Cô Vợ Nhỏ Thập Niên 70 - Chương 154
Cập nhật lúc: 2026-04-20 20:33:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chỉ là ngờ chỉ một đêm trời lạnh thế , càng lên cao càng lạnh, hơn nữa trời mây đen che kín, trong rừng thấy chút sợ.
“Hái nhiều như thế chứng tỏ chỉ một cây, chỉ dựa hai họ mà hái hết ?
Chúng đây đến cây còn thấy ?
Về cái gì mà về?"
Phùng Giai Nguyệt cậy học thức, từ thành phố lớn đến, đối với cái gì cũng nhiều hơn những , cho nên cứ thích sắp xếp khác theo yêu cầu của , nếu cô sẽ vui.
Hai lạnh đến mức đầu óc cũng tỉnh táo trở , trời lạnh thế theo Phùng Giai Nguyệt chạy lung tung cái gì chứ?
“Thôi, cô tìm thì tự tìm , chúng về ."
Xung quanh đây đều là đường , nếu thì phát hiện từ sớm , Vương Nhã Lan bọn họ chắc chắn hái ở đây.
Nghĩ đến việc khi còn sâu trong nữa thì chút sợ hãi, hôm nay giống thời tiết như hôm qua, là thôi mạo hiểm nữa.
Phùng Giai Nguyệt ngờ hai bình thường lời nhất, hôm nay nữa, rõ ràng chính là tin thể tìm sung.
Nhắc đến thì cô cũng thiếu tiền, ăn thì chợ mua là , nhưng cô chính là phục khi Thẩm Uyển Chi, một cô gái nông thôn, so sánh.
Cô , cũng .
“Không về, hôm nay tìm thấy thì về."
Phùng Giai Nguyệt lúc vẫn cứ lệnh, cảm thấy hai nên ở cùng .
Hai xong, trong lòng lập tức cũng khó chịu, đây là lệnh cho ai thế, gì chịu cái sự ấm ức ?
Bình thường nể Phùng Giai Nguyệt chẳng qua là thấy cô cho đồ hào phóng, hôm nay chê cái , mai chê cái , thể chiếm chút lợi ích từ mấy thứ , nhưng cũng đến mức đ-ánh cược cả mạng, dù mất mạng thì ở núi lạnh một ngày cũng bệnh ?
Bị bệnh chẳng càng lỗ ?
Cho nên cũng lười quan tâm đến Phùng Giai Nguyệt:
“Phùng Giai Nguyệt, cô tưởng cô là ai hả?
Còn lệnh cho chúng ?
Đi cùng cô là cho cô đấy."
Người mở lời xong liền bảo :
“Tiểu Lệ, chúng ."
Dạo cũng chẳng gì của họ cả, còn thích lệnh cho họ, ai thích thì , họ nữa.
Phùng Giai Nguyệt ngờ hai họ thực sự , đầu cảnh sương mù mờ ảo trong rừng sâu, nếu là thì chắc chắn dám , nhưng tìm thấy thì cam tâm, lập tức gọi hai :
“Này, hai đó."
Hai như thấy, Phùng Giai Nguyệt cuống lên, nghĩ đến việc sáng nay còn buông lời tàn nhẫn với chị dâu nhà hàng xóm, cứ thế lủi thủi về chẳng càng chê ?
Đến lúc đó những kẻ nhiều chuyện trong nhà tập thể chắc chắn cái gì cũng bằng cái cô Thẩm Uyển Chi .
Trước đây cô cảm thấy xinh , khi đến nhà tập thể mới phát hiện ở đây chẳng ai xinh hơn , chồng chức vụ cũng thấp, ngoài ai cũng nể vài phần.
hôm qua thấy Thẩm Uyển Chi, phát hiện cô mà xinh hơn , chồng cô còn chức vụ cao hơn chồng , ngay cả thứ nhặt núi cũng nhiều hơn của .
Cô cái gì cũng đè đầu cưỡi cổ bởi Thẩm Uyển Chi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-vo-nho-thap-nien-70/chuong-154.html.]
Cho nên với hai đang rời :
“Hai cùng tìm tiếp , cho mỗi một tờ mười tệ."
