Cô Nói - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:29:37
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đến mức, để từ chính miệng Phó Yến Khai câu , thích .

 

Chắc hẳn sáng nay lúc Phó Yến Khai thốt câu , đau lòng lắm!

 

Cục cưng nâng niu trong lòng bàn tay, ruồng rẫy như .

 

Mẹ , cũng .

 

an ủi : “Không , Mịch Mịch của chúng như , chắc chắn sẽ gặp hơn, cứ để tên họ Phó đó hối hận !”

 

mỉm gật đầu.

 

Trong thâm tâm rõ ràng, Phó Yến Khai sẽ hối hận .

 

cũng chẳng còn nữa.

 

15

 

Có lẽ vì lo lắng vấn đề tiền vốn, nên Phó Yến Khai cứ kéo dài chịu ly hôn.

 

nhắn tin cho mấy , bảo đang bận thì cũng chẳng thèm trả lời.

 

Nhẫn nhịn hết nổi, đ.â.m chọc chuyện ly hôn đến chỗ bố .

 

Thế là, bố nổ tung.

 

“Chút chuyện giữa con và Tống Chi, bố nay vẫn luôn nhắm mắt ngơ, nhưng con cũng chừng mực chứ, thể để Thư Mịch chịu nổi !”

 

“Nếu con bé ầm chuyện lên, với phận góa con côi còn câm của nó, dư luận chắc chắn sẽ đồng tình với nó hơn, đến lúc đó sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của con, càng ảnh hưởng đến giá cổ phiếu của công ty!”

 

“Mau xin Thư Mịch ngay, dù thế nào nữa, cũng tuyệt đối ly hôn!”

 

Mắng mỏ Phó Yến Khai xong, họ sang đ.á.n.h bài tình cảm với .

 

Họ xách theo nhiều đồ đạc đến bệnh viện thăm , với rằng họ hài lòng về đến nhường nào.

 

“Yến Khai chỗ nào , chúng sẽ mắng nó, bắt nó kịp thời sửa chữa!”

 

“Mịch Mịch , con thể vì một phút nóng giận mà đòi ly hôn , vợ chồng với nhắc đến hai chữ là sứt mẻ tình cảm nhất đấy.”

 

[Tình cảm? với cái thằng hãm Phó Yến Khai đó mà tình cảm á?]

 

Phó Yến Khai vặn bước một chân phòng bệnh, sót một chữ nào tiếng lòng của .

 

Mặt đen : “…”

 

Ánh mắt tràn ngập sự vô tội, tiện thể bồi thêm một câu trong lòng: [Thằng hãm cặk!]

 

thì mặc kệ c.h.ử.i thế nào, cũng chỉ thấy.

 

Trong mắt bố , luôn là bên chịu uất ức.

 

Phó Yến Khai miệng khó giãi bày, dứt khoát gọi ngoài.

 

Anh : “Ngoài chuyện ly hôn , những chuyện khác đều thể đồng ý với cô.”

 

[ nuôi trai bao bên ngoài, cũng đồng ý chắc?]

 

“Thư Mịch!”

 

[Ly hôn sớm , ít nhất, khi c.h.ế.t, trả cho một sự thanh tịnh.]

 

“Cô ghét đến thế ?”

 

Phó Yến Khai hỏi câu , quả thực ngờ tới.

 

biểu cảm của lúc , đỗi nghiêm túc.

 

Anh : “Thư Mịch, chúng thử từ đầu ?”

 

16

 

nghi ngờ Phó Yến Khai bố ép đến phát điên .

 

Nếu , thể thốt những lời thần kinh như ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-noi/chuong-6.html.]

 

Giữa , từng bắt đầu ?

 

Đã từng bắt đầu, thì lấy chuyện thử từ đầu?

 

Ở trong lòng, trịnh trọng, gằn từng chữ một với : [Phó Yến Khai, từng thích .]

 

Cho dù là ở thời điểm ban đầu, cũng chỉ là sống những ngày tháng t.ử tế mà thôi.

 

Chẳng chút liên quan nào đến chuyện thích cả.

 

[Nhân lúc bây giờ còn sẵn sàng chia tay trong êm với , chúng thủ tục ly hôn , cứ kéo dài thêm nữa, ngại khởi kiện ly hôn .]

 

Đến lúc đó ầm lên khó coi, dù cũng chẳng mất mặt một .

 

Phó Yến Khai chọc tức đến mức khẩy liên tục, nghiến răng : “Thư Mịch, đúng là coi thường cô !”

 

[Quá khen.]

 

Ngay lúc Phó Yến Khai chọc tức đến sắp thổ huyết, dì hộ lý đột nhiên vội vã chạy tới gọi : “Mịch Mịch!”

 

ngước mắt sang, chạm ánh mắt đầy lo âu của dì, trong lòng thót lên một nhịp.

 

Dự cảm chẳng lành tựa như gợn sóng, từng vòng từng vòng lan tỏa trong hồ tâm trí.

 

Dì hộ lý bảo mau về phòng bệnh: “Mẹ cháu xong , đang tìm cháu đấy!”

 

Bên tai như tiếng sấm sét giáng xuống, ù một mảng.

 

May mà dì hộ lý dìu suốt dọc đường, dẫn , mới giúp nhanh ch.óng trở phòng bệnh.

 

Bác sĩ và y tá đều đến cả , vây quanh một vòng đông nghịt.

 

Bố Phó Yến Khai trông cũng khá sốt ruột, còn đến an ủi : “Mịch Mịch con đừng lo, chúng sẽ tìm bác sĩ giỏi nhất, nhất định thể chữa khỏi cho con.”

 

Không chữa khỏi nữa .

 

Nhà nhiều tiền như , t.h.u.ố.c gì cũng mua nổi, bác sĩ đắt đỏ cỡ nào cũng mời .

 

Chỉ sinh t.ử là thể đổi.

 

Sau khi tiến hành một loạt kiểm tra, bác sĩ đầu lắc đầu với chúng một cách bất lực.

 

Giây phút , dường như thấy trái tim khẽ khàng vỡ vụn.

 

Bác sĩ và y tá tản , thấy vươn tay về phía .

 

Theo bản năng và một cách máy móc, bước tới, run rẩy nắm lấy tay bà.

 

“Mịch Mịch…” Giọng trở nên nhẹ, thở mong manh như sợi tơ: “Mẹ , con đừng .”

 

lời bà, để bà an tâm .

 

tuyến lệ của căn bản chịu sự khống chế của , nước mắt cứ tuôn trào.

 

Mẹ nhấc một tay khác lên lau nước mắt cho .

 

bà quá yếu ớt, chỉ nhấc lên một chút, rũ xuống.

 

“Mịch Mịch, đừng .”

 

liều mạng gật đầu, há miệng chuyện.

 

nhớ, hồi nhỏ cũng thể phát tiếng.

 

Từng gọi bố, từng gọi .

 

Nếu lúc thể gọi một tiếng , liệu bớt chút tiếc nuối nào ?

 

gọi .

 

Cho dù há to miệng đến , cũng chẳng âm thanh nào thoát khỏi miệng .

 

Cho đến khi Phó Yến Khai bước tới, nhẹ giọng với : “Mịch Mịch gọi một tiếng .”

 

 

Loading...