CÔ TINH BẦU BẠN CÙNG TRĂNG TRÒN - 9

Cập nhật lúc: 2025-04-07 07:39:27
Lượt xem: 7,697

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ngày thành hôn, Thái t.ử phi từng dặn nên thương yêu công chúa nhiều hơn, còn tưởng nàng đùa.”

 

Chàng , bước tiếp về phía .

 

Gần đây, càng lúc càng .

 

Còn thì yên một chốc — vì đây là chuyện... từng .

*

 

Vạn thọ tiết của Tống quốc lớn hơn Lâm quốc nhiều.  

Toàn hoàng cung đều treo đèn kết hoa, tấp nập đến dự yến.

 

Khi và Tống Cô Tinh xuống kiệu ở cổng điện, bỗng chìa tay về phía .

 

thường đùa giỡn với ,

nhưng lúc dám tùy tiện suy đoán dụng ý của cái đưa tay .

 

Thấy mãi động, liền chủ động nắm lấy bàn tay đang buông bên .

 

“Toàn những đáng bận tâm, nàng để ý thì cứ lơ.”

 

Lòng bàn tay Tống Cô Tinh những vết chai mỏng, khi chạm tay khiến ngưa ngứa.

 

chẳng rút tay .

 

Chàng sợ – một công chúa nước bại trận – sẽ chịu ánh mắt xem thường.

 

Ta theo từng bước chân của , nhẹ nhàng bước phía .

 

Nhìn bóng lưng , như trông thấy thiếu niên vận y phục trắng năm nào từng nắm tay bước .

 

*

 

Ta bên cạnh Tống Cô Tinh, từng món cống phẩm thái giám tóc bạc cao giọng xướng tên, lượt dâng lên ngự tọa.

 

Sau phần dâng lễ là đến tiết mục ca múa do Giáo Phường Ty sắp xếp, cùng với các màn biểu diễn do văn võ bá quan dâng tặng.

 

Tiểu thư nhà Tể tướng gảy một khúc cầm, hoàng thượng mỉm tán dương vài lời.

 

Lẽ nàng lui xuống, nhưng nàng vẫn đó, thản nhiên lễ độ :

 

“Nghe tiểu thư phủ Phí Xương hầu – Nhược Vũ tỷ tỷ – vũ kỹ danh động kinh thành. Tiểu nữ sớm ngưỡng mộ, hôm nay nhân ngày đại hỉ của bệ hạ, vinh hạnh đàn một khúc bạn múa cho tỷ tỷ ?”

 

Giọng điệu chút màu,  

nhưng thấy nơi đuôi mắt nàng ánh lên nét đắc ý.

 

“Ồ? Tiểu cô nương phủ Phí Xương hầu còn tài nghệ như ?”  

Hoàng thượng rõ ràng nổi hứng.

 

Dưới sự phụ họa của các vị tiểu thư, cuối cùng Cố Nhược Vũ cũng ép bước giữa điện.

 

Tất cả như trùng khớp với lời mê sảng ban nãy của Diệp Yên Nhiên.

 

Ta xuống nàng – Cố Nhược Vũ – cảm thấy thứ mắt đều thật khó tin.

 

“Sao? Rất thích điệu múa ?”  

Tống Cô Tinh nghiêng gần, hạ giọng hỏi .

 

Ta khẽ lắc đầu, hồn còn để , căn bản họ múa gì.

 

“Điện hạ thấy thế nào?”  

Ta cũng hạ giọng hỏi .

 

Tống Cô Tinh uống một ngụm rượu, đôi tai vì rượu mà nhuộm chút hồng:

 

“Chưa xem.”

 

Lúc , hoàng thượng cao cũng liếc sang bên , ánh mắt nửa nửa :

 

“Tinh nhi, con thấy điệu múa thế nào?”

 

Tống Cô Tinh dậy hành lễ, mặt đổi sắc:

 

“Hồi phụ hoàng, tiểu thư Cố gia vũ nghệ dịu dàng, kết hợp cùng tiếng đàn trời ban của tiểu thư Giang gia, nhi thần thấy tuyệt.”

