CÔ TINH BẦU BẠN CÙNG TRĂNG TRÒN - 14

Cập nhật lúc: 2025-04-07 07:41:36
Lượt xem: 6,735

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta bầu trời dần sẫm màu ngoài cửa sổ, lơ đãng :

 

"Tối nay ."

 

Ăn xong — thì trời sẽ chuyển.

 

16

 

Tất cả chuyện đều trong sự tính toán của Tống Cô Tinh.  

Ta chẳng qua chỉ góp thêm một mồi lửa mà thôi.

 

ngờ, ngọn lửa lan nhanh — lan đến tận hoàng cung, lan đến tận tẩm cung của Hoàng Thượng.

 

Nghe lúc Hoàng Thượng băng hà, bên giường chỉ một Tống Cô Tinh và vị thái giám cận hầu hạ ngày thường.

 

Thánh chỉ truyền ngôi là do vị công công đó từ bên giường nâng cao hai tay, một mạch ngoài điện.

 

Không một ai nghi ngờ tính chân thực của thánh chỉ .  

Cũng một ai hoài nghi nguyên nhân cái chếc của Hoàng Đế.

 

Người đời chỉ rằng, vị Thái t.ử vô danh mấy ai để ý , cuối cùng thuận lợi bước lên ngôi cửu ngũ chí tôn.  

Không soán ngôi g.i.ế.c vua, cũng chẳng tương tàn.

 

Đêm khi đăng cơ, Tống Cô Tinh bên cạnh , ngón tay cuốn lấy một lọn tóc của .

 

"Nguyệt Nhi, Nhị hoàng giờ đang ở ?"  

Chàng , trong đáy mắt rốt cuộc cũng hiện lên nụ vụn vặt.

 

Ta , đó là niềm khoái cảm khi báo đại thù.

 

Ta nghiêng , rúc cả lòng :  

"Thiếp để bầu bạn với Chí Nhi của chúng ."

 

"Chí Nhi?"

 

"Ừ. Thiếp đặt cho con một cái nhũ danh — 'Chí Nhi', mang ý nghĩa thuần thiện tuyệt đối. Chàng thấy ?"

 

Nụ hôn của Tống Cô Tinh rơi mái tóc , giọng khàn :  

"Rất ."

 

Những ngày đó, và Diệp Yên Nhiên ngoan ngoãn ở Đông cung, chờ Tống Cô Tinh tất nghi thức đăng cơ, mới đến đón bọn cung.

 

Theo lẽ thường, Diệp Yên Nhiên là chính thất, lẽ phong Hoàng hậu.

 

nàng .

 

Tính khí của Diệp Yên Nhiên hiểu rõ, nàng thì thật sự là .

 

Tống Cô Tinh cũng phản đối gì, khi bàn bạc với Đại tướng quân, liền sắc phong nàng Quý phi.

 

lập Hoàng hậu.

 

Ta chỉ điều đó khi thấy chiếu thư truy phong đứa bé — Chí Nhi — Hoàng Thái t.ử.

 

Đêm sách phong, mưa rơi rả rích, càng lúc càng nặng hạt.

 

Buổi sáng Diệp Yên Nhiên từng , đêm nay sẽ đến tìm , ngờ nàng đoán đêm nay trời sẽ đổ mưa.

 

"Bệ hạ, đêm nay ngủ cùng Yên Nhiên."  

Lúc Tống Cô Tinh chuẩn cùng bước nội điện, cất lời.

 

Chàng rõ ràng ngờ .

 

Chàng quanh căn phòng phủ đầy hồng đăng và màn đỏ, cuối cùng dồn đến sát cột trụ phía :

 

"Nàng đang ?"

 

Tay vòng lên cổ , khẽ nháy mắt một cái:  

"Ngày mai nhất định sẽ bồi tội với Bệ hạ thật t.ử tế."

