Cô Vợ Nhỏ Đanh Đá Thập Niên 80: Đại Lão Nhà Tôi Có Mỏ Vàng - Chương 58
Cập nhật lúc: 2026-04-04 14:32:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cả vốn lẫn lãi đòi cho bằng sạch Cú ngã điếng khiến cả hai bẹp đất một lúc lâu. Tiết Kim Chi xui xẻo ngã đè lên Vương Tiểu Thúy, khiến ả rên rỉ đau đớn.
Liễu Nguyệt Nha chớp thời cơ, vớ lấy cây gậy gỗ lao v.út , vung gậy giáng xuống như mưa, miệng la hét thất thanh: "Có trộm! Bắt trộm! Cứu với!"
Tiết Kim Chi và Vương Tiểu Thúy hồn xiêu phách lạc, cuống cuồng van xin: "Đừng la, đừng la, là bọn tao đây!"
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Liễu Nguyệt Nha coi như điếc, tay vung gậy, miệng gào thét ngớt. Giữa đêm khuya thanh vắng, giọng cô vang vọng, x.é to.ạc màn đêm. Mấy nhà hàng xóm lục tục chong đèn, Trương Quế Hương cũng vơ vội cây gậy lao ứng cứu. Bà chẳng rõ mặt ai, chỉ con gái hô trộm là lao quật túi bụi.
"Đừng đ.á.n.h nữa, tao là bà nội mày đây!"
"Bà nội cái rắm! Bà nội tao đời nào lén lút trèo tường nhà nửa đêm nửa hôm thế !" Liễu Nguyệt Nha đáp trả thẳng tay quật tiếp.
Hàng xóm láng giềng ùn ùn kéo , cầm gậy, kẻ cầm chổi, khí thế hừng hực. Mấy thanh niên trai tráng nhanh nhảu xông tới, đè nghiến Tiết Kim Chi và Vương Tiểu Thúy xuống đất: "Trộm ở đây?"
"Ối giời ơi, là bà Liễu đây!"
"Mẹ kiếp, tao là ông nội mày đây!" Một thanh niên đang ngái ngủ, bực c.h.ử.i thề.
Có cầm đèn pin rọi thẳng mặt: "Ấy c.h.ế.t, dừng tay! Bà Liễu thật ạ!"
Liễu Nguyệt Nha diễn nét ngỡ ngàng: "Trời đất, bà nội, bác cả! Nửa đêm nửa hôm hai lẻn nhà cháu gì? Cháu cứ ngỡ là trộm!"
Tiết Kim Chi thầm rủa xả trong bụng: Con ranh con diễn sâu gớm! Nhà mày nghèo rớt mùng tơi, ch.ó ăn đá gà ăn sỏi, trộm nào thèm dòm ngó! đau đớn ê ẩm khắp mẩy khiến mụ chỉ rên rỉ.
Trương Quế Hương cũng phối hợp diễn tuồng, quẳng gậy, chạy tới đỡ Tiết Kim Chi: "Mẹ ơi, sang báo một tiếng? Nguyệt Nha hô trộm, con cứ tưởng trộm nhà thật!"
Tiết Kim Chi ôm cái lưng còng, hằn học lườm Trương Quế Hương. Đồ tiện nhân, nhiễm thói hư tật của con ranh !
Đám đông xúm chất vấn nguyên do hai bà cháu nửa đêm mò mẫm nhà .
"... lo cho con nó, sợ ban ngày xảy chuyện kẻ thù ghét nên ban đêm sang canh chừng thôi!"
Lý lẽ của Tiết Kim Chi chẳng lừa ai. Nửa đêm mò mẫm sang canh chừng? Nực !
"Ơ kìa, bà nội, bà mang cả túi chuột c.h.ế.t nhà cháu thế ?!" Liễu Nguyệt Nha giả bộ kinh hãi, dùng gậy khều chiếc túi vải rơi đất, để lộ mấy xác chuột c.h.ế.t cứng đơ.
"Quá đáng thật! Làm bà, bác mà giở trò ném chuột c.h.ế.t nhà cháu ruột!"
"Dù từ mặt thì cũng còn chút tình m.á.u mủ chứ! Làm thế thất đức quá!"
"Cắt đứt quan hệ mà còn kiếm cớ sang phá đám, thật hết chỗ !"
Dân làng vốn dĩ thuần phác, khi lợi ích che mắt kẻ xúi giục, họ vẫn giữ bản chất lương thiện. Mọi mũi dùi chỉ trích đều chĩa thẳng cặp chồng nàng dâu tai quái .
