Cô Vợ Nhỏ Thập Niên 70 - Chương 131

Cập nhật lúc: 2026-04-20 20:25:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đi thôi, chị."

 

Thẩm Uyển Chi cũng quấn khăn quàng cổ xong, bịt kín mít hai cái tai, chỉ lộ một khuôn mặt.

 

Vương Nhã Lan đáp một tiếng “Ừ", chiếc áo bông nhung tăm Thẩm Uyển Chi, luôn cảm thấy chiếc áo cô Thẩm hơn loại bình thường, nhưng chỗ nào , nhịn hỏi:

 

“Cô Thẩm, áo bông của em là mua tự ?"

 

“Là em cho em ạ."

 

“Đẹp thật."

 

Vương Nhã Lan dùng tay ướm chừng một chút, “Không hề cồng kềnh, đúng là tôn dáng eo."

 

Đã là phụ nữ thì ai yêu cái , mặc dù là bông hoa mười tám mười chín, nhưng theo đuổi cái phân biệt tuổi tác.

 

Thẩm Uyển Chi cúi đầu vén vạt áo lên một chút :

 

“Vì vạt áo em thu một chút, em bên lạnh, thu như thế đỡ gió lùa ."

 

Thực những cái đều là cô nhờ thêm , thấy quần áo khác mua từ Hải Thành về ở trường học, thực chính là những kiểu dáng của thời hiện đại.

 

Vương Nhã Lan , hóa là như , :

 

“Mẹ em nghĩ đúng là chu đáo, đừng chứ áo bông của chúng đúng là dễ lùa gió thật, hôm nào chị áo bông cho nhà cũng như thế ."

 

Đẹp còn dùng .

 

Hai chuyện, nhanh tới chỗ đỗ xe, cảnh tượng đông nghịt , bên cạnh hai chiếc xe , lên xe vươn tay kéo quen phía .

 

Thẩm Uyển Chi một cái, kém gì cảnh tượng giờ cao điểm ở ga tàu điện ngầm thời hiện đại, thời hiện đại còn kịp cảm nhận, tới đây bắt gặp .

 

Không hổ là khu đóng quân hàng vạn , lưu lượng đúng là lớn thật.

 

Lúc Lục Vân Sâm cũng tập luyện xong, từ xa thấy vợ , đang kiễng chân đủ kiểu ngó nghiêng trong đám đông.

 

Mặc dù là lưng về phía , thể đoán biểu cảm của cô, chắc chắn là bộ mặt thể tưởng tượng nổi.

 

Chu Binh cùng một đoàn với Lục Vân Sâm, nhưng vì vợ và vợ , hai nhà sống gần, sáng sớm cùng , về đương nhiên cũng một đường, quan hệ hiểu cũng gần gũi ít.

 

Thấy Lục Vân Sâm đám đông, cũng theo, cũng thấy vợ .

 

Bình thường giờ là trực tiếp về nhà , nhưng hôm nay Lục Vân Sâm về phía đó, cũng theo.

 

Thẩm Uyển Chi cảm thấy bên cạnh tới, theo bản năng đầu một cái, thấy là Lục Vân Sâm liền ngạc nhiên nhướng mày, đôi mắt cong cong:

 

“Sao qua đây?"

 

Lục Vân Sâm đang cong cả mắt, đường nét thanh tú cứng cỏi cũng theo nụ của cô mà nhuốm một màu dịu dàng như tắm gió xuân:

 

“Đến tiễn em lên xe."

 

“Cảm ơn Lục đoàn trưởng!"

 

Thẩm Uyển Chi ngẩng mặt .

 

Vương Nhã Lan đôi vợ chồng son dính lấy , cảm thấy dư thừa, đang định nhích sang bên cạnh một chút.

 

Kết quả liền đụng , đang định thì ngẩng đầu lên là Chu nhà , trong mắt vẫn sự ngạc nhiên, nhưng ngạc nhiên xong lập tức hỏi:

 

“Anh ở đây?

 

Còn mau về nhà ăn cơm."

 

Chu Binh chỉ cảm thấy tim nghẹn một cái, hèn gì Lục đoàn trưởng bận rộn chạy đến tiễn vợ, xem giọng nũng nịu và nụ dịu dàng của cô gái kìa, vợ , ôi cách !!

