Cô Vợ Nhỏ Thập Niên 70 - Chương 151

Cập nhật lúc: 2026-04-20 20:31:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai họ mỗi xách hai giỏ về, giờ cộng thêm hạt óc ch.ó rừng và nấm của Thẩm Uyển Chi, vô cái giỏ bày mắt, là niềm vui của sự thu hoạch, đang lo mang về nhà bằng cách nào, bây giờ về gọi đến thì cũng muộn .

 

Đồng chí ở khu chăn thả thấy liền lấy chiếc xe đẩy một bánh chở hàng của gia đình gác thêm tấm ván gỗ để giúp họ vận chuyển về.

 

Thẩm Uyển Chi và Vương Nhã Lan vui mừng khôn xiết, định đưa chút tiền, dù từ đây về trạm trú quân chẳng gần chút nào, nhưng đối phương nhất quyết chịu nhận, còn nhận quả của họ , giúp đỡ lẫn là chuyện nên .

 

Thẩm Uyển Chi lấy thêm một ít hạt óc ch.ó rừng cho ông , đúng lúc thấy đứa con nhà ông đang chơi với cừu, đây là cho đứa nhỏ ăn, đứa nhỏ ăn cái đầu óc thông minh, đối phương từ chối nữa.

 

Sau khi nhận lấy liền giúp họ bê giỏ lên xe chằng buộc kỹ càng, chuyển về phía trạm trú quân.

 

Trước đây trạm trú quân bên cũng thường lên núi hái ít quả dại linh tinh gì đó, nhưng nào nhiều như thế , nên hai trạm trú quân vây xem .

 

Đồng chí giúp vận chuyển hàng , giao đồ ở cửa là luôn, bảo bao giờ họ rảnh thì mang giỏ trả .

 

Đoạn đường mang về nhà là nhờ mấy chiến sĩ trẻ ở trạm trú quân giúp đỡ, xách về suốt dọc đường, nhiều nhà quân nhân cứ ngỡ là hai mua về, khi là hái núi liền nhao nhao hỏi ở núi.

 

Vương Nhã Lan cũng vị trí cụ thể mà chỉ một câu, “Thì ở núi thôi, cũng chẳng chỗ đó là chỗ nào."

 

Bà mới thèm cho họ , đây mấy thứ núi đều là ai chạy nhanh hái thì là của đó, nhà nào phát hiện cái gì mới mà chẳng giấu giếm, tuy bây giờ còn nữa nhưng chẳng còn năm , bà năm quả còn chín chằm chằm , như thế ngộ nhỡ còn ăn kẻ hẹp hòi phá hoại hết thì .

 

Họ thì hớn hở về nhà, Phùng Giai Nguyệt thấy hai thu hoạch đầy ắp trở về, nghĩ đến lúc nãy mới giễu cợt họ hái hạt óc ch.ó rừng , bấy giờ chỉ mang về một giỏ mà còn mang về mấy giỏ trái cây thơm phức.

 

Bản thì chẳng thu hoạch gì còn dẫm phân bò, tức đến mức ngừng dậm chân, khi thấy những lời khen ngợi nịnh nọt của những nhà quân nhân khác dành cho họ càng tức hơn, rõ ràng đây đều xoay quanh cơ mà, nhiều còn hỏi về quần áo thịnh hành ở Hải Thành, thấy cắt tóc còn hỏi kiểu ở Hải Thành , giờ chẳng ai hỏi nữa.

 

Mấy thường xuyên đến giúp việc cũng đến nữa.

 

chấp nhận sự hụt hẫng vì phớt lờ , bóng lưng hai mà trong lòng hằn học nghĩ gì to tát chứ, là hái trái cây thôi ?

 

Ngày mai cô cũng hái.

 

 

Lục Vân Sâm ngờ vợ ngoài một chuyến mà thu hoạch phong phú đến , hèn chi lúc nào rảnh là thích chạy lên núi.

 

Nhìn dáng vẻ vui vẻ thỏa mãn của vợ, Lục đoàn trưởng cũng thấy vui lây.

 

Thẩm Uyển Chi khi phấn khích xong đồng hồ hỏi, “Mấy giờ các xuất phát?"

 

“Sau tám giờ."

 

Còn hai ba tiếng nữa, vẫn kịp, “Lục đoàn trưởng mau giúp em đ-ập óc ch.ó một ít, lấy nhân óc ch.ó cho em."

 

Cô định thêm món óc ch.ó hổ phách cho Lục Vân Sâm, ở trong núi lâu như chắc chắn tiêu tốn nhiều sức lực, mỗi bữa ăn cố định thời gian, cô đóng cho một hộp óc ch.ó hổ phách, đói thì ăn vài hạt, thứ thơm giòn nhiều chất b-éo, là đồ để bổ sung thể lực.

