thì các xã viên cấy mạ xung quanh đột nhiên lượt dừng tay. Đầu họ như hoa hướng dương, động tác nhất trí về phía con đường lớn phía Đông, vẻ mặt nghiêm túc pha lẫn chút sợ hãi.
"Người huyện xuống!"
"Không thể nào? Huyện phái xuống đại đội chúng gì? Đội sản xuất chúng gần đây ai gây chuyện?"
"Suỵt... Bé mồm thôi, họ đến tự nhiên lý do của họ!"
"Không là ai sắp xui xẻo đây?"
Đợi nhóm đó thôn, các xã viên khác cũng chẳng còn tâm trạng việc, ai nấy đều liên tục ngó về hướng cổng thôn phía Đông. Đại đội trưởng Lý Thành Năng gọi các cán bộ đại đội cùng chạy vội về đón tiếp.
Thấy Đại đội trưởng ở đó, các xã viên dứt khoát cấy mạ nữa. Người tụ tập bàn tán, lộ vẻ lo lắng, thì lên bờ ruộng nghỉ ngơi...