CÔ TINH BẦU BẠN CÙNG TRĂNG TRÒN - 2

Cập nhật lúc: 2025-04-07 07:34:46
Lượt xem: 6,034

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng lắc đầu, định mở miệng biện bạch.  

 

ghét nhất là khác phân trần.  

Ta đưa ngón trỏ chặn môi nàng .  

 

Đôi môi của nàng, cũng giống như con nàng – mềm mại, yếu đuối.  

 

“Sơ Nhất, với ngươi , nam nhân bên ngoài đều là hạng dối lừa. Ta nuôi dạy ngươi thành thế , để ngươi nam nhân ô uế.”  

 

Ngón tay lướt nhẹ qua làn môi hồng của nàng, thuận tay ném khối ngọc khỏi xe ngựa.  

 

Ngồi thẳng , mâm cơm bàn, chợt thấy chẳng còn chút khẩu vị nào nữa.

 

“Công chúa, nô tỳ sai .” Sơ Nhất rụt rè quỳ bò vài bước, phủ phục bên chân .  

 

Ta nàng, chỉ đầu ngắm tua rua bên xe ngựa, khẽ vươn tay khều nhẹ:  

“Ngươi từng … sẽ bao giờ rời khỏi .”  

 

Giọng khàn khàn, lẽ khiến sợ hãi.  

 

Nếu , Sơ Nhất bật thành tiếng?  

“Công chúa, nô tỳ dám nữa…”  

 

Ta thở dài một tiếng, lúc mới đầu nàng.  

Một tay nâng cằm nàng, một tay nhẹ nhàng lau nước mắt mặt nàng:  

“Sơ Nhất, nếu còn ...”  

 

Ta tiếp.  

Ta tin nàng hiểu.  

 

Bởi lẽ cũng như hiểu nàng, nàng cũng hiểu .  

 

“Lâm Song Nhi thế nào ?” Ta gắp một miếng thức ăn mà Sơ Nhất đặt chén, đưa lên miệng.  

 

“Đã đưa về , Cốc Dụ nhục.” Sơ Nhất gắp thêm thức ăn cho .  

Nàng hiểu nhất. Biết tin tức nào khiến nổi giận, tin nào khiến vui lòng.  

 

Giờ phút , nàng còn dáng vẻ dè dặt như ban đầu, cả vui vẻ trở .  

 

Tin quả thực khiến hài lòng.  

 

Lâm Song Nhi chính là tam hoàng tỷ từng chọn công chúa hòa .  

 

Vốn dĩ thứ mà một lòng mong dễ dàng rơi tay nàng .

Nếu nàng nhiều khiêu khích, lẽ còn thể tìm cho nàng một con đường khác.  

 

Vừa giúp nàng tránh khỏi cuộc hòa , thể toại nguyện, gả cho nàng yêu.  

 

Đáng tiếc...  

 

Nàng cứ dây dưa với .  

 

"Đợi bổn công chúa đến nũng với phụ hoàng, để ngươi trắc phi của cái tên Thái t.ử vô dụng . Hắn giống ngươi, đều là kẻ mất , ai đoái hoài, nghĩ hai cũng thật xứng đôi."  

Đó là lời mà Lâm Song Nhi từng trong điện của .  

 

Ta vuốt ve con mèo trong lòng, chỉ cảm thấy câu cuối cùng nàng … thật lý.  

 

Chỉ là, nàng cần nũng nữa.  

 

Bởi vì tự cách đạt thứ .  

 

Chỉ tiếc, e rằng nàng sẽ chẳng còn cơ hội nũng với phụ hoàng nữa.  

 

Nghe tin Lâm Song Nhi tự vẫn, đến biên giới Tống quốc.  

 

Tin do Cốc Dụ mang đến.  

 

Cốc Dụ là một thái giám suýt c.h.ế.t mà từng nhặt về trong cung.  

Ta quên vì chuyện gì mà hôm đó tâm tình , liền tiện tay cứu một mạng.  

 

Không ngờ thủ phi phàm, từ đó một lòng cái bóng của .  

 

bất cứ việc gì .  

