Cô Vợ Nhỏ Thập Niên 70 - Chương 149
Cập nhật lúc: 2026-04-20 20:31:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương Nhã Lan ngoảnh một cái, phát hiện là Phùng Giai Nguyệt cùng ở chung một viện, cô đến trạm trú quân năm ngoái, năm nay hai mươi ba tuổi, chồng cô hai mươi lăm tuổi là phó doanh trưởng , cô là cô gái đến từ Hải Thành, cậy trẻ trung xinh , vị trí của chồng cũng thấp, ở khu gia thuộc lên mặt một thời gian dài, cứ thích đến cũng vài câu nịnh hót.
Kết quả kể từ khi Lục Vân Sâm và Thẩm Uyển Chi dọn đến, vì tò mò nên càng thích bàn tán về đôi vợ chồng trẻ mới đến hơn, đặc biệt là cái bộ dạng cưng chiều vợ của Lục đoàn trưởng tuổi trẻ tài cao , càng khiến các chị dâu trong khu gia thuộc ngưỡng mộ vô cùng, lúc rảnh rỗi thích mang bàn tán, khen Thẩm Uyển Chi dịu dàng xinh , hèn chi Lục đoàn trưởng cưng chiều hết mực.
Phùng Giai Nguyệt vốn luôn là đối tượng ngưỡng mộ, đột nhiên khác cướp mất hào quang , chỉ cảm thấy trong lòng cực kỳ khó chịu.
Vì cô nhất định xem thử cái đứa con gái nhà quê thể xinh đến nhường nào, kết quả là mãi chẳng bắt gặp cơ hội nào để gặp mặt, hôm nay Vương Nhã Lan dẫn lên núi, thế là cô liền dẫn đuổi theo.
Vương Nhã Lan và Thẩm Uyển Chi ngoảnh , Vương Nhã Lan Phùng Giai Nguyệt như kẻ ngốc, “Liên quan gì đến cô, là do cô ?
Cô là con ch.ó giữ núi ?
Cái gì cũng rõ mồn một thế?"
Vương Nhã Lan là nhịn nhục, bà cũng chướng mắt cái bộ dạng cậy là gái thành phố lớn đến cũng hống hách của Phùng Giai Nguyệt, cứ như ai nấy đều nịnh bợ cái chân thối của cô .
Hai kết thù cũng là vì một bé Đông nhà bà ngoài chơi, trẻ con hiếu động lấm lem đầy bùn đất, đường về nhà đối diện với Phùng Giai Nguyệt, đứa nhỏ thích chạy nhảy tung bụi mù mịt, cô cứ khăng khăng là bé Đông cố ý bôi bùn lên chiếc váy mới của cô , véo tai con trai bà tìm đến tận nhà đòi lẽ , khiến Vương Nhã Lan tức giận cãi với cô một trận lôi đình, nếu lúc đó trong viện ngăn thì bà cào nát cái mặt của con ch.ó .
Thẩm Uyển Chi vẫn gặp qua cô , nhạt nhẽo liếc một cái đầu .
Phùng Giai Nguyệt vốn là mượn chuyện Vương Nhã Lan để hạ thấp Thẩm Uyển Chi là đồ nhà quê còn hạt óc ch.ó rừng lúc nào thì , nhưng khi thấy Thẩm Uyển Chi ngoảnh cô liền dáng vẻ của cô cho ngẩn ngơ, một đứa con gái nhà quê mà da dẻ còn trắng hơn cả , thể lớn lên xinh đến thế ?
Cô tin.
Cái lúc ngẩn ngơ liền Vương Nhã Lan mắng cho mặt mũi lúc xanh lúc trắng.
“Bà bảo ai là ch.ó cơ?"
Lúc Phùng Giai Nguyệt gào lên câu thì Vương Nhã Lan và Thẩm Uyển Chi một quãng xa .
Tức đến mức cô thấy l.ồ.ng ng-ực bí bách giải tỏa , cứ , nhất là lạc đường trong núi, dọa ch-ết các luôn .
“Ối chao..."
Phùng Giai Nguyệt trong lòng đang nguyền rủa thì sơ ý một cái liền dẫm ngay một bãi phân bò còn khá tươi.
Cúi đầu đôi giày da trắng tinh mới toanh đặc biệt là phân bò, chỉ , ống quần cô cũng dính đầy, nhịn mà hét lên ch.ói tai.
Cô vì để thể lấn át Thẩm Uyển Chi, cho mới là nhất cũng là sống nhất khu gia thuộc, nên đặc biệt mặc quần áo và giày mới mua ở trung tâm thương mại Hải Thành, kết quả lấn át mà giày và quần của cô giờ đây đều hỏng hết cả , tức đến mức “a a a" ngừng la hét.