 

cũng vợ là lo lắng cho , sờ sờ mũi :

 

“Anh cùng Lục đoàn trưởng, còn lên xe?"

 

Vương Nhã Lan kéo chồng hai bước sang một bên :

 

“Cô Thẩm xem thể bao nhiêu , nhưng chị đoán là, chắc chắn là đợi Lục đoàn trưởng."

 

Nói xong còn nháy mắt với chồng một cái, vợ chồng son dính lấy đấy, một khắc cũng tách rời .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-vo-nho-thap-nien-70/chuong-131.html.]

Nếu Thẩm Uyển Chi mà , cô chắc chắn sẽ thấy oan ức ch-ết mất, thực sự chỉ là xem xem thể chen thêm bao nhiêu nữa thôi.

 

“Anh ăn cơm ?

 

Về nhà ăn cơm , em cũng lên xe đây."

 

Thẩm Uyển Chi xong liền định đầu tìm chị Nhã Lan.

 

Lục Vân Sâm vươn tay nắm lấy tay cô, vẻ mặt khôi phục dáng vẻ bình thản:

 

“Anh tiễn em lên xe."

 

Vương Nhã Lan mặc dù đang chuyện với chồng, nhưng lúc nào cũng chú ý hành động của đôi vợ chồng son, thấy Lục đoàn trưởng mặt bao nhiêu nắm tay cô Thẩm, vội vàng dùng khuỷu tay hích cánh tay chồng , hiệu cho .

 

Chu Binh ngờ vợ hóng hớt như , nhíu mày nhỏ:

 

“Hai là vợ chồng , Lục đoàn trưởng chẳng thấy đông , sợ hai lạc, nắm tay vợ thì nào?

 

Làm quá."

 

Vương Nhã Lan :

 

“Lúc đấy, là dám nắm ?"

 

Chị vẫn còn nhớ lúc hai mới kết hôn, chị chủ động nắm tay , thấy qua là vội vàng vẩy ngay.

 

Đâu giống Lục đoàn trưởng nhà , bao nhiêu thế mà chẳng thèm sợ, hèn gì cưới cô vợ thế về!!

 

Chu Binh vợ như , chút phục:

 

“Có gì mà dám?"

 

Vừa thật sự túm lấy cánh tay Vương Nhã Lan về phía .

 

Chỉ là Lục đoàn trưởng là nắm nhẹ cổ tay vợ , còn Chu Binh gần như là túm khuỷu tay Vương Nhã Lan.

 

Dẫu , Vương Nhã Lan vẫn nhịn mặt già đỏ lên, tát một cái tay chồng:

 

“Buông mau, còn tưởng chị chen đám đàn bà ."

 

Nói xong gạt đám đông thực sự chen chúc ngừng lao về phía .

 

Chu chỉ đạo viên:

 

...

 

Thấy vợ xa vội vàng chạy nhỏ chen theo.

 

Lục Vân Sâm tiễn Thẩm Uyển Chi đến xe, hôm nay Tiểu Chu lái xe, chiến sĩ cùng phòng điều độ hôm nay vợ Lục đoàn trưởng ghế hàng , thấy tưởng chị dâu tìm xe, đang định xuống xe tìm.

 

Kết quả mở cửa liền thấy Lục đoàn trưởng và chị dâu tới, nhịn ngạc nhiên reo lên:

 

“Chị dâu, bên !"

 

Lục Vân Sâm ngờ tài xế hôm nay là Tiểu Chu, lập tức đổi xe khác.

 

Kết quả Tiểu Chu còn nhanh hơn một bước giúp mở cửa xe:

 

“Lục đoàn trưởng, xe cao, thể đỡ chị dâu."

 

Lục Vân Sâm:

 

??

 

Mà Thẩm Uyển Chi ngờ còn thể gặp quen, cũng với Tiểu Chu:

 

“Làm phiền , Tiểu Chu!"

 

Tiểu Chu gãi gãi đầu, hì hì :

 

“Không phiền, phiền ạ."

 

Lúc những còn đang leo xe phía đều lượt dòm ngó lên phía , nhà hỏi:

 

“Sao phía thế nhỉ?

 

Không đều là sĩ quan công tác mới ?"

Loading...