 

Từng lời từng chữ đều cẩn trọng,  

để ai nắm một chút sơ hở nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-tinh-bau-ban-cung-trang-tron/9.html.]

 

11

 

Một mũi tên từ bay tới.

 

Ta theo bản năng kéo Tống Cô Tinh một cái, mũi tên liền cắm thẳng cây cột phía  

 

Chàng tuy tránh , nhưng toát đầy mồ hôi trán, sắc mặt cũng trở nên trắng bệch.

 

Mọi thứ lập tức rối loạn cả lên.

 

Giữa lúc hỗn loạn, hoàng thượng bước tới, mặt đầy vẻ lo lắng:  

“Tinh nhi, con thương ?”

 

Ngón tay Tống Cô Tinh khẽ run, dường như dọa nhẹ.

 

“Nhi thần... nhi thần .” Chàng ngây một lúc mới hồn , “Phụ hoàng kinh động ? Là của nhi thần vô dụng.”

 

Hoàng thượng đưa tay vỗ nhẹ vai , khẽ thở dài:  

“Có liên quan gì đến con?”

 

Dứt lời, ông đầu về phía vị tướng lĩnh Ngự Lâm Quân đang quỳ đất:

 

“Trẫm nuôi các ngươi để gì, để bọn thích khách tự do hoàng cung ?”

 

Tướng lĩnh cúi đầu, chỉ run rẩy thưa tội chếc.

 

Ta một bên, lạnh lùng tất cả, chỉ cảm thấy như đang xem một vở kịch sắp xếp chu từ .

 

Hoàng thượng lúc dường như mới thấy , sang :  

“Lần may mà Trần Dương công chúa.”

 

"Trần Dương công chúa" là phong hiệu mà phụ hoàng ban cho khi xuất giá.

 

Đây là đầu tiên gọi như .

 

Ta còn kịp đáp lời, hoàng thượng tiếp:

 

“Tinh nhi xem dọa nhẹ, Trần Dương công chúa cùng Tinh nhi lui sang tẩm điện nghỉ ngơi một lát .”

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Ta chợt nhớ đến lời Diệp Yên Nhiên dặn lúc ban ngày – rằng tuyệt đối để Tống Cô Tinh rời khỏi yến tiệc.

 

Mọi việc xảy đều ứng nghiệm từng lời nàng , thể dùng tính mạng của Tống Cô Tinh để đ.á.n.h cược tính thật giả của câu .

 

Ta đỡ lấy , lên tiếng :

 

“Thần tạ ơn phụ hoàng quan tâm, chỉ là hiện tại điện hạ tâm thần hoảng loạn, e là... tiện hành động.”

 

Giọng run rẩy, mang đầy vẻ hoảng hốt kinh sợ.

 

Có lẽ đây mới chính là dáng vẻ mà mong đợi từ thái t.ử cùng phi tần của

Ta nắm lấy tay Tống Cô Tinh, giống như cách từng nắm tay lúc đến.

 

“Phụ hoàng yên tâm, nhi thần là thái t.ử, thể rời khỏi đây lúc then chốt thế ?”  

Chàng trong tay áo khẽ siết lấy tay .

 

Chàng cũng hiểu, lúc tuyệt đối thể rời .

 

Thích khách đêm nay là nhằm , nếu tại yến tiệc hạ một tên, tất nhiên sẽ còn thứ hai.

 

Mà ở , mới là phương án an nhất.

 

Ngay cả điều , Diệp Yên Nhiên cũng tính đến.

 

Hoàng thượng Ngự Lâm Quân hộ tống rời khỏi điện, còn tất cả những khác đều giữ trong cung cho đến khi tìm thích khách.

 

Khi còn đang chìm trong hoảng loạn, Tống Cô Tinh dần dần thu vẻ kinh hoàng mặt, kéo tay lùi về phía cùng.

 

“Ta dẫn nàng đến một chỗ .”  

Chàng dắt về phía .

 

Ta theo chừng một chén nhỏ, mới dừng .

 

Cảnh tượng mắt khiến gần như tin nổi: là cuối thu, mà hồ sen mặt vẫn nở rộ như giữa hè.

 

Ta chớp mắt mấy cái, nhịn bước lên vài bước.

 

Loading...