Làm như để tâm tới ánh mắt nhướng của , chớp mắt :
“Điện hạ việc tự cân nhắc. Chỉ là thần ngờ điện hạ tin tưởng Cốc Dụ đến thế.”
Tống Cô Tinh cầm một lọn tóc khác của , mắt , trong ánh như ý :
“Ta với , rằng ở nơi thể thấy, vô cách để hành hạ nàng.”
Lời mang đầy ẩn ý.
Ta hiểu rõ ý từng chữ.
Hắn dùng để uy h.i.ế.p Cốc Dụ.
Cũng … miễn đưa Cốc Dụ chếc là .
*
Vài ngày đó, gặp Tống Cô Tinh.
Cũng chẳng thấy Diệp Yên Nhiên .
Nghe Sơ Nhất , trong cung đang bận rộn chuẩn cho vạn thọ tiết của hoàng thượng.
Chắc là Tống Cô Tinh và Diệp Yên Nhiên đều lo việc , chỉ là rảnh rỗi đến nỗi suốt ngày chỉ lật sách, ngắm trời.
Khi Diệp Yên Nhiên đến, đang lim dim nắng sớm.
Nghe tiếng bước chân tới gần, mới hờ hững ngước lên, liếc nàng một cái:
“Hôm nay tỷ tỷ cũng rảnh ?”
Vừa , mắt Diệp Yên Nhiên bỗng sáng rỡ.
Nàng rút từ lưng một vật mềm mềm lông xù.
Con vật cũng liếc một cái, uể oải kêu:
“Meo——”
Khác xa với con mèo nuôi ở Lâm quốc.
“Ném ngoài.”
Ta nhàn nhạt .
Diệp Yên Nhiên vội ôm c.h.ặ.t con mèo, xuống bên cạnh :
“Là điện hạ tìm cho đấy, công chúa ở trong điện một , dễ cảm thấy cô quạnh.”
Ta con mèo nữa, thấy thuận mắt hơn hẳn.
Ta liếc mắt hiệu cho Sơ Nhất, nàng hiểu ý ngay, bước tới đón lấy con mèo từ tay Diệp Yên Nhiên.
Ta giả vờ thấy nàng mím môi, khẽ :
“Đợi điện hạ về, sẽ tự cảm tạ .”
“Ừm.” Diệp Yên Nhiên mỉm đáp lời.
Nàng thật chẳng dạng khiến ưa nổi, nhất là khi nàng , đôi má hiện hai lúm đồng tiền ngọt như đường mía tháng ba.
Ta ghét nhất là đồ ngọt.
Thế nhưng… hiện tại cũng còn giếc nàng nữa.
Dù nàng cũng chẳng tranh Tống Cô Tinh với ,
Thỉnh thoảng còn giúp che tai khi sợ sấm sét.
Tuỳ nàng . Lúm đồng tiền cũng của nàng.
*
Cắt ngang dòng suy nghĩ của là lời Diệp Yên Nhiên:
“Ngày mai vạn thọ tiết, cùng điện hạ .”
Ta dù là trắc phi, nhưng phận công chúa vẫn còn đó.
Vạn thọ tiết, đương nhiên tư cách theo Tống Cô Tinh dâng lễ.
“Ta thì .”
Nàng bổ sung.
Ta đầu nàng, chẳng hiểu ý là gì.
Thái t.ử chính phi cùng thái t.ử chúc thọ hoàng thượng — về tình về lý đều , nếu tâu lên cũng là tội nhẹ.
Không khéo còn liên luỵ cả Tống Cô Tinh.
“Sao ?” Giọng trầm xuống mấy phần.
Diệp Yên Nhiên le lưỡi, :
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Ngày mai … thể khoẻ.”
Ta đầu thấy chuyện thể khoẻ chọn đúng ngày như thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-tinh-bau-ban-cung-trang-tron/8.html.]
sự thật chứng minh — ngày hôm , Diệp Yên Nhiên thực sự phát sốt, sốt đến mê sảng.
