Cô Vợ Nhỏ Thập Niên 70 - Chương 168
Cập nhật lúc: 2026-04-20 20:35:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Uyển Chi cùng Từ Mai sẽ muộn một chút, lúc ngoài Từ Mai :
“Chi Chi, lát nữa cùng chị đến thăm một bà thím chị quen , chị tiện thể gửi ít đồ qua đó, gửi xong chúng mới dạo ?”
“Được ạ.”
Dù cũng là để g-iết thời gian, gì cũng .
Khi qua đó Thẩm Uyển Chi mới bà thím là của một chiến sĩ ở đơn vị chồng chị Từ Mai, năm gặp t.a.i n.ạ.n chôn cất ở đây, liền chuyển qua đây, là để trông nom nơi con trai bảo vệ.
Người ở đơn vị đều luân phiên đến gửi ít đồ hoặc ở bên cạnh trò chuyện với bà thím, sắp Tết , chị Từ Mai dự định gửi ít đồ Tết qua cho bà.
Chị Từ Mai và bà thím thiết , hai gặp cứ như con , bà thím thấy Thẩm Uyển Chi còn tưởng cô là em gái chị Từ Mai:
“Mai , đây là em gái nhà cháu ?
Trông con bé tuấn tú thật đấy.”
“Cũng tính là em gái, nhưng em gái ruột.”
Từ Mai giới thiệu Thẩm Uyển Chi với bà thím.
“Chào thím Tiền ạ.”
Thẩm Uyển Chi lễ phép chào .
Thím Tiền “Ừ” một tiếng, cô cũng là nhà quân đội, vội vàng mời hai xuống, lấy ít hạt khô cho hai ăn.
“Thím Tiền, cháu thấy nhà bên cạnh dường như ít chuyển ở nhỉ?”
Từ Mai khi xuống hỏi một câu, cả một gia đình lớn, ăn mặc kiểu địa phương, ăn mặc kiểu nơi khác, chen chúc bảy tám ở trong sân, nhà bên cạnh dường như khá nhỏ, ở nhiều thế ?
“Nói là đến nương nhờ họ hàng, mỗi ngày tiếp xúc với khác mấy, cũng từng chuyện với họ.”
Từ Mai cũng hỏi thêm gì nhiều, sang trò chuyện với thím Tiền, Thẩm Uyển Chi dù cũng với thím Tiền nên tạm thời chuyện để , thấy trong sân nuôi một con cừu, bèn hỏi:
“Chị Từ Mai, em sân chơi với cừu một lát nhé.”
Từ Mai Thẩm Uyển Chi tính tình trẻ con, cứ thích mấy thứ lông xù , bèn một câu:
“Lạnh thì nhà nhé.”
“Vâng ạ.”
Thẩm Uyển Chi xong liền sân.
Cô khỏi sân, mấy ở sân bên cạnh liền nhà, chỉ còn hai phụ nữ hai tay đút ống tay áo, vẫn đang chuyện nhỏ.
Thẩm Uyển Chi nhận thấy hai thỉnh thoảng một cái, nhờ công lao của Lục đoàn trưởng, luôn dạy cô một kỹ năng áp dụng trong quân đội, tính cảnh giác đều nâng cao, loại ánh mắt thế nào nhỉ, luôn cảm giác bất an.
Cô tạm thời lộ vẻ gì mà cầm cỏ khô cho cừu ăn, thỉnh thoảng sờ đầu cừu, qua là đang chơi với cừu, thực chất cũng đang âm thầm chú ý hai .
“Cô là nhà quân đội trong khu đồn trú ?”
“Con trai bà già nhà chính là chiến sĩ trong khu đồn trú, thường xuyên đến thăm bà mười phần thì đến tám chín là trong đó.”
“Thế cô xem con bé thế nào?
Nhìn tuổi còn nhỏ, trông đơn thuần xinh , kết hôn chắc chắn gả cho sĩ quan quân đội thôi.”
“Cứ thăm dò lời con bé xem , thông minh quá thì , não quá gỗ cũng xong.”
