CÔ TINH BẦU BẠN CÙNG TRĂNG TRÒN - 4
Cập nhật lúc: 2025-04-07 07:35:35
Lượt xem: 9,879
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Muốn giữ chân giường , chỉ cách… khiến nếm mùi vị mà quên .
*
Một đêm xuân sắc.
Tống Cô Tinh , gương mặt nhuộm bởi d.ụ.c vọng, cuối cùng cũng còn giữ vẻ thản nhiên lãnh đạm .
"Những điều ai dạy nàng?"
Giọng khàn khàn đến nhận .
Ta vòng tay ôm lấy cổ , đầu lưỡi khẽ lướt qua vành tai :
"Thần tự học đấy. Điện hạ thấy thế nào?"
Khóe mắt càng đỏ.
Xem … là thích.
05
"Sao một vết sẹo ở đây?"
Tống Cô Tinh thấy vết sẹo trong lòng bàn tay , hỏi.
Đó là vết ngã thương đường chạy tìm phụ hoàng khi mẫu phi đang nguy kịch.
Năm xưa, khi Tống Cô Tinh thấy, cũng từng hỏi . Khi , trả lời:
"Đây là ông trời ban cho."
Là dấu ấn để ghi nhớ quãng thời gian nhục nhã .
lúc chẳng nữa.
Ta chớp mắt, đưa lòng bàn tay vết sẹo áp nhẹ lên môi Tống Cô Tinh:
"Là để điện hạ thấy thương thần ."
Đôi mắt luôn sáng rõ của Tống Cô Tinh nheo , nghiêng đầu bên tai :
"Thì nàng là quyến rũ khác, là nàng mà lầm ."
Rõ ràng lời mang đầy tình ý, nhưng trong mắt hề chút nào là thật tâm.
Ta thích như .
Như thể tất cả những gì … chỉ là diễn trò cho lệ.
Vốn dĩ… chắc chắn cũng chỉ là một vở diễn của .
Ta trở đè lên , ngón tay lướt nhẹ qua nút thắt cổ :
"Điện hạ lầm, thần quyến rũ ai cả."
Chỉ đến khi thấy ánh mắt sáng rõ của nữa nhuộm bởi d.ụ.c vọng, mới giống như một đứa trẻ nghịch ngợm việc, rút lui ngay khi gây chuyện.
Tống Cô Tinh cho cơ hội đó.
Nhờ , đầu tiên ngủ một giấc thật yên.
Khi tỉnh dậy, Tống Cô Tinh rời .
Sơ Nhất những vết xanh tím cơ thể , mắt đỏ lên.
Ta đưa tay khẽ chạm khóe mắt nàng, :
"Sơ Nhất, ngươi hiểu . Đây là dấu vết của yêu thương, đau chút nào cả."
rõ ràng nàng tin.
Bởi nàng còn thấy… vệt m.á.u đỏ giường.
Giải thích thế nào cũng vô ích .
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Thôi thì mặc kệ.
*
Ta chủ động thỉnh an Diệp Yên Nhiên — vì chính nàng tới.
"Ta đang định tới thỉnh an đây."
Ta uể oải nhuyễn tháp, một tay chống cằm chiếc án thấp.
Tay áo tuột xuống tận khuỷu, để lộ vài vết đỏ mờ mờ.
Diệp Yên Nhiên chắc chắn thấy.
Tai nàng nhanh ch.óng ửng hồng.
"Không cần cần, công chúa là trưởng bối, những lễ tiết miễn cả."
Nàng , xuống bên đối diện.
Ta liếc mắt hiệu cho Sơ Nhất dâng .
Diệp Yên Nhiên trông ngây thơ xinh xắn, từ nhỏ nuông chiều trong mật ngọt.
Thứ nàng , chỉ cần nũng nịu một chút, sẽ hai tay dâng lên.
Còn , thứ gì cũng tự tranh giành, bằng cách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-tinh-bau-ban-cung-trang-tron/4.html.]
Diệp Yên Nhiên nhẹ nhàng cảm ơn Sơ Nhất khi nhận , khiến nàng tay run, suýt nữa đổ khay.
