vỗ tay một cái, đội thi công đang ngoài lập tức mang tấm thép lớn trong.
“Cái cửa cũng niêm cho .”
Hai đội phối hợp ăn ý, vệ sĩ đẩy cặp vợ chồng xa, đúng lúc họ còn kịp phản ứng thì cửa phòng khách bịt kín bằng tấm thép.
Căn nhà bịt kín từ cổng chính đến cả cửa sổ, lối duy nhất là cánh cửa kính sát đất mới đập vỡ, trong phòng ngủ phụ.
ngay đó, cánh cửa từ phòng ngủ phụ dẫn phòng khách cũng niêm kín.
còn cố tình chừa một khe nhỏ, để họ thể rõ sổ đỏ yêu quý của .
Thậm chí còn lật ngược để họ thấy rõ tên chủ sở hữu bên , ba chữ “Hà Diên Diên” nổi bật rõ ràng.
“Nhìn kỹ nhé, nhà của , gì thì .”
“Vậy thì sống vui vẻ nhé, những thuê bụng của .”
Một buổi chiều, bịt cửa, đóng kín cửa sổ, còn tiện tay sửa luôn một cái cửa mới.
Nhìn đồng hồ thấy cũng tầm giờ , dắt hai đội oai phong rời khỏi căn nhà qua cánh cửa kính đập .
“Cứ để ở bên cạnh đây .”
chỉ cánh cửa mới sửa xong, hiệu cho nhân viên đặt thiết nướng BBQ mua ở khu vườn nhỏ bên ngoài, còn cái máy phát điện chạy dầu thì để ở một góc khác. Kèm theo đó là loa và đèn nháy cũng lắp luôn.
Cái loa là mượn của mấy dì nhảy quảng trường trong khu. còn gửi phong bao lì xì cho từng .
Các dì tít mắt, vẻ mặt rạng rỡ như mùa xuân: “Cô bé cứ cầm mà dùng nha, bữa nay tụi dì nghỉ một bữa !”
Vừa thấy , tên Từ Chu liền đập rầm rầm tấm thép chắn cửa: “Cô định gì đấy, đồ đ-i-ê-n! Dựa mà cắt nước cắt điện của ! Mau mở cho !”
tròn mắt, bộ vô tội: “Ủa hả? mà… hai trả tiền điện nước cho mà bắt mở ?”
Sau khi lắp xong âm thanh, lập tức hướng về phía bên trong tấm thép, hăng hái bật bài “Con bướm say rượu”.
Khu vườn xinh như mà mở tiệc BBQ thì thật là uổng phí.
Tối nay chắc chắn sẽ mất ngủ đây…
Chỉ một cú điện thoại, đám bạn chí cốt tụ tập đủ mặt.
Trong nhà thì chật chội với hơn chục , nhưng vườn thì . Thịt bắt đầu nướng, bia mang , để tăng thêm khí, còn gọi cả mẫu nam cởi đồ đến góp vui.
giơ ly bia lên cụng ly với từng : “Hôm nay ăn uống thoải mái nha !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-nguoi-song-bam-trong-nha-toi-khong-chiu-di/c2.html.]
Từ nhạc Tây đến nhạc , từ “Dân tộc phong cách hiện đại” đến “Táo nhỏ”, Boom, Cruel Summer, cứ thế phát phát .
Ngoài nhà thì đèn đóm rực rỡ, âm thanh ầm ĩ, bên trong thì tối đen như mực.
Không điện thì đến cái đèn cũng mở nổi, thật là đáng thương ghê.
Đến nửa đêm, cặp đôi bên trong cuối cùng cũng chịu nổi nữa, đập rầm rầm tấm thép chắn.
“Cô đang gây rối trật tự đó! Đồ đ-i-ê-n! Giờ còn cho ngủ hả?!”
Hai đập loạn bên trong, khí thế như mấy tay xã hội đen, c.h.ử.i là vô văn hóa.
thong thả cầm lấy cái loa, hướng về khe hở duy nhất nơi chỉ thể thấy đôi mắt của hai đó: “Ôi chao, xin nha, nhưng mà đây là nhà của , gì trong nhà là quyền của , thích mở gì thì mở, chị quản chắc?”
Hắn sững một giây, lập tức nổi đ-i-ê-n: “Đồ đ-i-ê-n! Tao coi mày hôm nay thức tới mấy giờ!”
phì : “Xin nha, bữa nay tiệc BBQ xuyên đêm, vui là suốt, ngày nào cũng , tháng nào cũng , năm nào cũng tổ chức.”
“Đồ đ-i-ê-n!”
Từ Chu chỉ đ-i-ê-n tiết trong vô vọng, tiếp tục đập rầm rầm tấm thép. coi như thấy, vặn to nhạc lên. Đập , tấm thép mà đập thủng thì đúng là ma .
mở thêm một chai bia, rót đầy ly cho hai bạn kế bên, giơ mic lên, rạng rỡ: “Anh em ơi, tiếp tục quẩy nào! Bài tiếp theo xin tặng là…”
Hôm , ngủ một giấc ngon lành, mãi đến chiều mới tỉnh.
Vừa tháo nút bịt tai cách âm , thấy tiếng “rầm rầm” đập tấm thép, nhưng như thấy gì, mở điện thoại đặt một đầu bếp đến nấu ăn, còn ghi chú kỹ: [Phải thơm, thơm thì miễn đến!]
gửi định vị, đợi đầu bếp mang theo phụ bếp cùng túi lớn túi nhỏ đến nơi, mới dậy, dời cái dàn loa hôm qua , với các sư phụ: “Làm ngay chỗ nha.”
Không dậy thì thôi, dậy mới thấy, ôi trời đất ơi, là món xịn : nào là ngỗng hầm nồi gang, Phật nhảy tường, sườn kho tàu… đủ cả.
Tuyệt vời thật!
dọn dẹp dàn loa đem trả cho mấy cô đang nhảy quảng trường, khi còn lì xì cho các sư phụ, chu đáo dặn họ: “Lát nữa bên tấm thép ồn ào gì thì cũng kệ, coi như khí là .”
Lúc , dì Trương đang ép chân. Thấy tới, cô tít mắt: “Cô bé , cô còn đồ đây ~”
Thấy cô Trương thần thần bí bí, liền theo.
Chỉ thấy cô lấy từ bụi cây thấp một cái l.ồ.ng sắt: “Cái là chuột dính bẫy hôm qua nhà dì bắt đó, dì thấy chắc là con bé cần dùng tới.”
ngơ ngác: “Dì ơi, …?”
“Ây da cô bé , nhà đó dì mà~ Con của em họ dì chính là bán căn nhà cho cháu đó.”