Thẩm Uyển Chi cách hai gần, họ nhỏ, cơ bản là thấy, nhưng duy nhất chỉ thấy hai chữ “sĩ quan quân đội", kìm mà nhíu mày.
lúc hai phụ nữ bên cạnh chủ động bắt chuyện với cô.
“Em gái, đang chơi với cừu ?
Không sợ lạnh ?”
Thẩm Uyển Chi cũng dậy chỉ nở nụ nhẹ với đối phương:
“Không sợ ạ.”
Hai cô gái ngọt ngào, giọng nũng nịu mềm mại, ngẩn một lát, cảm giác như nhặt báu vật, nhưng vẫn kìm nén sự phấn khích, :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-vo-nho-thap-nien-70/chuong-168.html.]
“Chị giọng em địa phương nhỉ?
Đến nương nhờ họ hàng ?
Bọn chị cũng đến nương nhờ họ hàng đây.”
Để kéo gần cách, hai bắt đầu chủ động thiết lập phận giống như Thẩm Uyển Chi.
Thẩm Uyển Chi mập mờ :
“Vâng, em theo chị gái em đến đây.”
Tiếp theo hai ý hoặc vô tình thăm dò lời Thẩm Uyển Chi, cô cũng bắt đầu hươu vượn, mà càng chuyện càng vui, cảm giác như gặp quen với hai .
Thẩm Uyển Chi thấy thời gian gần đủ, với đối phương một câu ngọt ngào:
“Hai chị ơi, em cùng chị gái em về nhà đây, tạm biệt hai chị.”
Một trong đó trực tiếp bước qua bức tường bao cao nửa , đến bên bức tường hỏi:
“Em gái, em sống cùng chị gái ở thế?
Chị cũng ý gì khác , chỉ là thấy em duyên giống như em gái ở nhà, cảm thấy thiết thôi.”
Nói xong còn đưa một thứ cho Thẩm Uyển Chi:
“Lại đây em gái, chị tặng em món đồ chơi nhỏ .”
Thẩm Uyển Chi qua, mà là một chiếc khóa bạc nhỏ, cô cũng từ chối, đưa tay nhận lấy, đó báo một địa chỉ giả, chính là dãy nhà phía cửa hàng quốc doanh.
lúc Từ Mai , nhíu mày hai một cái.
Hai thấy liền thiện một tiếng:
“Em gái , em gái nhà cô xinh thật đấy.”
Sau đó chút lo lắng Thẩm Uyển Chi.
Thẩm Uyển Chi cũng phối hợp hề họ đưa đồ cho , dậy hỏi:
“Chị, thể về nhà ạ?”
Từ Mai ngờ Thẩm Uyển Chi gọi thiết như , nhưng cũng gì, hai lạ mặt đến một cái, mới với cô:
“ thế, chúng về nhà thôi.”
Sau đó cảnh giác dắt cô rời , định bụng xa mới dặn cô chuyện quá nhiều với lạ.
Khu vực đặc thù, lạ chủ động đến bắt chuyện càng nên để ý đến thì hơn.
Từ Mai và Thẩm Uyển Chi bước khỏi sân xa, Từ Mai :
“Chi Chi...”
Thẩm Uyển Chi thừa dịp lúc khoác tay Từ Mai dùng dư quang liếc phía một cái, đàn ông ở cửa chuyện vẫn đút hai tay ống tay áo theo xa gần, đàn ông cùng lúc nãy ở phía cũng chậm một chút, vì khi khoác tay Từ Mai cô lập tức :
“Chị, em ăn kẹo tôm đỏ, chị còn ?”
Cô nãy thấy Từ Mai tặng cho thím Tiền cái , bèn thuận miệng hỏi.
Từ Mai hiểu sự mật đột ngột của Thẩm Uyển Chi là chuyện gì, nhưng vì thích cô em gái , thấy cô cận thì cũng vui, đúng lúc trong túi nãy để mấy cái, bèn lấy hai viên kẹo tôm đỏ đưa cho cô:
“Này, đúng là một cô bé thèm ăn, em...
ưm...”
Thẩm Uyển Chi đợi Từ Mai xong, vội vàng bóc kẹo tôm đỏ nhét miệng cô :
“Chị, chị cũng ăn .”
Thuận lợi ngăn cản cơ hội cô định chuyện.