Chị dâu Ba vỗ đùi cái đét: "Úi giời cô em, em đừng chị như thế, chị sợ lắm. Chị thật sự gì , chị chỉ kể với chuyện Vương Húc Đông với Từ Tự Cường bắt thôi, chị còn giúp em c.h.ử.i thằng súc sinh Vương Húc Đông đấy!"
Lý Thanh Lê chị dâu Ba chớp mắt, đột nhiên cong mắt , lúm đồng tiền như hoa nở: "Chị Ba, chị vẫn nhớ chuyện ? Thật em cũng quá đáng. Thật chỉ cần chị Ba đừng mấy chuyện bằng chứng, đừng đem chuyện trong nhà ngoài kể, đừng khua môi múa mép lung tung, chuyện chịu khó động não , thì nếu chị thật sự tán gẫu vài câu với trong thôn cũng là !"
Chị dâu Ba để mặc Lý Thanh Lê khoác tay về nhà, mặt thì nhưng trong lòng thấp thỏm vô cùng. Chuyện qua lâu , em út nhắc ? Chỉ sợ hòa là giả, dằn mặt mới là thật!
Cô khỏi nhớ tới việc Lý Thanh Lê đầu tiên là cấm cơm Tư, ép Tư việc, tối qua nhúng tay chuyện phòng Hai, khiến vợ chồng Hai đ.á.n.h mắng thê t.h.ả.m, Nhị Nha thì mang . Nghiễm nhiên Lý Thanh Lê mới là chủ gia đình thực sự của nhà họ Lý, một hai.
Vấn đề là hai vị chủ gia đình danh nghĩa là bà Điêu và ông cụ Lý chiều em út vô điều kiện, tâng bốc địa vị cô lên tận trời, trong nhà ai cũng dám đắc tội.
Trái tim mới rục rịch buôn chuyện của chị dâu Ba nữa im lìm.
Haizzz ~ Cuộc sống khó khăn quá, phiền não quá! Những ngày tháng thể tùy ý hóng hớt bát quái, tóc rụng nhiều hơn , gom cả một cái chổi. Chị dâu Ba âm thầm đau lòng cho bản ba giây.
Hai chị em dâu về gần đến cửa nhà, thế mà thấy tiếng chỉ huy cái cái nọ quen thuộc của bà Điêu. Hai , đều cảm thấy hôm nay hình như chút bình thường.
chị dâu Ba cũng dám vô cớ sán mặt bà Điêu, bèn về sân việc của .
Lý Thanh Lê thẳng phòng hai ông bà, bước liền thấy bà Điêu lưng cửa.
Tim Lý Thanh Lê thót lên, nhẹ nhàng tới, vươn cổ trong, kết quả thấy bà Điêu mở trừng đôi mắt to như chuông đồng, chớp lấy một cái, như hóa đá.
Lý Thanh Lê đưa tay sờ trán bà Điêu, lo lắng hỏi: "Mẹ, thế? Chỗ nào khỏe ? Hay là con tìm họ Ba xin giấy giới thiệu, bệnh viện huyện khám xem ?"
Bà Điêu bỗng xoay dậy, phản ứng và tốc độ dậy giống đang bệnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-em-chong-cuc-pham-thap-nien-70/chuong-47.html.]
Lý Thanh Lê há hốc mồm: "Mẹ ạ?"
Bà Điêu đầu tóc rối bù bạc hoa râm, ánh mắt cảnh giác quét cửa và ngoài cửa sổ hai lượt, cao giọng quát: "Lý Nhị Bảo, mau cút đây cho bà!"
Đợi hai phút, thấy bóng dáng Lý Nhị Bảo .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Bà Điêu lúc mới thu hồi ánh mắt, hai tay đập mạnh đầu gối, kêu lên một tiếng "Ái chà", giọng mang theo tiếng nhỏ với Lý Thanh Lê: "Tiểu Lục, khi gây họa lớn !"
Lý Thanh Lê nghiêm mặt, nắm lấy tay bà Điêu vội hỏi nhỏ: "Mẹ, xảy chuyện gì?"
Bà Điêu tuôn một tràng như đổ đậu, kể hết đầu đuôi sự việc. Nghe xong, Lý Thanh Lê trầm mặc.
"... Cho nên ý của là, lúc đội sản xuất 5 bên cạnh lục soát và đốt đồ, cũng ở đó. Mẹ chỉ ở đó mà còn trộm nhặt một ít đồ về, hơn nữa đường về còn đụng thanh niên trí thức Phó Bạch?"
Bà Điêu mặt ủ mày ê: "Mẹ mày ngu thế, mấy thứ chữ chẳng lấy cái nào. Mẹ nấp đống cỏ, thấy cái vòng ngọc rơi ở góc tường, nhân lúc ai để ý liền nhặt lấy. Còn mười mấy cuốn vở bìa cứng, thấy bên trong chữ nào, nghĩ bụng mang về vệ sinh chùi đ.í.t thì mấy?"
Bà dang hai tay: "Ngoài mấy thứ đó lấy gì ! Haizzz, trách là trách cái thằng thanh niên trí thức họ Phó kìa, rảnh rỗi việc gì chạy lung tung cái gì? Bà già cả đời mới chuyện nhặt của rơi một , thế mà nó thấy! Ái chà! Chuyện là đây trời?"
Bà Điêu hối hận xanh cả ruột.
Lý Thanh Lê lập tức nghĩ đến trong tiểu thuyết, khi lâm chung cô lén dúi cho cô một chiếc vòng ngọc, cô bệnh cần tiền nên đem bán, nhưng lúc đó ngọc giá lắm nên chẳng giúp ích bao nhiêu. Chiếc vòng ngọc trong tiểu thuyết chắc là chiếc mà cô nhặt .
Tuy nhiên qua lời kể của , cô càng khẳng định việc Vương Húc Đông và Từ Tự Cường bắt thoát khỏi liên quan đến Phó Bạch. Nếu trùng hợp Phó Bạch cũng sang đội sản xuất 5 như ? dù cô cũng từng giúp Phó Bạch, nghĩ đến việc chắc Phó Bạch sẽ tố giác cô nhỉ?