Thái y đến xem, bắt mạch xong cũng chỉ lắc đầu:
“Đã mê man sảng .”
Ta nhíu mày:
“Hôm qua vẫn bình thường, hôm nay sốt đến mê sảng?”
Sơ Nhất gật đầu.
Ta vẫn tin.
s
10
Lúc đến Thanh Loan điện, tiểu tỳ bên cạnh Diệp Yên Nhiên khom lưng bưng nước trong.
Lần ai ngăn cản cả.
Đây là đầu tiên bước nội điện của nàng, cách bày trí bên trong khác với tưởng tượng.
Rất đơn giản, nhưng kiểu giản đơn vì tiết kiệm,
mà là... một loại đơn giản lạ lùng khó thành lời.
Diệp Yên Nhiên giường, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, chắc hẳn là sốt cao.
Quả nhiên là thể yếu ớt, nuông chiều từ bé,
nên chỉ một chút sóng gió đổ bệnh.
Ta khẽ hừ một tiếng mũi, liếc nàng một cái:
“Tỷ tỷ quả thật liệu việc như thần.”
Diệp Yên Nhiên mở mắt , định dậy,
nhưng đưa tay nhẹ nhàng ấn trở giường.
“Ta đang định lát nữa đến tìm .” Nàng khẽ, giọng mềm như nước.
Tìm gì?
Nàng liếc mắt hiệu với tiểu tỳ, tỳ nữ lập tức lặng lẽ lui ngoài.
Ta cũng hờ hững Sơ Nhất một cái, nàng hiểu ý gật đầu, bước lui khỏi điện.
Diệp Yên Nhiên thấy trong điện còn ai, định gượng dậy.
Ta khẽ nhíu mày, đè nàng xuống, giọng nhàn nhạt:
“Nằm đó mà .”
Nàng “hì hì” hai tiếng, động đậy nữa.
“Chiều nay khi cùng điện hạ dự yến, nhất định luôn ở bên cạnh ngài .”
Ánh mắt nàng , kiên định đến lạ lùng.
Chút cũng giống đang sảng vì sốt.
Nàng nắm lấy tay . Lòng bàn tay nóng rực đến dọa .
“Tối nay sẽ thích khách lẻn cung, nghĩ cách nhắc nhở điện hạ cẩn thận. Nếu ngài , nhất định đừng để ngài rời khỏi yến tiệc.”
Lời nàng càng càng kỳ quái:
“Con gái độc nhất của Phí Xương hầu hôm nay cũng sẽ dự yến. Đến lúc đó sẽ các tiểu thư khác ép trình diễn mặt Thánh Thượng. Muội đừng mỉa mai nàng , cũng đừng để nàng đến gần điện hạ.”
Từng lời từng chữ thật vô lý,
nhưng ánh mắt nàng vô cùng nghiêm túc, chút giễu cợt.
Quả nhiên là nóng đến mê sảng .
Ta với tay lấy một chiếc khăn mỏng gấp gọn ở bên, nhẹ nhàng đặt lên trán nàng.
“Tỷ nghỉ ngơi cho .” Ta dậy, nghĩ bụng nếu còn đây nữa, sợ rằng nàng mê cả buổi.
*
Lúc và Tống Cô Tinh rời khỏi Thanh Loan điện, cơn sốt của Diệp Yên Nhiên vẫn hạ.
Ta khẽ thở dài, đầu dặn Sơ Nhất:
“Ngươi truyền lời, bảo mời Thái y đến xem .”
Sơ Nhất ngẩn , mới khẽ đáp: “Dạ.”
Tống Cô Tinh phía đầu , ánh mắt như mang ý :
“Công chúa và Thái t.ử phi thật đúng là... thâm tình hoà thuận.”
“Cũng là vì điện hạ mà thôi.”
Ta nhè nhẹ, ánh mắt chắc hẳn là mang muôn phần phong tình.