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-tinh-bau-ban-cung-trang-tron/2.html.]

 

“Ta cho cơ hội . Nếu theo đến Tống quốc, thì đời , sẽ cho tự do nữa.”  

Ta lật một trang sách trong tay, thản nhiên .  

 

Sơ Nhất cúi đầu, tỉ mỉ điều chỉnh tim đèn:  

“Nô tỳ đem lời của công chúa truyền tới . Là tự nguyện ở .”  

 

Ta gật đầu, thêm gì nữa.  

 

Đoàn thêm hai tháng, cuối cùng cũng đến ngoài kinh thành Tống quốc.  

 

Sứ giả đón dâu với , ngày mai là mồng tám tháng tám – ngày hoàng đạo hiếm , nên nghỉ ngoài thành một đêm, sáng mai mới nhập thành.  

 

Lúc Sơ Nhất hầu nghỉ, môi còn vương nụ :  

“Chắc chắn là điện hạ nhớ công chúa, nên mới sắp xếp chu đáo như thế. Công chúa và điện hạ nhất định sẽ bên dài lâu, yên ấm mỹ mãn.”  

 

Nghe lời nàng, bóng mây do Lâm Song Nhi mang đến liền tan biến sạch.  

Ngay cả khóe môi cũng tự chủ khẽ cong lên.  

 

Ta chờ đợi ngày quá lâu, cũng quá nhiều việc chẳng mấy quang minh chính đại.  

 

Tất cả… chỉ để ngày hôm nay.

 

03

 

Trời sáng, khoác lên hỷ phục, phủ khăn voan đỏ, sự dìu dắt của Sơ Nhất mà bước lên kiệu hoa chuẩn sẵn.  

Thế nhưng khi kiệu từ cửa bên Đông cung , mới nhận ngày mồng tám tháng tám … vốn chẳng chọn cho .  

 

"Hôm nay là đại hôn của Thái t.ử và Thái t.ử phi, đều qua chỗ Thái t.ử phi cả ."  

Ta thấy những tiếng thì thầm khe khẽ từ bên ngoài kiệu truyền .  

 

Quả táo trong tay lập tức vỡ đôi.  

 

Đó là quả táo Sơ Nhất dúi cho khi lên kiệu, là lấy may.  

 

Chẳng hề may mắn chút nào.  

 

Kiệu của bao lâu nữa mới dừng , phía :  

"Đến điện Vĩnh Lạc ."  

 

đè kiệu xuống, vén rèm lên.  

Ta giấu quả táo vỡ trong tay áo, bước xuống kiệu sự dìu đỡ của Sơ Nhất.  

 

Sau đó, bước điện.  

 

Ta vốn tưởng trắc phi thì nghi lễ gì, cần bái trời đất cũng thôi ...  

 

ngờ, ngay cả Tống Cô Tinh cũng xuất hiện.  

 

Đêm nay, sẽ tới.  

 

Sơ Nhất bên cạnh , khẽ :  

"Công chúa, nô tỳ hầu ăn chút gì ạ, cả ngày nay dùng bữa ."  

 

Ta lên tiếng.  

 

"Vậy… nô tỳ hầu nghỉ nhé?"  

 

Ngón tay bấu sâu quả táo vỡ đôi .  

Khăn voan đỏ vẫn phủ đầu, cúi quả táo rách nát như tơi tả trong tay, lòng mới dần bình hơn một chút:  

"Sơ Nhất, ngươi xem… là để hiểu rõ phận của một trắc phi ?"  

 

Sơ Nhất quỳ xuống bên chân , hai tay nắm lấy quả táo trong tay :  

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

"Công chúa…"  

 

Không cả.  

Thứ , nhất định sẽ là của .  

 

Đêm đó, giường suốt cả đêm.  

Vẫn đợi Tống Cô Tinh đến vén khăn voan.  

 

Lúc quản sự ma ma bước , hẳn cũng sững sờ.  

im lặng một lúc mới lên tiếng:  

"Thỉnh an nương nương. Lão nô đến đưa nương nương hành lễ dâng cho Thái t.ử điện hạ và Thái t.ử phi."  

Loading...