Cô Vợ Nhỏ Thập Niên 70 - Chương 167
Cập nhật lúc: 2026-04-20 20:34:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Vân Sâm vợ hỏi, nuốt ngụm cháo trong miệng xuống mới :
“Lái xe .”
“Trên đường tuyết đọng lái xe nguy hiểm ?”
Trước đây cô vượt núi Chiết Đa gặp bão tuyết, bánh xe đều lắp xích chống trượt, như mà còn gian nan, đường xá bây giờ còn tệ hơn, cảm giác chút nguy hiểm nhỉ?
Lục Vân Sâm bộ dạng lo lắng của vợ bèn :
“Không , trực tiếp lái xe, hãy tin tưởng đàn ông của em, nhé?”
Được , hễ Lục đoàn trưởng thì Thẩm Uyển Chi chắc chắn là tin tưởng, thực lái xe cũng , nếu là khác lái cô sẽ còn lo lắng hơn.
Ăn cơm xong hai liền xuất phát, vì đường tuyết đọng nên suốt quãng đường đều lái khá chậm, đến khi thành phố thì chậm hơn bình thường tầm một tiếng đồng hồ.
Nhiệm vụ hôm nay chủ yếu là gọi điện thoại cho bố hai bên, đầu tiên là gọi điện cho bố chồng chồng, báo cho họ khi nào hai về.
Thẩm Uyển Chi chuyện với chồng vài câu xong liền đưa điện thoại cho Lục Vân Sâm.
Lục Vân Sâm thì chẳng gì nhiều, chỉ một mực gật đầu:
“Vâng, con , con sẽ chăm sóc.”
Sau đó liền cúp điện thoại, vì mấy ngày thông điện thoại với chú, bảo hôm nay sẽ gọi điện về nhà, nên từ sớm Chúc Xuân Nhu cùng chồng và Thẩm Dục Cảnh đến bưu điện trấn.
Thẩm Uyển Chi sang đây mấy tháng cũng thông điện thoại với gia đình mấy , nhưng thư thì nhiều hơn, gọi điện thoại thêm vài câu sẽ giục cúp máy, lãng phí tiền.
Lần sắp Tết , hai thời gian về, về Bắc Kinh ở vài ngày Tây Bắc, nếu vòng qua Xuyên Thành thì đủ thời gian, nên với đợi sang năm Lục Vân Sâm nghỉ phép thì sẽ về.
Chúc Xuân Nhu trong điện thoại thì :
“Không về thì về, các con ở ngoài đó chăm sóc bản cho .”
“Mẹ, con , với bố cũng chăm sóc bản , còn út nữa cũng chăm sóc bản nhé.”
“Bố , con út/ năm con cũng chăm sóc bản nhé.”
Để tiết kiệm tiền điện thoại, cả ba đều chụm , như thể tránh việc mỗi một câu lãng phí thời gian.
Thẩm Uyển Chi hàn huyên vài câu chuyện nhà với gia đình, điện thoại về tay Chúc Xuân Nhu, những lời chuyện nhà râu ria nữa, chọn những chuyện quan trọng mà :
“Con út, con đừng lo cho nhà, chuyện vẫn , cái tên Tiêu Văn Thao cũng tuyên án , là đưa đến nông trường Xương Lâm phía bên cải tạo bảy năm, những quan hệ với nhà đều dọn dẹp một lượt.
, ba con lên chức trưởng phân xưởng, chị ba con hôm cũng sinh .”
“Chị ba sinh cháu gái cháu trai ạ?”
Thẩm Uyển Chi ngày dự sinh của chị ba là mấy ngày gần đây, nhưng cũng chắc chắn là ngày nào, sinh thì chút phấn khích.
“Là con trai.”
Chúc Xuân Nhu xong nhắc nhở con gái út:
“Con với Vân Sâm cũng nên kế hoạch .”
Biết con gái công việc , còn là giáo viên, sự nghiệp bắt đầu lo lắng chuyện con cái.
Bà ở nhà bắt đầu khâu chăn bách gia cho các cháu ngoại , mới gửi của nhà đứa thứ ba , giờ đang chuẩn của con út .
Vì công tác chuẩn của bà ngoại tiến hành, đôi vợ chồng trẻ cũng nên nỗ lực .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-vo-nho-thap-nien-70/chuong-167.html.]