Phùng Giai Nguyệt câu , hai định cũng nữa.
Thực trời cũng tính là lạnh, cùng thì cùng, nhưng một yêu cầu:
“Đến trưa mà vẫn tìm thấy thì chúng về nhà."
“Được."
Phùng Giai Nguyệt tin đến trưa mà vẫn tìm thấy.
Kết quả là đến trưa thực sự tìm thấy, những tìm thấy mà còn lạc, vì cả ba đều đặc tính sinh trưởng của quả sung, thứ chịu lạnh đến thế, càng sâu trong núi càng thể .
Vương Nhã Lan và Thẩm Uyển Chi cũng hái núi, mà là ở bên cạnh khu chăn nuôi, vị trí còn thấp hơn cả đơn vị, phong cảnh ở đó mới chớm đầu thu, chính là thời điểm thu hoạch nhất.
Vùng biên cương vì sự đặc thù về địa lý khí hậu, cỏ chỉ mọc ở mặt khuất gió, mặt đón gió thì trơ trọi, cùng lắm là mọc chút cây lạc đà, phong mạo kỳ lạ một núi nhiều mùa căn bản cứ mù quáng là tìm .
Vì ba cứ thế sương mù quấn lấy, lạc trong rừng sâu núi, hơn nữa phương hướng, cứ đ-âm đầu chạy loạn, chỉ thể lạnh đói, càng càng sâu.
Khi họ chiến sĩ đơn vị tìm thấy thì lạnh đến mức tay chân cứng đờ, hai còn đỡ, còn thể ôm sưởi ấm.
Phùng Giai Nguyệt bỏ , xổm một một bên, đến cũng dám, nước mắt rơi mặt gió lạnh thổi qua, đau như nứt cả da mặt.
Khi họ đưa về đơn vị, thì đến chập tối.
Vương Nhã Lan và Thẩm Uyển Chi vẫn đang ở nhà Trương Anh, chuẩn chào tạm biệt để về nhà, thì chị dâu nhà hàng xóm gọi:
“Anh Tử, mau xem náo nhiệt , xem Phùng Giai Nguyệt hái quả gì ghê gớm lắm về kìa."
Trương Anh và Vương Nhã Lan thích nhất là góp vui kiểu , Thẩm Uyển Chi cũng thể tỏ lạc loài, tự nhiên là theo .
Chỉ là chắc chắn thể là xem náo nhiệt, mà là 'quan tâm quan tâm' gặp nạn.
Ba ngoài liền thấy ba Phùng Giai Nguyệt chồng dẫn nhà tập thể.
Có bình thường quen với họ vội vàng tiến lên hỏi:
“Tiểu Huy, tìm Giai Nguyệt ở thế?"
Phương Huy vốn luôn sầm mặt, hỏi, sắc mặt cũng khôi phục bình thường.
Buổi trưa tìm thấy , nhà tập thể nhiều hàng xóm đều giúp tìm , vợ là cái kiểu gì vẫn , thể đắc tội với hàng xóm sạch , nên thái độ của :
“Thím Nghiêm, tìm đỉnh núi ạ."
Chồng thím Nghiêm là lãnh đạo của Phương Huy, tính hai nhà còn chút quan hệ họ hàng, nên ánh mắt quan tâm cũng chân thành, với Phùng Giai Nguyệt:
“Giai Nguyệt, cháu vẫn quen khí hậu ở đây, đừng đơn vị mùa đông, nhưng núi là mùa đông , lên đỉnh núi nữa còn tuyết rơi, lúc cháu lên đó chẳng là tự tìm tội ?"
“Lúc núi cũng nguy hiểm, sơ ý một chút là lạc đường ngay, cháu xem buổi trưa Tiểu Huy vì tìm cháu mà cơm trưa cũng kịp ăn..."
Thím Nghiêm với tư cách lớn bắt đầu càu nhàu dứt.
Phùng Giai Nguyệt vốn ở núi một ngày mệt đói, đó ngã nhiều , sương nước trong rừng ướt sũng, đặc biệt là ống quần, ướt sũng .
Đi về cũng khô, bây giờ gió thổi qua chỉ thấy lạnh đến mức răng va lập cập.