 

Lục Vân Sâm cứ ngỡ là vợ ăn, lời xách giỏ bếp, giúp vợ bóc óc ch.ó đốt lửa.

 

Thẩm Uyển Chi còn chu đáo lấy cho một cái b.úa nhỏ, “Dùng cái ..."

 

Cho nó nhanh một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-vo-nho-thap-nien-70/chuong-151.html.]

 

Lời còn dứt thấy trong lòng bàn tay đàn ông đặt hai ba hạt óc ch.ó, ngón tay khép liền thấy tiếng óc ch.ó vỡ vụn.

 

Lục Vân Sâm ngẩng đầu hỏi, “Uyển Chi gì cơ?"

 

Thẩm Uyển Chi thu b.úa , “Không gì, Lục đoàn trưởng cố gắng phát huy tiếp nhé."

 

Cái b.úa mặt Lục đoàn trưởng phần thừa thãi .

 

Lục đoàn trưởng kéo cô , nhặt nhân óc ch.ó đút cho cô.

 

Bỗng dưng đút cho ăn, Thẩm Uyển Chi cảm thấy, ừm, đúng là ăn ngon hơn hạt dùng đ-á đ-ập nhiều, cô khống chế lực, dễ nát, Lục Vân Sâm bóc khá nguyên vẹn .

 

Đợi vợ xong óc ch.ó hổ phách Lục đoàn trưởng mới chuyện là vợ chuẩn cho , hộp óc ch.ó hổ phách đầy ắp, ôm vợ hôn hai cái.

 

“Vợ ơi, để bóc hết óc ch.ó còn cho em nhé."

 

Còn nửa tiếng nữa mới xuất phát, Lục Vân Sâm thấy trong giỏ còn nhiều óc ch.ó, nghĩ thì ai bóc cho vợ nữa, định bụng bóc hết sạch cho vợ.

 

“Ái chà, động ."

 

Thẩm Uyển Chi giống như con chuột túi nhỏ giữ đồ ăn , ấn c.h.ặ.t cái giỏ của , “Lục đoàn trưởng là đồ ngốc ?

 

Bóc hết ăn hết sẽ ảnh hưởng đến khẩu vị đấy, lúc nào ăn thì hãy bóc."

 

“Vậy bóc cho em một ít ."

 

“Không cần ạ, lúc nào em ăn sẽ dùng b.úa nhỏ đ-ập, vả thứ ăn hàng ngày ."

 

Đối với nàng tiên nhỏ khi ăn no vẫn sẽ lo lắng về chuyện b-éo lên như thế .

 

Mà Lục đoàn trưởng hiểu theo ý của vợ là tiết kiệm, trái gì nữa, chỉ là trong lòng tính toán, cái gì vợ thích thì để cô thiếu thốn.

 

Thời gian đến, Lục Vân Sâm sắp xuất phát , Thẩm Uyển Chi giúp kiểm tra đồ mang theo, đồ ăn đồ mặc thiếu, chị dâu Nhã Lan thời tiết vùng khó đoán lắm, chừng lúc nào đó đột ngột bão tuyết tràn về, đến lúc đó trong núi lạnh thấu xương.

 

Lục Vân Sâm khi ôm vợ một cái, “Uyển Chi, ở nhà đợi , chuyện gì thì cứ tìm dì Dương, tìm chị dâu Nhã Lan, gặp bất cứ chuyện gì cũng đừng gồng lên gánh vác nhé."

 

Những sự sắp xếp thể cơ bản đều nghĩ , nhưng vẫn cứ thấy lo lắng.

 

“Vâng, Lục Vân Sâm cũng chú ý an đấy."

 

Thẩm Uyển Chi kiễng chân đầy luyến lưu dùng má cọ cọ l.ồ.ng ng-ực .

 

Lục Vân Sâm cúi xuống để cô cọ má, đặt nụ hôn lên khóe môi ch.óp mũi cô, dịu dàng mà kiên định hứa hẹn, “Vợ đừng lo lắng, sẽ nguy hiểm , sẽ luôn ghi nhớ em đang ở nhà đợi ."

 

“Em cũng sẽ chăm sóc cho bản , đừng lo cho em, em sẽ trông giữ ngôi nhà của chúng đợi về."

 

Lục Vân Sâm dáng vẻ chút kiêu hãnh của cô, gương mặt trắng nõn mịn màng, chiếc cổ thon dài, dáng vẻ yêu kiều mềm mại mà vô cùng kiên cường.

 

Trong lòng dâng lên niềm yêu thương vô bờ bến, ôm trọn cô lòng, áp sát tai cô, lời từ biệt.

Loading...