 

Khi Tống Cô Tinh rời , hai tay siết đến nỗi nổi cả gân xanh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-tinh-bau-ban-cung-trang-tron/14.html.]

Chàng :  

"Trẫm đúng là nên sớm đưa nàng ni cô!"

 

Tới giờ Hợi, Diệp Yên Nhiên mới xuất hiện giường .

 

Nàng tháo trâm vòng, mái tóc đen xõa dài lưng, trông chẳng khác gì đầu nàng chạy đến đòi ngủ cùng .

 

Lần đuổi nàng ngoài, chỉ khẽ nhích trong để nàng chui cạnh.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Khi sấm rền vang, tay nàng nhẹ nhàng che tai — hệt như bao đêm đây.

 

, dường như gì đó khác.

 

"Ta kể với ngài việc sợ sấm sét."  

Sau khi sấm ngừng, Diệp Yên Nhiên buông tai .

 

Nàng từng , việc sợ sấm sét, nàng sẽ với Tống Cô Tinh, vì như thì nàng còn cớ để đến ngủ với nữa.

 

Nàng tính chuẩn, vì với tính cách của , chuyện tự miệng điều đó với .

 

Ta nghiêng đầu nàng, hiểu ý nàng là gì.

 

"Mãn Nguyệt, về ."  

Diệp Yên Nhiên , đôi mắt đỏ hoe.

 

Nàng gọi là Công chúa, cũng chẳng gọi là Nương nương — nàng gọi là "Mãn Nguyệt".

 

Ta nắm lấy tay nàng:  

"Sao nhanh thế? Lỡ lát nữa sấm thì ?"

 

Nàng bất ngờ ôm c.h.ặ.t lấy , nước mắt lặng lẽ rơi , mỗi lúc một to hơn, khiến lòng cũng rối bời.

 

"Mãn Nguyệt, về ." Nàng .

 

Rõ ràng cung của nàng cách cung cũng chỉ tầm nửa tuần hương bộ, mà nàng như thể, một khi rời là sẽ chẳng thể gặp nữa.

 

Ta hiểu nàng vì điều gì, nhưng trái tim cũng như nhuộm ướt một mảng.

 

Ta ôm nàng thật cứng nhắc, cũng cứng nhắc đưa tay lên vỗ nhẹ lưng nàng.

 

Khẽ dỗ dành:  

"Không về thì đừng về, đuổi tỷ ."

 

17

 

Diệp Yên Nhiên trong lòng một lúc im bặt, lúc tưởng nàng ngủ thì nàng ngẩng đầu lên.

 

“Mãn Nguyệt, của thế giới .” Nàng , đôi mắt ướt nhòe.

 

Lời nàng thật vô lý, nhưng tin.

 

Lúc mới hiểu ý câu của nàng, lập tức trở tay nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng:  

“Tỷ là ?”

 

“Ta là tiên nhân trời. Một ngày nọ, rảnh rỗi việc gì , tìm một quyển sách để . Trong sách — một khiến thương đau lòng. 

 

Ta tự hỏi, đời khiến khác đau lòng đến thế?”  

Nàng chậm rãi kể, từng chữ như rót tai:  

“Một hôm tỉnh dậy, phát hiện rơi xuống trần gian, trở thành vị hôn thê của Thái t.ử — suýt nữa thì mất mạng tay muộii. Khi đó nghĩ, nhất định thật lòng mà yêu thương .”

 

“Bây giờ Tống Cô Tinh thương . Hắn yêu muộii như thế, nhất định sẽ để chịu thiệt nữa.”

 

Lời nàng câu chẳng ăn nhập gì với câu , như chuyện hoang đường.  

bàn tay đang nắm lấy tay nàng của càng siết c.h.ặ.t hơn.

 

“Ta tin, tỷ lừa .”  

Ta tin, nhưng dám tin.

 

Mắt Diệp Yên Nhiên càng đỏ hơn:  

“Tiên nhân thì về trời mà.”

 

 

Loading...