Vương Nhã Lan và Thẩm Uyển Chi xa lắm mà vẫn còn thấy tiếng la hét của Phùng Giai Nguyệt.
Cả hai đều nhịn mà nhíu mày, đây là tiếng ma gào quỷ hú gì thế?
Đang ban ngày ban mặt đấy, thì tưởng là gặp ma , định dọa ai cơ chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-vo-nho-thap-nien-70/chuong-149.html.]
Cũng may hai xa nên rõ lắm, thêm vài phút là đến bên cây óc ch.ó rừng, phát hiện đúng là chẳng còn cái gì nữa, cũng hẳn là , chỉ là quá cao còn sót ngọn cây, căn bản là hái , cái cây đó cũng chắc chắn lắm, Thẩm Uyển Chi ôm lấy lắc một cái, !!
Bất động như núi!
Vương Nhã Lan tin cái sự thật phũ phàng cũng ôm lấy lắc một cái, rụng xuống một chiếc lá cây khô héo.
Hai :
“..."
Thôi , coi như duyên với thứ , đợi năm , những chỗ thấp thể dùng gậy gỗ đ-ập xuống, chỗ cao quá thì cũng chịu thôi.
Thẩm Uyển Chi cúi đầu thấy hai hạt trong đám lá khô đất, tầm lớp vỏ xanh mang vị đắng bên ngoài khô héo bong tróc, chỉ còn một lớp xơ màu nâu bao phủ lớp vỏ cứng, cô dùng tay bóp thử, nhặt một hòn đ-á đ-ập , phát hiện bên trong hóa hỏng, vẫn còn , ăn .
Thẩm Uyển Chi nhịn ăn thử một miếng, “Chị dâu Nhã Lan, thứ vẫn hỏng ạ."
Lại còn ngon nữa, thể hương vị của hạt óc ch.ó mọc tự nhiên trong núi thật sự đậm đà.
“Vùng nắng , lớp vỏ ngoài bong tróc khi khô héo chỉ cần gặp mưa lớn nước tuyết ngấm thì sẽ hỏng ."
Thẩm Uyển Chi Vương Nhã Lan liền hứng thú tìm hạt óc ch.ó đám lá khô.
Chỉ là đám lá khô cũng còn mấy hạt, chỉ thấy năm sáu hạt thôi.
“Thôi bỏ em Thẩm, chúng xem phía rừng thông phía tìm chút nấm, là đến chỗ em trai chị ."
Ở đây cũng chẳng nhặt mấy hạt, nên lãng phí thời gian ở đây nữa, trời cũng chẳng còn sớm, lát nữa muộn thì sợ đấy.
“Vâng ạ."
Thẩm Uyển Chi xách hai cái giỏ của định theo chị dâu Nhã Lan.
Chỉ là mới , cô phát hiện bên tay trái một tảng đ-á độ dốc mấy hạt óc ch.ó, cô chạy qua nhặt hết chúng, lúc xuống mới phát hiện tảng đ-á hóa là một nơi giống như kho dự trữ của loài động vật nhỏ nào đó , lối lớn lắm, bên trong rộng rãi hơn, cửa hang nhỏ một đống lá khô che lấp, cô dùng cái xẻng sắt nhỏ gạt lá khô , kinh ngạc phát hiện bên trong chất đầy hạt óc ch.ó rừng.
Không nhịn gọi vài bước, “Chị dâu Nhã Lan, chị mau qua xem ."
Vương Nhã Lan đang mải mê tìm nấm, thấy tiếng gọi của Thẩm Uyển Chi liền vội vàng chạy , tới cúi một cái thấy bên trong chất đầy là hạt óc ch.ó rừng.
Bà mà kích thích định đưa tay vơ, Thẩm Uyển Chi vội vàng ngăn bà , “Chị dâu, dùng cái ạ."
Trong núi thế lỡ như bên trong con vật gì c.ắ.n thì hỏng bét.
Vương Nhã Lan nhận lấy cái xẻng sắt nhỏ thọc trong hang khua khoắng hai cái, phát hiện nguy hiểm, cũng mạo hiểm, dùng xẻng sắt từng thìa từng thìa xúc hạt óc ch.ó bỏ giỏ của Thẩm Uyển Chi.
Vừa xúc , “Đây chắc chắn là con vật nào đó giấu đây, mấy con vật trong núi cứ thích giấu những thứ lắm."
Thẩm Uyển Chi cũng cảm thấy lẽ là , dù thì cũng chẳng thể là giấu , thời nay cái gì chắc chắn là vội vàng mang về nhà ngay, thể để ở đây?