Vương Tiểu Thúy lúc chẳng màng đến sĩ diện, lóp ngóp bò dậy, dìu Tiết Kim Chi toan chuồn lẹ: "Ối dào, chồng dạo mộng du, để đưa bà về!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-vo-nho-danh-da-thap-nien-80-dai-lao-nha-toi-co-mo-vang/chuong-58.html.]
"Trưởng thôn đến !" Có nhanh chân chạy mời trưởng thôn Đổng Chí Thành từ lúc Liễu Nguyệt Nha mới hô hoán.
Đổng Chí Thành lật đật chạy tới, giày kịp xỏ t.ử tế. Nhìn thấy Tiết Kim Chi, ông đau đầu nhức óc: "Bà Liễu, bà bày trò gì nữa đây?"
Tiết Kim Chi hết đường chối cãi, đành phịch xuống đất bù lu bù loa.
"Trưởng thôn, cháu báo công an!" Liễu Nguyệt Nha bước , sắc mặt đanh .
Đổng Chí Thành hoảng hồn. Đang lúc dầu sôi lửa bỏng, ông sợ nhất là chuyện kinh động đến pháp luật.
"Nguyệt Nha , dù họ cũng là m.á.u mủ ruột rà, báo công an e là !"
"Không ! Họ cứ dăm ba bữa đến quấy rối, con cháu sống yên . Hôm nay ném chuột c.h.ế.t, ngày mai ném thứ gì! Cháu báo công an!" Liễu Nguyệt Nha quyết tâm lớn chuyện để răn đe. Kiếp bắt trượt, kiếp bắt tận tay, cô trị cho chúng một trận nhớ đời.
Đổng Chí Thành hạ giọng năn nỉ: "Nguyệt Nha, bác khuyên . Báo công an thì họ cũng chỉ giam vài hôm, khi chỉ cảnh cáo răn đe. Chi bằng bắt họ bồi thường một khoản cho thiết thực, cháu thấy ?"
ý Liễu Nguyệt Nha! Cô thừa hiểu công an cũng chẳng rảnh rỗi giải quyết mấy chuyện vặt vãnh .
Liễu Nguyệt Nha vờ trầm ngâm: "Thôi , bắt họ bồi thường cho nhà cháu một trăm cân lương thực và bốn con gà mái đẻ trứng!"
"Mày ăn cướp ? Hồi đó tao lấy của nhà mày nhiều thế!" Tiết Kim Chi xót của, nhảy dựng lên cãi.
Đổng Chí Thành trợn mắt quát: "Đã cắt đứt quan hệ mà bà còn dám sang nhà lấy đồ?!"
"... ..."
"Báo công an !" Liễu Nguyệt Nha hất hàm, mặt dứt khoát.
Vương Tiểu Thúy vội vàng giật áo chồng. Thằng Bảo Thuận sắp lấy vợ, lỡ thông gia chuyện bà nội và tù thì hôn sự coi như đổ sông đổ biển!
"Năm mươi cân lương thực, hai con gà!" Tiết Kim Chi cò kè bớt một thêm hai.
"Báo công an!" Liễu Nguyệt Nha nhượng bộ. Đã đòi cả vốn lẫn lãi, bao nhiêu đây vẫn còn là rẻ cho bọn chúng!
"Thôi , quyết định, cứ theo lời Nguyệt Nha mà ! Một trăm cân lương thực, bây giờ thì khất đến mùa thu hoạch. Nếu trả, sẽ trừ thẳng phần lương thực nộp khoán của nhà bà. Thiếu hụt tự mà bù!" Đổng Chí Thành chốt hạ.
Vương Tiểu Thúy chỉ cần vướng vòng lao lý là mãn nguyện . Tiết Kim Chi uất nghẹn nhưng cũng đành ngậm bồ hòn ngọt. Chống lệnh trưởng thôn ở cái làng khác nào tự chuốc lấy rắc rối!
"Sáng mai mang gà sang đây, bằng sẽ đích dẫn Nguyệt Nha sang tận nhà bà bắt!" Đổng Chí Thành tối hậu thư.
Tiết Kim Chi lườm Liễu Nguyệt Nha một cái sắc lẹm khi rời . Liễu Nguyệt Nha chẳng buồn nao núng, đáp trả bằng ánh mắt lạnh lùng, thách thức.