Vương Vệ An chỉ cảm thấy giọng của cô nhẹ nhàng êm ái, lọt tai như sợi lông vũ nhẹ nhàng lướt qua, trong lòng càng thêm thích thú, còn chút thương xót.
"Em Thanh Lê thật hiểu lòng ."
Lý Thanh Lê mím môi , định nhiều, định xem bà mối giới thiệu trai trông cũng sáng sủa mặt thế nào.
Bà mối Lưu bà mối bao nhiêu năm, đôi mắt sớm luyện thành tinh, bất động thanh sắc thu hết màn "liếc mắt đưa tình" của hai trong mắt, đáy mắt ý càng sâu, lời khen tuôn như cần tiền.
"Sớm đội sản xuất 2 chúng trai xinh gái , đặc biệt là nhà chú Tư ruột của Đại đội trưởng Lý, bảo là cả nhà từ xuống ai cả. Lúc đầu còn tin, mãi đến hôm nay qua đây thấy con trai cháu trai của bà chị, giờ thấy con gái bà chị, đúng là phục sát đất! Bà chị con gái xem, đôi mắt , cái mũi , cái miệng , khuôn mặt , dáng , làn da ... Bà em đây ít chữ hình dung thế nào, Dương Quý Phi thời xưa chắc cũng chỉ đến thế là cùng nhỉ?"
Bà Điêu tít mắt: "Bà em đừng khen Tiểu Lục như thế, kẻo đuôi nó vểnh lên tận trời bây giờ! lời đồn cũng sai , nhà năm trai một gái, đứa nào đứa nấy đều , đứa nào cả! Cháu trai cháu gái cũng là nhờ gen nhà họ Lý , giống chúng nó! đến đứa nhất nhà thì kể đến thằng út và con bé , khiến lo lắng nhất cũng là hai đứa nó. Thằng út ở quân đội mãi, 26 đối tượng. Con gái út thì tuổi còn nhỏ tính tình đơn thuần, cứ sợ nó lấy chồng bắt nạt!"
Bà mối Lưu hiểu ngay ý tứ trong lời bà Điêu, ném cho bà một ánh mắt " hiểu mà", đó bắt đầu thao thao bất tuyệt: "Cô bé Tiểu Lê thấy ưng trong lòng, chắc chắn loại con gái nhiều tâm cơ, hiếu thắng, bụng hẹp hòi, tính khí lớn khó chiều..."
Mỗi câu bà mối Lưu , nụ môi Lý Thanh Lê giảm vài phần. Nếu hôm nay mới gặp bà mối Lưu đầu, Lý Thanh Lê thực sự nghi ngờ bà cố ý nhắm .
Tâm cơ nhiều bàn, hiếu thắng ư? Dù gì cũng thắng thua, tại cô thể là đầu và là thắng cuộc?
Bụng hẹp hòi ? Trời sinh ! Ai ưa thì đừng chọc cô là ! Đã chọc ghẹo, đắc tội cô thì đừng trách cô bụng hẹp hòi, trả thù tàn nhẫn!
Tính khí lớn? Mình xinh đương nhiên gì cũng lý ! Phải hoa hồng luôn gai mà.
Khó chiều? Tại cô dễ chiều? Cô theo con đường "đóa hoa cao lãnh", giữ vẻ cao quý lãnh đạm, để chỉ thể ngắm từ xa chứ thể khinh nhờn!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-em-chong-cuc-pham-thap-nien-70/chuong-91.html.]
Bà mối Lưu vẫn đang huyên thuyên: "... Tiểu Lê thế , xứng đôi với Tiểu Vương nhà nhất! Nhà Tiểu Vương neo , hai chị gái lấy chồng, trong nhà chỉ còn một già. Mẹ quen, tâm địa để cho hết, tháo vát, Tiểu Lê gả sang đấy chỉ hưởng phúc thôi! Hơn nữa Tiểu Vương tiền đồ lắm, năm nay mới 24, là công nhân nhà máy phân lân đấy. Nhà máy phân lân đấy nhé, ăn cơm nhà nước, bao nhiêu chen vỡ đầu còn ! Đơn vị bao! Bà chị đúng ?"
Bà Điêu gật đầu liên tục, Vương Vệ An với ánh mắt tràn ngập tình thương của : "Nói thế thì Tiểu Vương đúng là tiền đồ thật. Tiểu Vương ưu tú như , đến tận 24 tuổi vẫn thành gia lập thất thế?"
Vẻ hổ mặt Vương Vệ An lướt qua nhanh, nhanh đến mức ai kịp nhận , chỉ : "Có thể là duyên phận tới ạ."
Bà mối Lưu vội vàng : "Trước khối để ý Tiểu Vương đấy chứ. Theo , thành là để gặp hơn đấy!"
Nói bà nháy mắt với Lý Thanh Lê.
Bà mối Lưu ngoa chút nào. Vương Vệ An là thành phố, là con trai độc nhất, ăn cơm nhà nước, dáng thấp, mặt mũi sáng sủa, trai như tuyệt đối là hàng hot!
Bà mối Lưu những gì cần , liền tìm cớ cùng bà Điêu ngoài, nhường gian nhà chính cho đôi trẻ Lý Thanh Lê và Vương Vệ An.
Không khí yên tĩnh một lúc. Lý Thanh Lê thấy Vương Vệ An cứ chằm chằm , khẽ thở dài một , : "Anh Vệ An, em cảm thấy chúng hợp ."
Vương Vệ An như tỉnh mộng, vội hỏi dồn: "Tại em ?"
Lý Thanh Lê rũ mắt xuống, hàng mi cong dài rợp bóng tạo thành một hình bóng mờ ảo mắt, giọng cô mềm nhẹ: "Anh Vệ An là thành phố, là công nhân nhà máy phân lân, trai tính tình . Còn em chỉ là một cô gái nông thôn. Với điều kiện của thể tìm một huyện, nhà thể đồng ý cho lấy em chứ? Đổi là em, em cũng sẽ đồng ý!"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.