CÔ LY HÔN TAY TRẮNG, CHỒNG CŨ TRUY ĐUỔI KHẮP THẾ GIỚI - Chương 342: Đi bắt gian!
Cập nhật lúc: 2026-01-13 09:12:01
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoắc Cảnh Bác dọc theo con đường cỏ, đến nhà vệ sinh, đường thấy Thương Mãn Nguyệt.
Cô đang vịn ghế dài ven đường , lông mày nhíu , như điều gì đó băn khoăn.
Người đàn ông sải bước tới, nắm lấy bờ vai mảnh mai của cô, dịu dàng : "Mãn Nguyệt, em đây gì? Có chỗ nào thoải mái ?"
Lông mi dày của Thương Mãn Nguyệt khẽ run, cô vén mi mắt Hoắc Cảnh Bác, chỉ một giây, liền như chuyện gì mà cong môi .
"Không , thấy cảnh ở đây , dừng ngắm một chút."
"Thật ?"
đợi Hoắc Cảnh Bác tìm hiểu sâu, cô trực tiếp chuyển chủ đề: "Trận đấu kết thúc ? Thắng ?"
"Đương nhiên , quán quân hôm nay thuộc về Tiểu Doãn Sâm."
Hoắc Cảnh Bác ôm lấy eo cô, ngón tay thon dài nhẹ nhàng véo sống mũi cao của cô, "Có phần thưởng gì ?"
Thương Mãn Nguyệt đang đòi thưởng cho .
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Cô cố ý hiểu sai, "Có chứ, Tiểu Doãn Sâm biểu hiện như , thưởng cho bé mô hình mới ."
Hoắc Cảnh Bác hài lòng, cúi đầu c.ắ.n môi cô, "Em chỉ chọc tức ."
Ngày hội phụ kết thúc , Tiểu Doãn Sâm ôm cúp, toe toét.
Thương Mãn Nguyệt xoa đầu bé, trong mắt tràn đầy ánh sáng của hiền.
Trở về biệt thự, Tiểu Doãn Sâm nhảy xuống xe, hớn hở chạy khoe với dì Trần, Hoắc Cảnh Bác công ty còn việc, sờ mặt Thương Mãn Nguyệt, dặn dò cô vài câu, lái xe rời .
Tiễn chiếc Bentley màu đen biến mất ở cuối đường, nụ dịu dàng mặt Thương Mãn Nguyệt lập tức biến mất.
Cô lấy điện thoại , trực tiếp gọi cho Brian.
Bên nhanh ch.óng bắt máy, cô ngắn gọn, "Brian, chuyện gì ? Tại Du Tĩnh xuất hiện?"Rõ ràng xe của Du Tĩnh theo đến trường, và cô vẫn luôn trốn trong bóng tối theo dõi cô.
Chính là để tạo cơ hội cho cô tay, cô mới tách khỏi đám đông, hành động một .
cô đợi ở ven đường một lúc lâu mà thấy Du Tĩnh, cho đến khi Hoắc Cảnh Bác tìm đến.
Chẳng lẽ Du Tĩnh nhận điều gì đó nên rút lui?
Rất nhanh đó Brian cho cô câu trả lời.
"Du Tĩnh quả thật ý định tay với cô, nhưng ngay khi cô sắp lao , vận chuyển một tấm áp phích lớn ngang qua phía cô , vặn che khuất tầm của , đợi tấm áp phích đó qua, cô biến mất."
" cũng cảm thấy điều gì đó kỳ lạ, nên vội vàng theo dõi chiếc xe của cô , phát hiện cô lái xe rời khỏi trường học, bây giờ lên đường cao tốc, về hướng sân bay."
Đột ngột như ...
Với chỉ IQ của Du Tĩnh, thể dừng tay thời điểm quan trọng.
Suy nghĩ , chỉ một khả năng.
Có chỉ đạo cô !
Ai ?
Có thể là... Hoắc Cảnh Bác?
Anh phát hiện điều gì đó , ngăn cản Du Tĩnh, để cô về nước R, bảo vệ cô ?
Cái gọi là công ty việc, lẽ là sân bay tiễn Du Tĩnh?
Tay Thượng Mãn Nguyệt siết c.h.ặ.t từng chút một, cô nuốt vài ngụm nước bọt, trầm giọng : "Brian, theo sát xe của Du Tĩnh, gửi định vị cho , sẽ đến đó hội hợp với ."
Brian: "Được."
Một khi tay, cô thể bỏ dở giữa chừng, dù thế nào nữa, cũng thể để Du Tĩnh nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật nữa!
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-ly-hon-tay-trang-chong-cu-truy-duoi-khap-the-gioi/chuong-342-di-bat-gian.html.]
