Cô Vợ Nhỏ Thập Niên 70 - Chương 156
Cập nhật lúc: 2026-04-20 20:33:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Những cái đều là dựa những ở đây đổi từng chút một, chỉ cần bọn họ còn ở đây, nơi chắc chắn sẽ ngày càng .
Bên Thẩm Uyển Chi còn đang lo lắng Lục đoàn trưởng nhà lạnh đói , trong núi, Lục đoàn trưởng thu hoạch đợt đầu tiên, hiếm khi khai ân cho phép nghỉ ngơi thêm một tiếng.
Hơn nữa vì đồ vợ chuẩn quá phong phú, thật sự khiến cả đám thèm nhỏ dãi.
Nào là thịt băm nhỏ nấu nước chua, hạt óc ch.ó hổ phách, ai cũng chảy nước miếng.
Một đám đàn ông độc ngừng than thở đây chính là hạnh phúc của đàn ông kết hôn , ăn còn phong phú hơn khác, kể cổ đoàn trưởng nhà họ còn quàng một chiếc khăn len giữ ấm.
Mấy hôm còn đoàn trưởng ở nhà chị dâu dạy dỗ ngoan ngoãn phục tùng, nếu dạy dỗ xong mà đãi ngộ thế , thì nguyện dạy dỗ cả đời.
Mẹ kiếp, thật là ấm bụng ấm lòng, kết hôn lòng kiềm chế nổi.
Tuy nhiên khi hâm mộ xong Lục đoàn trưởng, để mắt tới phó đoàn trưởng Vệ Xương Mậu ở xa xa.
Có ăn bánh nướng xích gần Vệ Xương Mậu:
“Phó đoàn trưởng Vệ, chị dâu gì cho thế?"
Thấy đàn ông kết hôn ăn giống hệt , nhịn kinh ngạc hỏi, “Phó đoàn trưởng Vệ, ăn giống chúng thế?
Chị dâu chuẩn cho chút đồ ngon ?"
“Ơ?
thật, phó đoàn trưởng Vệ đoàn trưởng nhà xem, phong phú thế kìa, đây kết hôn với kết hôn sự khác biệt gì thế?"
Đối mặt với sự trêu chọc của các chiến sĩ, Vệ Xương Mậu thật là nỗi khổ nên lời.
Vốn dĩ đây ngoài vợ đều chuẩn cho nhiều đồ ăn, tuy chắc cái ngon của Lục đoàn trưởng, nhưng cũng chẳng kém là bao, sủi cảo thịt cừu chắc chắn thiếu.
Lần cũng tên nào nhiều chuyện chạy tới với vợ , bảo và lão Tưởng chế giễu Lục đoàn trưởng ở nhà nấu cơm rửa bát.
Hay , vợ mắng cho một trận , còn gán cho một tội danh lớn, bảo coi thường đồng chí nữ, cho rằng phụ nữ thì nên nấu cơm rửa bát, đàn ông giúp đỡ thì đáng chế giễu.
Cho nên ngoài, vợ liền bảo tự giải quyết.
Mình thể giải quyết thế nào?
Chẳng là giống như đám độc , nhà ăn lĩnh thôi.
Dù xem trò của Lục đoàn trưởng lỗ to .
Phùng Giai Nguyệt về nhà quần áo xong liền liệt giường, lâu mới hồi chút tinh thần, nhưng cô nghĩ đến chồng chịu giúp , cũng dỗi cơm.
Phương Huy về nhà cũng tính toán, luôn nghĩ tới vợ một theo xa thế , nên tiên nhà bếp nấu hai bát nước gừng cho hai , nấu xong tiên bưng đến phòng cho Phùng Giai Nguyệt.
“Giai Nguyệt, dậy uống chút nước gừng ."
“Cút ."
Phùng Giai Nguyệt mua món , đến đầu cũng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-vo-nho-thap-nien-70/chuong-156.html.]
Phương Huy hôm nay cô lạnh đến phát khiếp, liền đặt bát nước gừng sang một bên, chuẩn ôm dậy.
Ai ngờ Phùng Giai Nguyệt tay tát Phương Huy một cái, cái còn xong, dậy trực tiếp hất bát nước gừng nấu xuống đất, hét ch.ói tai:
“Phương Huy, cái loại vô dụng như , cùng độ tuổi đều là đoàn trưởng , vẫn chỉ là phó doanh trưởng, nếu vô dụng thì nhạo ?
ly hôn với ."