“Con , con .”
Thẩm Uyển Chi đáp lời .
Cuối cùng Lục Vân Sâm vài câu với bố vợ vợ mới cúp điện thoại.
Thông điện thoại với nhà xong, Thẩm Uyển Chi càng vui hơn, đặc biệt là khi Tiêu Văn Thao tuyên án bảy năm, lòng cũng nhẹ bẫng.
Vì vụ cứ treo mãi tuyên án, cô còn tưởng sẽ biến cố gì, thời gian cô vẫn cứ lo lắng suốt, giờ cuối cùng cũng yên tâm .
Biết cháu trai chào đời, cô còn đặc biệt chuẩn một món quà cho cháu trai, đến lúc đó sẽ cùng với phần của gia đình gửi về một thể.
Đợi hai chuẩn xong xuôi là buổi trưa, Lục Vân Sâm đưa Thẩm Uyển Chi đến tiệm cơm quốc doanh ăn trưa, Thẩm Uyển Chi chọn món mì trộn, Lục Vân Sâm cũng ăn món theo cô.
Ăn cơm xong Lục Vân Sâm đến ngoại ô thành phố gửi đồ, vì nơi đó yêu cầu bảo mật nên Thẩm Uyển Chi thể cùng.
Lục Vân Sâm suy nghĩ một lát :
“Chúng đến nhà khách thuê một phòng, em ở trong đó đợi , trong phòng ấm áp, em còn thể ngủ một lát.”
Thẩm Uyển Chi nghĩ chỉ hai ba tiếng đồng hồ cũng chẳng cần thiết :
“Vợ chồng thuê phòng còn xuất trình giấy đăng ký kết hôn, chúng ngoài cũng mang theo, đừng phiền phức nữa, em dạo cửa hàng quốc doanh, đến lúc đó em sẽ đợi ở cửa cửa hàng quốc doanh là .”
“Giấy tờ thì lo, giấy tờ đơn vị của cũng , thuê xong cũng ở, đưa em lên luôn.”
Lục Vân Sâm nghĩ hai ba tiếng đồng hồ vẫn khó đợi, chủ yếu là bên ngoài lạnh quá.
Thẩm Uyển Chi đang định chuyện thì thấy một gương mặt quen thuộc cửa, vội vàng giơ tay vẫy gọi:
“Chị Từ Mai.”
Chính là nhà quân đội Từ Mai mà cô và Lục Vân Sâm gặp tàu hỏa lúc mới sang đây.
Lần cuối hai gặp là hai tháng , lúc đó cô cầm giấy chứng nhận do bên chồng cấp đến khu đồn trú nơi Thẩm Uyển Chi ở để thăm cô.
“Chi Chi, Lục đoàn trưởng, hai cũng thành phố mua đồ ?”
Từ Mai cửa thấy hai cũng ngạc nhiên hỏi.
“Vâng, chị Từ Mai cũng đến mua đồ ạ?”
“ thế, chẳng sắp Tết ?
Chị mua ít đồ mang về, khi chỉ lão Bành nhà chị, ở ký túc xá, giờ chị ở đây nên trang trí nhà cửa một chút, cũng khí Tết chứ.”
“Chị Từ Mai, chị mua xong ?”
Từ Mai :
“Chưa, chị mới đến thôi, tuyết rơi sắp phong tỏa núi , xe của bọn chị còn sa lầy giữa đường mãi mới lôi , nên qua đây trưa , chị định ăn chút gì đó mới mua.”
Thẩm Uyển Chi liền với Lục Vân Sâm:
“Hay là em dạo cùng chị Từ Mai nhé, đến lúc đó đến đón em, em tính thời gian sẽ đợi ở cửa cửa hàng quốc doanh?”
Từ Mai Thẩm Uyển Chi , hỏi một câu mới Lục đoàn trưởng tạm rời một lát, yên tâm Chi Chi, bèn :
“Lục đoàn trưởng, cứ yên tâm , Chi Chi mua sắm cùng , đồ mua cũng ít, ít nhất hai ba tiếng, vả xe của đơn vị cũng bốn giờ mới chạy, về muộn một chút cũng , cùng Chi Chi.”
Có quen cùng, Lục Vân Sâm cũng gì thêm nữa, ăn cơm xong liền lái xe rời .