"Thái t.ử phi nâng đỡ ngươi, ngươi sợ cái gì?"
Ta đưa tay kéo Sơ Nhất về bên cạnh .
Sơ Nhất lúc mới định thần , cúi chào nhẹ Diệp Yên Nhiên, cuối cùng cũng mất thể diện của .
Diệp Yên Nhiên mỉm với :
"Công chúa yên tâm, nhất định giúp tỷ theo đuổi Thái t.ử."
Theo đuổi?
Diệp Yên Nhiên quả thật thú vị.
Ta thẳng , đưa tay nhấc chén từ án nhỏ, dùng nắp gạt nhẹ lá nổi, nhấp một ngụm.
Vừa ngẩng mắt, bắt gặp ánh mắt đầy mong chờ của Diệp Yên Nhiên.
Ta khẽ bật :
“Ngươi ý gì đây?"
Nghe hỏi, nàng mới dịch gần một chút, hạ giọng :
"Ta thích Thái t.ử, gả đến đây là ý nguyện của ."
Lời … giống hệt những gì Lâm Song Nhi từng .
Ta nàng , ánh mắt lạnh mấy phần, khẽ hừ một tiếng:
"Điện hạ cao quý vô song, cũng đến lượt ngươi chê bai?"
"Không !"
Diệp Yên Nhiên vội xua tay:
"Từ lâu là tình cảm với Thái t.ử từ thuở nhỏ, vì mới thích ngài .”
Vừa nàng xong, tay bóp c.h.ặ.t cổ nàng .
"Sao ngươi ?"
Giọng lạnh như băng giá, lực tay tăng lên.
Tỳ nữ của Diệp Yên Nhiên giật hét lên, định chạy.
Sơ Nhất đuổi theo, túm lấy nàng , tiện tay đóng sập cửa .
Diệp Yên Nhiên bóp đến sắc mặt trắng bệch, miệng há , nhưng thể phát âm thanh.
Ta nới lỏng tay, dùng đầu ngón tay kẹp lấy cổ nàng, cúi đầu ghé sát tai nàng, nhỏ:
"Nói! Ngươi là ai? Nếu , cả trăm cách khiến ngươi biến mất khỏi thế gian mà ai ."
Ta thật.
Vừa buông tay, Diệp Yên Nhiên lập tức ho sặc sụa, đến khi sắc mặt trắng bệch lấm tấm đỏ mới ngừng .
Nàng ôm lấy tay , nước mắt dính ở khóe mắt:
"Ta là Diệp Yên Nhiên mà… là đoán thôi… Thái t.ử từng đến Lâm quốc, hề phản đối việc hòa , còn nhất quyết đòi để Thái t.ử vén khăn cưới…"
Móng tay nhẹ nhàng ghim làn da trắng mịn nơi cổ nàng, ánh mắt vẫn lạnh băng:
"Ngươi thông minh thật."
Một quá thông minh…
Không thể giữ .
Ta còn kịp tay, Diệp Yên Nhiên vội ôm c.h.ặ.t t.a.y , nức nở:
"Không , ngốc lắm! Từ nhỏ ai cũng ngốc! Không tin thể hỏi!"
Không ngờ nàng phản ứng như , sững .
Nàng tiếp:
"Ta chỉ cảm thấy thật sự xinh , xinh đến mức thích… nên giúp một tay thôi."
Câu … càng ngờ.
Chưa từng ai khen xinh .
Không vì .
Mà là vì mẫu phi của gọi là yêu cơ hại nước.
Nên , kẻ mang vẻ giống , cũng đóng mác từ lúc mới sinh .
"Miệng lưỡi ngọt xớt."
Ta buông tay,
"Ta cần ngươi giúp."
06
Ta giếc Diệp Yên Nhiên, điều khiến Sơ Nhất cảm thấy khó hiểu.
“Ngươi đang nghĩ việc đầu tiên khi tới đây là giếc nàng , đúng ?”
Ta tựa nhuyễn tháp, lật một trang sách tay.