Du Tĩnh đến sân bay, cô xuống ở lối đường cao tốc phía , đến một khu nghỉ dưỡng ở ngoại ô.
Đỗ xe xong, cô thẳng lên lầu bằng thang máy, quẹt thẻ phòng một căn hộ suite.
Vừa bước vài bước, một cái tát giáng thẳng mặt, lực mạnh đến mức Du Tĩnh vững, ngã nhào xuống đất một cách t.h.ả.m hại.
Cô đau đến mức mắt trợn tròn, ôm mặt chất vấn phụ nữ mặt, "Khương Nguyện, cô dám đ.á.n.h ?"
"Đánh chính là cái đồ ngu ngốc nhà cô!"
Khương Nguyện xuống cô với ánh mắt âm u, "Ai cho phép cô ? Ai cho phép cô bàn bạc với một tiếng nào mà lén lút về, còn tay với Thượng Mãn Nguyệt?"
Du Tĩnh và Khương Nguyện vốn dĩ là mối quan hệ lợi dụng lẫn , cô bao giờ thực sự coi Khương Nguyện là của , chuyện đương nhiên sẽ với Khương Nguyện.
" gì, cần giải thích với cô."
Du Tĩnh bò dậy, trừng mắt Khương Nguyện một cách hung dữ, cô tự cho rằng vững, cần dựa dẫm Khương Nguyện nữa.
Dù Khương Nguyện cũng kể cho cô tất cả những chi tiết nhỏ nhặt đây, và cô cũng thể phản bội tố cáo Hoắc Cảnh Bác Thượng Mãn Nguyệt, dù ... sự phản bội của cô là sự thật.
Chuyện tổn hại cả hai bên.
Khương Nguyện khác với cô , Khương Nguyện vẫn cần duy trì hình ảnh và nhân cách mặt họ, thể sụp đổ.
Khương Nguyện tiến lên một bước, nắm lấy cổ áo cô , tát cô một cái.
"Hôm nay cô mà gì thật, thì cô xong đời !"
"Cô linh tinh gì ?" Du Tĩnh giãy giụa.
Khương Nguyện thật sự cô chọc , "Cô nghĩ Thượng Mãn Nguyệt cũng ngu ngốc như cô , đây cô mặc kệ cô, tùy cô loạn thế nào, đột nhiên nhất quyết đối đầu với cô, khiêu khích cô, theo hiểu về cô , cô sẽ những chuyện vô cớ."
"Cô chắc chắn nhận điều gì đó, bắt cô thôi, để cô trốn ở nước ngoài đừng về là tránh họa, cô thì , kích động là về."
Du Tĩnh cô đến mức bất an, nhưng cô vẫn tin lắm.
"Cô cố ý hù dọa ? Cô chỉ về, gặp Hoắc thôi, Khương Nguyện cô đừng tưởng , đây nghĩ , bây giờ cũng hiểu một chút ."
Cô hất tay Khương Nguyện , "Cô là bạn của Thượng Mãn Nguyệt, nhưng cô cố gắng hết sức để chia rẽ Hoắc và Thượng Mãn Nguyệt, một phụ nữ tốn nhiều công sức như cho một đàn ông, chỉ một khả năng!"
"Đó là, cô hổ mà, thích chồng của bạn !"
"Vì cô yêu mà , nên tâm lý cô vặn vẹo biến thái , cho sự hỗ trợ, đẩy , chính là để chia rẽ họ!"
...
Khi xe của Du Tĩnh dừng ở trường học, Brian dán thiết theo dõi hình kim gầm xe của cô .
Sau khi Thượng Mãn Nguyệt hội hợp với Brian, cô lên xe của Brian, chiếc xe theo dõi đến khu nghỉ dưỡng .
Đi một vòng quanh bãi đậu xe, thấy xe của Du Tĩnh.
Brian lạnh nhạt : " sẽ kiểm tra xem cô phòng nào, chắc sẽ vô cớ lái xe một đến đây, chắc chắn là đến gặp ."
Nói xong, Thượng Mãn Nguyệt trả lời, kỳ lạ cô, phát hiện cô đang chằm chằm một chiếc xe phía một cách thất thần.
Anh cũng theo, nhưng hiểu điều gì, khỏi : "Nhìn gì ?"
Thượng Mãn Nguyệt: "Chiếc xe , quen mắt, hình như gặp ở đó ."
Brian sững sờ, "Không là... xe của chồng cũ tệ bạc của cô chứ?"
Nếu là , thì xác nhận Hoắc Cảnh Bác giúp đỡ Du Tĩnh.
Trái tim cô sẽ tổn thương tan nát.
Thượng Mãn Nguyệt lắc đầu, giải thích.
Lúc , điện thoại của Brian nhận tin nhắn, : "Biết phòng nào , thôi, bắt gian thôi!"