Lúc cô còn thấy oan ức, nghĩ đến tiếng của những bên ngoài , hề cho rằng đó là nguyên nhân của , đem tất cả nguyên nhân đổ lên đầu Phương Huy, chính vì vô dụng, nên mới dám cô , ai dám nhạo Thẩm Uyển Chi, chính là vì chồng cô lợi hại.
Bị tát, Phương Huy ngẩn hai giây, bát vỡ tan tành đất, chỉ cảm thấy trán đau nhức.
Kể từ khi kết hôn, cuộc sống hình như càng ngày càng tồi tệ, Phùng Giai Nguyệt đòi ly hôn cũng một hai , nào cũng hạ dỗ dành, đột nhiên dỗ nữa, là trèo cao con gái giám đốc nhà máy , thì trèo cao nữa.
Anh dậy lạnh nhạt :
“Được, ngày mai sẽ đơn lên quân đội xin đưa em về Hải Thành."
Phùng Giai Nguyệt vốn là Phương Huy xin , sai , đảm bảo sẽ cố gắng hơn, ly hôn cũng là dọa thôi, đây cũng như thế, cho nên cô thành thói quen.
Không ngờ Phương Huy đột nhiên dỗ dành, dọa đến mức nước mắt cũng dám chảy, nhưng để cô lời xin thì cô nổi.
Khi thấy đàn ông thực sự rời , cô mới bừng tỉnh hình như thực sự tổn thương Phương Huy , chân trần đuổi theo cũng đuổi kịp đàn ông.
Trận tuyết rơi một ngày tạnh, ngày thứ ba thì hửng nắng, nhưng nhiệt độ còn như khi tuyết, gió thổi qua như d.a.o cứa mặt .
Thẩm Uyển Chi kiểm tra chuồng gà , phát hiện nhiệt độ như dự tính, sẽ lạnh mới yên tâm.
con ch.ó săn Lục Vân Sâm dắt về thì thể tiếp tục ở nhà gỗ nhỏ nữa, trời quá lạnh.
Cô đơn giản tẩy giun cho nó sắp xếp ở một góc nhỏ nhà bếp, còn cho một cái ổ nhỏ mềm mại.
Con cún hình như thích, vây quanh Thẩm Uyển Chi chạy vòng quanh ngừng.
Lục Vân Sâm ngoài sáu ngày, ngày thứ ba tiểu đội thứ nhất đưa về đợt con mồi đầu tiên, an chỉ là sẽ về muộn vài ngày, trái tim Thẩm Uyển Chi cuối cùng cũng nhẹ nhõm hơn chút.
Chỉ là khi ngày thứ bảy vẫn thấy Lục Vân Sâm về, tiểu đội cuối cùng đưa con mồi về hết, nhưng vẫn thấy Lục Vân Sâm.
Người trở về chỉ là vì việc trì hoãn, nhưng Thẩm Uyển Chi nhịn lo lắng, lo lắng vì việc gì mà trì hoãn, kìa trời sắp tuyết rơi .
Vốn dĩ đến giờ ngủ , cô bên cửa sổ sảnh chính sân.
Lúc tuyết rơi càng ngày càng lớn, sáng mai thức dậy xung quanh chắc chắn là một mảnh trắng xóa, yêu tuyết như cô còn tâm trí thưởng thức nữa.
Lúc trong đêm tuyết hình như xuất hiện một bóng dáng, Thẩm Uyển Chi lúc đầu còn chắc chắn, khi bóng dần tới gần, cô Lục Vân Sâm về .
Trong đêm tối rõ vẻ mặt , nhưng trong đầu là hình bóng của .
Không chờ mở cửa, Thẩm Uyển Chi mở cửa phòng .
Lục Vân Sâm còn ở xa thấy bóng dáng vợ bên bệ cửa sổ, cho nên dù một tay xách một túi lớn đồ, đón gió tuyết cũng sải bước về nhà.
Chỉ là ngờ tới cửa nhà, cánh cửa gỗ nặng nề mở , tiếp theo một bóng dáng ấm áp liền đ-âm lòng .